Để chuyện này không bao giờ lặp lại. Một lần nữa, tôi sẽ chết cùng cậu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 9

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 7

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 4

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

WN - Chap 2: Tái ngộ

Chap 2: Tái ngộ

Một tuần đã trôi qua kể từ cái ngày tôi trút hết nỗi lòng với Koyoi và bị từ chối thẳng thừng.

Sau giờ học, tôi đưa mắt nhìn đám bạn cùng lớp đang cười nói rôm rả, đôi mày khẽ nhíu lại trước những âm thanh ồn ào ấy.

Người ta bảo rằng khi cái chết cận kề, những ký ức sẽ ùa về như một thước phim quay chậm. Đáng tiếc thay, tôi, kẻ tưởng như đã lìa đời ở thế giới cũ thì lại chẳng thấy thước phim nào cả. Mọi thứ tôi nhìn bằng mắt, nghe bằng tai và chạm bằng da thịt lúc này đều mang một cảm giác chân thực đến mức không thể chối cãi.

Vậy, nếu đây không phải là thế giới của ký ức, thì hiện tượng phi thực tế nào đã đưa một gã đàn ông gần 30 tuổi trở lại làm một cậu học sinh trung học?

Đây chính là cái mà người ta hay gọi là —— "Nhảy vượt thời gian" ấy hả (Time Leap).

Tôi chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa hay lý do tại sao chuyện hoang đường này lại xảy ra với mình. Tôi thở dài một tiếng thườn thượt. Cuộc đời tôi vốn chẳng có gì hối tiếc quá lớn lao, ngoại trừ việc chưa thể thổ lộ tình cảm với Koyoi. Giờ đây, khi tâm nguyện đã thành, việc bị bắt phải bắt đầu lại từ đầu trong hình hài học sinh trung học đối với tôi nói thật là một rắc rối phiền hà.

Hơn nữa, ở lần này, cuộc đời học sinh của tôi còn phải gánh thêm một "vật cản" mà kiếp trước không hề có.

"Vẫn còn đang xuống tinh thần đấy à? Thôi nào, phấn chấn lên đi chứ!"

"Phải đó, phải đó! Thế giới này thiếu gì con gái ngoài cô bạn thanh mai trúc mã của cậu đâu."

"Với cả, nếu cậu lại tung ra màn tỏ tình 'ngầu lòi' như thế lần nữa, lần sau chắc chắn chẳng có cô nàng nào cưỡng lại được đâu!"

Đám bạn cùng lớp nhìn tôi, vẻ mặt vừa mang chút lo lắng lại vừa pha chút cợt nhả để trêu chọc. Chuyện là, vì lúc đó cứ đinh ninh đây chỉ là ảo giác trước khi chết, tôi đã đứng ngay giữa lớp tỏ tình với Koyoi mà chẳng màng tới thời gian hay địa điểm.

Kết quả là sau đó tôi bị gọi lên văn phòng giáo viên, nhận một lời cảnh cáo nghiêm khắc và phải viết bản kiểm điểm. Lý do tôi không bị đình chỉ học có lẽ là vì giáo viên thấy tội nghiệp cho cái kẻ vừa bị từ chối đau đớn như tôi.

Thế nên giờ đây, tôi phải chịu đựng những ánh nhìn tò mò của bạn bè, và bọn họ cứ liên tục lôi chuyện bị từ chối ra làm trò đùa. Thậm chí cả những gã ở lớp khác chưa từng nói chuyện bao giờ cũng bắt đầu tham gia vào công cuộc chế giễu này.

—— Thật phiền phức, nhưng tôi biết đây cũng chỉ là trò tiêu khiển nhất thời của mấy đứa nhóc tỉnh lẻ mà thôi. Chúng sẽ sớm chán, và việc nổi khùng lên chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi.

Học kỳ một sắp kết thúc rồi. Vào mùa hè năm thứ ba này, hầu hết mọi người sẽ vùi đầu vào ôn thi đại học. Sang học kỳ hai, vụ tỏ tình của tôi chắc chắn sẽ trôi vào dĩ vãng. Dù lý trí hiểu rõ điều đó... nhưng tôi vẫn không ngăn nổi sự bực bội trong lòng.

Tôi lẳng lặng rời khỏi chỗ ngồi. Tôi muốn về nhà thật nhanh, nhưng khả năng cao là sẽ bị đủ loại người chặn đường trên đường về. Tốt nhất là nên đợi thêm một lúc nữa. Tôi để lại cặp sách và quyết định rời khỏi lớp học.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc xui xẻo ấy, tôi va phải một nữ sinh đang định bước vào lớp.

