Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

40 139

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

113 905

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

78 1053

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

76 962

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

34 127

WN - Chap 11: Sao và hoa

Chap 11: Sao và hoa

Kỳ nghỉ hè đã dần đi đến hồi kết.

Ở kiếp đầu tiên, trường trung học của tôi thường không tổ chức dạy bổ túc vào khoảng thời gian lễ Bon, nhưng vì phải tham gia trại hè tại trường luyện thi nên ngày nào tôi cũng vùi đầu vào sách vở. Ở kiếp thứ hai này, tôi chăm chỉ làm thêm, hoàn thành bài tập và thỉnh thoảng lại học cùng Natsuki vào những lúc rảnh rỗi. So với trước kia, kỳ nghỉ hè năm cuối cấp này trôi qua nhẹ nhàng hơn nhiều.

Hôm nay là ngày nghỉ làm, tôi có hẹn học cùng Natsuki tại thư viện trường. Tôi xếp bài tập vào cặp, khoác lên mình bộ đồng phục rồi rời nhà. Thế nhưng, khi vừa đến ga và bước tới cổng soát vé, đoàn tàu đã chuyển bánh ngay trước mắt.... Đã lâu không đi tàu nên có vẻ tôi đã nhầm lịch trình; chuyến tiếp theo phải 30 phút nữa mới tới.

Tôi thở dài, bước vào phòng chờ. Ở thành phố thì khó tin, chứ ở dưới quê này thì chuyện phải đợi cả tiếng đồng hồ là lẽ thường tình. Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Natsuki báo rằng mình sẽ đến muộn một chút. Vì không có chức năng báo "đã xem" nên tôi chẳng rõ cô ấy có đọc được ngay không, nhưng nếu quá giờ hẹn mà tôi chưa xuất hiện, ít nhất cô ấy cũng sẽ kiểm tra tin nhắn.

10 phút trôi qua trong tiếng lạch cạch của những trò chơi trên điện thoại. Đột nhiên, Iori gọi đến. Chúng tôi hiếm khi liên lạc qua điện thoại, thấy lạ nên tôi nhấn nút nghe.

"Alo, Genno đây."

[ Ơ, Akki à? Towa đây. ]

"Có chuyện gì thế?"

[ Đợi chút đã, sao giọng cậu nghe cứng nhắc thế? ]

Tôi vốn không thích những cuộc điện thoại dông dài nên hơi khó chịu, nhưng vẫn tiếp lời: "Tớ không có cứng nhắc. Chỉ là tớ thấy hiếm khi nhận được cuộc gọi từ Iori thôi."

Nghe vậy, Iori đáp: [ À, ra thế! ] bằng một giọng điệu vui vẻ khó hiểu.

[ Mà này, tớ có chuyện muốn hỏi. Nghe Rikarino bảo cậu không đi học bổ túc phải không? ]

Rikarino? Tôi nghiêng đầu tự hỏi, chắc là cô ấy đang nhắc tới hai người bạn trong nhóm gal của mình.

"Ừ, tớ không đi."

[ Hiếm khi thấy một học sinh gương mẫu như Akki lại làm thế nhé! Tại sao vậy? ]

"Vì tớ đang bận làm thêm."

[ Hả, làm thêm á?! Buồn cười thật đấy! ]

Có gì mà cười chứ...? Tôi chẳng thể nào bắt kịp cái tông giọng phấn khích của Iori nên chỉ thấy hoang mang.

[ Mà thôi, sao cũng được. Chuyện là, vì cậu không đi học nên Rikarino cứ bảo rằng Towa và Akki chắc đang bí mật hẹn hò với nhau thay vì đi học bổ túc đấy... ]

"À, ra là vậy. Xin lỗi vì đã khiến bọn họ hiểu lầm nhé."

Tôi nhanh chóng xin lỗi vì tưởng cô ấy định phàn nàn, nhưng Iori dường như chẳng hề bận tâm.

[ Thế nên là, hôm nay cậu có rảnh không? Hay là mình đi hẹn hò thật luôn đi. ]

"Xin lỗi, hôm nay tớ bận rồi, tớ có lịch hẹn khác."

[ Ra vậy, tiếc quá nhỉ... Thôi thì để lần sau khi cậu rảnh vậy! À, sau khi cậu làm thêm xong cũng được mà. ]

"Tớ bận làm thêm nên hơi khó, nhưng nếu sắp xếp được thời gian tớ sẽ báo cho cậu."

