Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 9

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 7

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 4

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

WN - Chap 3: Tên đáng ghét

Chap 3: Tên đáng ghét

Natsuki nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm trong khi tôi vẫn lẳng lặng giữ lấy tay cô. Cô ấy lại cất tiếng:

“Cậu làm gì ở đây thế?”

“Tớ chỉ thấy cửa sân thượng đang mở nên tò mò lên xem thôi.”

Đáp lại lời tôi là một nụ cười khẩy đầy mỉa mai.

“Hừm, tôi cứ tưởng cậu lên đây để nhảy lầu vì quá sốc sau khi bị cô bạn thanh mai trúc mã đá chứ, thì ra là đoán sai à?”

Đó là những lời lẽ đầy tính khiêu khích. Tôi không tranh cãi, chỉ xoay người lại và hỏi ngược lại cô ấy:

“Còn cậu thì sao? Cậu đã mở ổ khóa cửa đúng không? Làm cách nào vậy?”

“Hỏi lắm thế, phiền thật đấy.”

Natsuki nói bằng giọng giễu cợt. Nếu tôi chỉ là một cậu nam sinh trung học bình thường, có lẽ tôi đã nổi khùng lên rồi. Nhưng vì biết rằng Natsuki sẽ sớm tự kết liễu đời mình, tôi kiên nhẫn tiếp tục cuộc trò chuyện:

“Dù sao thì cũng hãy bước vào phía này đi, ngoài đó nguy hiểm lắm. Nếu giáo viên nhìn thấy từ dưới sân thì họ sẽ lên đây ngay, chưa kể nếu cậu trượt chân ngã xuống thì to chuyện đấy.”

Nghe tôi nói, vẻ mặt gay gắt của Natsuki bỗng chuyển sang bối rối.

“Dưới cơn mưa này thì làm gì có câu lạc bộ nào hoạt động ngoài trời. Học sinh hay giáo viên ra về đều che ô cả, chẳng ai nhận ra tôi đâu.”

Dường như Natsuki chẳng hề để tâm đến lời cảnh báo của tôi. Tôi đã nghĩ đến việc sẽ dùng vũ lực kéo cô ấy qua lan can.

“Cậu đang nghĩ điều gì đó phiền phức đúng không? Được rồi, tôi sẽ vào, được chưa?”

Có lẽ cảm nhận được ý định qua vẻ mặt im lặng của tôi, Natsuki tự mình bước qua lan can. Tôi đã lo cô ấy sẽ trượt chân, nhưng nỗi sợ đó là thừa thãi.

Cô ấy đứng cạnh tôi, khẽ thở dài rồi quay sang nói:

“Tôi lên đây vì muốn được yên tĩnh một mình. Tôi tự mở khóa sau khi tra cách làm trên mạng đấy. Dễ ợt ấy mà, chỉ cần vài cái kẹp giấy là xong.”

“Sao đột nhiên lại nói hết ra thế?”

“Tôi chỉ đang lẩm bẩm một mình thôi.”

Natsuki lạnh lùng đáp. Rõ ràng là cô ấy vừa trả lời câu hỏi của tôi.

“À, ừ... cảm ơn cậu.”

Tôi nói, và Natsuki khẽ nhún vai.

“Trông cậu có vẻ khác với thường ngày nhỉ.”

Tôi khựng lại trước lời nhận xét đó. Chẳng lẽ cô ấy nhận ra tôi đã "nhảy vọt thời gian" sao——?

“Biết ngay mà, chắc là cậu bị chấn động tâm lý vì thất tình rồi.”

Thì ra là cô ấy nghĩ thế. Tôi thở phào, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác phức tạp...

“Bình thường cậu toàn phớt lờ tôi, thế mà lúc yếu lòng lại muốn tôi trò chuyện cùng à?”

Natsuki lại giở giọng mỉa mai. Nghe những lời đó, gương mặt tôi bỗng trở nên nghiêm nghị. Đúng như Natsuki nói, trước đây tôi đã luôn ngó lơ cô ấy. 

Và không chỉ mình tôi. Natsuki chính là người bị ghét nhất ở ngôi trường này.

“Có phải vì bị mọi người cô lập đến mức uất ức nên cậu mới quyết định nhảy lầu không?”

Lúc nãy Natsuki bảo cô ấy muốn ở một mình. Chẳng lẽ là vì cô ấy đang đau khổ trước sự ghẻ lạnh của mọi người xung quanh?

“Cái gì? Tại sao tôi phải tự sát chỉ vì bị lũ nhóc tỉnh lẻ các người ngó lơ chứ?”

Natsuki cười khẩy trước lời tôi nói rồi tiếp tục:

“Ngay cả khi phải giết sạch tất cả các cậu, tôi vẫn sẽ chọn sống tiếp.”

Tôi biết tông giọng đó chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ mà thôi. Bởi vì, trái ngược với những lời hùng hồn ấy, cô ấy sẽ chọn cái chết trong tương lai không xa.

“Cậu... tớ từng rất ghét cậu.”

“Thế à? Tôi cũng ghét cậu đấy.”

Cô ấy đáp trả không chút do dự. Thế nhưng, những lời lẽ đanh thép đó giờ đây trông thật ngây ngô.

“Một cô gái xinh đẹp và thông minh chuyển từ thành phố về một trường trung học vùng quê. Cô gái ấy nói giọng tiêu chuẩn thanh thoát như phát thanh viên NHK, nhưng khi nói chuyện với bọn tớ, cô ấy lại cố tình dùng tông giọng giễu cợt.”