[Nhớ nhé, Towa thì lúc nào cũng rảnh, nên cậu cứ gọi bất cứ khi nào cậu muốn!]

"Được rồi, hẹn gặp lại sau."

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi cúp máy. Thấy cũng hơi có lỗi với Iori, nhưng thật lòng tôi không chắc mình có muốn mời cô ấy đi chơi ngay cả vào ngày nghỉ hay không.

"Xin lỗi, tớ đến muộn."

Đến trường muộn hơn giờ hẹn một chút, tôi bước vào thư viện và nhanh chóng tìm thấy Natsuki.

"Không sao, tàu xe ở quê thưa thớt nên bất tiện là chuyện thường."

Cô ấy đáp mà không thèm nhìn tôi lấy một cái, có vẻ chẳng hề giận vì sự chậm trễ này. Tôi nhìn quanh rồi ngồi xuống phía đối diện: "Thư viện hôm nay cứ như dành riêng cho chúng mình vậy."

"Hôm nay không có buổi bổ túc, ai muốn học thì họ học ở nhà hoặc trường luyện thi rồi. Còn mấy nhóc năm nhất năm hai tham gia câu lạc bộ thể thao thì chắc chẳng bao giờ thò mặt vào thư viện đâu."

Nghe Natsuki nhắc tới "trường luyện thi", tôi thắc mắc: "Mà này, cậu không đi học thêm ở trường luyện thi à?"

Tôi vừa mở cặp lấy bài tập và đồ dùng học tập ra, vừa nhìn cô ấy. Natsuki thoáng chút lúng túng rồi mới đáp: "Tôi muốn vượt qua những khó khăn của mình theo nhịp độ riêng."

Nghe câu trả lời đầy gượng gạo ấy, tôi chợt nghĩ, có lẽ cô ấy đang bị bắt nạt tại trường luyện thi, hoặc ít nhất là sợ hãi viễn cảnh đó. Tôi không gặng hỏi thêm mà bắt đầu vùi đầu vào đống bài tập, Natsuki cũng lặng lẽ làm phần việc của mình. Không gian rơi vào yên tĩnh.

"Đến giờ nghỉ rồi đấy."

Giọng nói của Natsuki làm tôi sực tỉnh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy mặt trời đã lặn tự bao giờ; có vẻ như tôi đã quá tập trung. Tôi vươn vai rồi cùng cô ấy dọn dẹp đống sách vở trên bàn.

"Cậu vẫn còn thời gian sau giờ này chứ?"

"Ừ, vẫn còn. Cậu muốn ra nhà hàng gia đình rồi học tiếp không?"

Natsuki lắc đầu: "Cái công viên mà cậu dẫn tôi đi lần trước, nơi có đài quan sát nhìn xuống toàn cảnh vùng quê này ấy, cũng không tệ đâu."

"Tớ mừng là cậu thích nó, dù lúc ở trên đài quan sát cậu đã sợ chết khiếp vì mấy con rắn."

Natsuki lườm tôi đầy trách cứ rồi chữa ngượng: "Quên chuyện đó đi." Khẽ tằng hắng để lấy lại bình tĩnh, cô ấy nói tiếp: "Để đáp lễ, hôm nay tôi sẽ cho cậu xem thứ này hay lắm. Đi nào."

Nói rồi, cô ấy đứng dậy. Tôi chẳng mong đợi gì nhiều nhưng vẫn lẳng lặng đi theo. Natsuki leo lên những bậc thang của tòa nhà và dừng lại trước cửa sân thượng. Cô ấy ngồi thụp xuống, khéo léo dùng hai chiếc kẹp giấy uốn cong để mở ổ khóa.

"Cậu khéo tay thật đấy... ra là dùng kỹ thuật này à."

"Đừng có nói nhảm nữa." Natsuki mắng khéo rồi bước ra ngoài, tôi cũng theo sau.

"Thế 'thứ hay ho' mà cậu bảo đâu?"

"Chưa thấy được ngay đâu." Cô ấy lẩm bẩm trong khi ngước nhìn bầu trời đêm đang sẫm lại.

Tôi tự hỏi liệu hôm nay có phải ngày đặc biệt để ngắm sao không và cũng ngước lên như cô ấy. Đó là một đêm đầy sao tuyệt đẹp. Đã bao lâu rồi tôi mới nhìn lên bầu trời đêm như thế này nhỉ?

"Có người bảo bầu trời thành phố thì chật hẹp còn bầu trời nông thôn thì rộng lớn, nhưng cậu có thấy cách ví von đó không hợp lắm không?" Natsuki đột nhiên cất lời. "Đúng là ở thành phố đôi khi thấy bầu trời hẹp vì bị các tòa nhà chọc trời che khuất, nhưng ở nông thôn này chẳng phải mấy sợi dây điện chằng chịt cũng rất phiền phức sao?"

"Tớ nghĩ là cậu nói đúng."

"Nhưng vì từ sân thượng này chẳng có gì cản trở tầm mắt cả, nên tôi nghĩ bầu trời ở đây thực sự rất rộng."

Đó chỉ là một câu chuyện phiếm bâng quơ, nhưng tôi vẫn hỏi điều mình luôn trăn trở: "Natsuki, vào ngày hôm đó cậu không nhìn lên trời, mà lại nhìn xuống đất."

Lần đầu tiên gặp cô ấy ở đây, cô ấy đã đứng dưới mưa và nhìn trân trân xuống mặt đất.

"Đôi khi nhìn lên mãi cũng mệt, nên người ta muốn nhìn xuống cho nhẹ lòng thôi, cậu hiểu chứ?" Natsuki đáp bằng chất giọng không cảm xúc.

Có lẽ cô ấy thấy thực tại bị bắt nạt này quá đỗi đau đớn. Có lẽ lý do duy nhất khiến cô ấy vẫn cố gắng gồng mình là niềm hy vọng được trở lại Tokyo vào năm tới. Vậy mà cuối cùng, trái tim cô ấy vẫn tan vỡ, và cô ấy đã chọn cách tự kết liễu đời mình.

"Ồ, bắt đầu rồi kìa."

Natsuki thốt lên và chỉ tay lên không trung. Nhìn theo hướng tay cô ấy, tôi thấy những vệt sáng rực rỡ đang nhảy múa giữa màn đêm. Hết đợt này đến đợt khác, những đóa hoa ánh sáng bung nở rực rỡ. Tôi lặng lẽ quan sát, giờ mới nhận ra hôm nay là ngày hội pháo hoa. Hóa ra Natsuki gợi ý học ở trường – nơi phải đi tàu mới tới thay vì nhà hàng quen thuộc là để cho tôi xem cảnh này.

"Cảm ơn nhé, Natsuki."

"Tôi nghĩ chúng mình cũng nên nghỉ ngơi một chút." Nói rồi cô ấy tiếp lời: "Chỉ là... nó nhỏ và tệ hơn tôi tưởng."

Tôi bật cười, thầm nghĩ chính cái tính cách này là lý do khiến cô ấy dễ chuốc lấy kẻ thù.

"Kế hoạch của tôi hỏng bét rồi. Tớ không nghĩ màn pháo hoa lèo tèo này đủ để đáp lại việc cậu đã dẫn tôi đi tham quan khắp nơi đâu."

"Tớ không phiền đâu."

Khi tôi đáp lời, cô ấy khẽ nheo mắt như đang cố nhìn xa hơn cả những chùm pháo hoa phía chân trời.

"... Hồi tiểu học, bố mẹ từng dẫn tôi đi xem pháo hoa ở Tokyo, chúng thực sự rất tuyệt vời."

Nổi tiếng nhất là pháo hoa sông Sumida. Ở Tokyo còn rất nhiều lễ hội khác, và chắc chắn chúng có quy mô và ngân sách lớn hơn hẳn cái ở vùng quê này.

"Chắc là cậu đúng."

"Nếu cậu đỗ đại học ở Tokyo, tôi sẽ dẫn cậu đi xem."

Nghe những lời đó, tôi quay sang nhìn Natsuki. Chúng tôi chưa từng thực sự nhìn thẳng vào nhau vì cô ấy vẫn đang mải ngước nhìn pháo hoa. Nhưng tôi vẫn nhìn trân trân vào góc nghiêng khuôn mặt ấy và đáp: "Được, tớ rất mong chờ đấy."

Natsuki khẽ mỉm cười hài lòng. Nhìn nụ cười ấy, tôi lại tự giễu cợt chính mình.

—— Đáng tiếc thay, đó là một lời hứa sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!