“Hả? Đó chỉ là do cậu hoang tưởng thôi. Tôi không hề có ý chế nhạo ai cả.”

Natsuki trừng mắt nhìn tôi.

“Phải, tớ biết. Cậu không hề có ý đó. Cậu chỉ muốn hòa nhập thật nhanh mà thôi. Nhưng bọn tớ lại không nghĩ vậy.”

Natsuki lắng nghe tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

“Vì không muốn bị coi thường, bọn tớ đã cô lập cậu khỏi tập thể, và tất cả đã đồng lòng phớt lờ cậu. Cậu có thấy được sự thâm hiểm của những người dân quê không? Nực cười thật nhỉ?”

“Chẳng có gì nực cười cả, vì tôi chính là nạn nhân đấy.”

“Đúng thế thật...”

Tôi chột dạ trước câu trả lời của cô ấy.

“Tớ xin lỗi vì đã ngó lơ cậu bấy lâu nay.”

Tôi nói rồi cúi đầu trước Natsuki.

“Nếu cậu thực sự thấy có lỗi... vậy cậu nhảy xuống từ đây đi? À mà, tôi cá là cậu chẳng dám đâu.”

Natsuki nói bằng giọng lạnh lùng. Tôi đoán cô ấy không thực sự muốn tôi nhảy đâu, nhưng cũng chẳng đời nào cô ấy dễ dàng tha thứ cho một lời xin lỗi đường đột như thế.

... Tôi trèo qua lan can. Rồi nhìn xuống dưới.

Tầng thượng của tòa nhà trường học bốn tầng. Không có lấy một thảm cỏ hay hàng cây nào để giảm xóc, mặt đất chỉ toàn là bê tông cứng nhắc.

Nếu nhảy xuống, liệu tôi có thể kết thúc cuộc đời ở "vòng lặp thứ hai" này không? Tôi không biết làm cách nào để quay về tương lai... Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi thấy việc học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, kiếm một công việc ở công ty lớn và sống một cuộc đời bình lặng lần nữa là điều thú vị. Kể cả việc kiếm thật nhiều tiền nhờ chứng khoán hay tiền ảo để sống sung túc cũng chẳng đủ sức hấp dẫn tôi.

Ngay từ đầu, tôi đã không còn hối tiếc nào khác ngoại trừ việc chưa tỏ tình với Koyoi. Nói cách khác... thực tâm tôi chẳng còn mục đích hay động lực nào để sống lại một lần nữa.

“Cậu không định làm thật đấy chứ, đừng có diễn nữa.”

Natsuki nói bằng giọng cứng nhắc khi thấy tôi cứ lặng lẽ nhìn xuống dưới. Tôi không đáp lại mà tiến thêm một bước. Chỉ cần một bước nữa thôi, cơ thể tôi sẽ đập xuống mặt đất.

Tôi nghĩ nếu điều đó có thể kết thúc "vòng đời thứ hai" vô nghĩa này... thì cũng không phải là một kết cục tồi. Tôi định bước thêm bước nữa, nhưng... chân tôi không thể cử động. Tôi ngồi thụp xuống tại chỗ.

“Xin lỗi nhé, Natsuki. Tớ quá nhát gan để tự chết một mình.”

Tôi quay đầu lại và nói với cô ấy. Trong tâm trí tôi, ký ức về vụ tai nạn xe hơi ở tương lai bỗng hiện về. Cảm giác đau đớn tột cùng và sự thống khổ ấy tuy chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng tôi không tài nào quên được. Nếu rơi xuống từ đây, tôi chắc chắn sẽ phải chịu đựng nỗi đau tương tự. Nghĩ đến đó, tôi không thể nhúc nhích nổi...

“Được rồi, không sao đâu. Tôi biết là cậu không đùa.”

Cô ấy nói rồi chìa tay ra khi tôi vẫn đang ngồi bệt dưới đất. Tôi đứng dậy, nắm lấy tay cô ấy và trèo ngược vào trong lan can.

“Dù sao thì, từ giờ trở đi đừng có ngó lơ tôi nữa đấy, rõ chưa?”

Natsuki mỉm cười dịu dàng. Tôi chợt thấy nụ cười ấy đẹp hơn gấp bội so với vẻ mặt cau có thường ngày kia. Nhìn Natsuki... tôi chợt nhận ra rằng cô ấy chính là người có thể vượt qua nỗi sợ để tự sát.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

“Gì vậy? Vừa mới nhắc xong mà đã lại phớt lờ tôi rồi à?”

Cô ấy cười khúc khích trêu chọc. Tôi biết cô ấy có một gương mặt rất xinh đẹp, và tôi nghĩ cô ấy hẳn sẽ cực kỳ nổi tiếng nếu cười thường xuyên hơn. Nhưng tôi không đáp lại lời trêu đùa đó mà nói ra điều mình đang nghĩ:

“Tớ đã không thể nhảy xuống. Tớ là một kẻ hèn nhát không thể chết một mình... nhưng tớ hứa.”

—— Một mình, tôi đã không thể cất bước cuối cùng ấy.

“Khi nào cậu quyết định ra đi, tớ sẽ đi cùng cậu.”

—— Nếu có cô ấy ở bên, tôi chắc chắn.

Tôi sẽ có thể kết thúc cuộc đời vô nghĩa này theo ý chí của chính mình ——

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!