"Xin lỗi."

Tôi xin lỗi cô gái đó rồi lùi lại một bước.

"Tớ cũng xin lỗi! Ơ, Akira..."

Người tôi va phải, dĩ nhiên, chính là Koyoi. Cô ấy nhìn lên, gọi tên tôi với một vẻ mặt đầy ngượng ngùng. Tôi tránh ánh mắt ấy và bước tiếp dọc hành lang. Dẫu đã coi đây là cơ hội để nói ra lòng mình mà không còn hối tiếc, nhưng cảm giác gượng gạo thì vẫn còn đó. Koyoi vẫn gọi với theo từ phía sau, nhưng tôi phớt lờ tiếng gọi ấy và bước lên những bậc cầu thang.

Vượt qua dãy hành lang, tôi dừng chân trước cánh cửa dẫn ra sân thượng. Cánh cửa này vốn luôn được khóa kỹ, và hầu hết học sinh đều không lên đây. Lúc này cũng vậy, xung quanh chẳng có một bóng người.

Tôi quyết định ở lại đây một lúc, lưng tựa vào lan can. Để giết thời gian, tôi lôi từ trong túi ra chiếc điện thoại đời cũ đầy hoài niệm, trong khi tiếng mưa nặng hạt bên ngoài cánh cửa sân thượng vẫn dội vào tai.

Kể từ khi tôi trở về quá khứ, chưa có lấy một ngày nắng nào. Tuy biết đang là mùa mưa, nhưng kiểu mưa dầm dề liên tục này thực sự khiến lòng người trĩu nặng. Bản năng khiến tôi quay lại nhìn cánh cửa, và lúc đó, tôi chợt nhận ra một điều.

Chiếc ổ khóa vốn dùng để chốt cửa không còn ở đó nữa. Cánh cửa đang mở.

Không biết liệu có ai đó đang ở trên sân thượng hay không...

Tò mò, tôi chậm rãi đẩy cửa ra. Dù tầm nhìn bị hạn chế bởi màn mưa tầm tã, tôi vẫn nhận ra bóng dáng một học sinh trên sân thượng. Đó là một nữ sinh, nhưng vì cô ấy đang quay lưng lại nên tôi không thể nhìn rõ mặt.

Tôi khá tò mò về danh tính và lý do cô ấy ở đây, nhưng thật lòng tôi chẳng muốn dầm mưa mà không có ô chút nào. Tôi định khép cửa lại và coi như chưa thấy gì, nhưng...

Ngay trước khi cánh cửa kịp đóng, tôi đã thấy một cảnh tượng khiến bản thân phải đổi ý.

Nữ sinh đó đã trèo qua lan can.

—— Ngay lập tức, tâm trí tôi tràn ngập những dự cảm chẳng lành. Nếu cô gái ấy nhảy xuống mà tôi không kịp ngăn lại, tôi sẽ ân hận cả đời mất. Tôi mở toang cửa lần nữa và vội vã chạy đến phía sau cô ấy.

Trong nháy mắt, cả người tôi đã ướt sũng. Nhưng cơn mưa to cũng có mặt tốt của nó, vì nhờ tiếng mưa mà tôi đã tiếp cận phía sau cô ấy mà không bị phát hiện. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô để không làm cô giật mình.

—— Và vào khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ ra.

Trong ký ức của tôi, chưa từng có vụ học sinh nào nhảy lầu tự tử trước kỳ nghỉ hè cả. Cô gái này, ít nhất là vào ngày hôm nay, lẽ ra sẽ không nhảy xuống. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ——

"Bỏ tay ra khỏi người tôi."

Cô gái quay đầu lại, và những ký ức trong tôi bỗng ùa về mãnh liệt. Vẻ mặt cô ấy trông thật nghiêm trọng, không phải vì mái tóc ướt đẫm nước mưa đang bết vào má làm cô ấy khó chịu, mà tôi có thể thấy một sự cảnh giác cao độ trong ánh mắt cô ấy nhìn mình.

"...Natsuki Mirai."

Tôi vô tình thốt ra tên cô ấy.

Đó là một cô gái chuyển đến từ một trường trung học ở Tokyo vào mùa xuân năm thứ hai. Một tiểu thư thành thị xinh đẹp, thuần khiết và có thành tích học tập xuất sắc. Người ta bảo cô là nữ sinh đẹp nhất trường này, nhưng tôi chắc chắn rằng những lời khen ngợi đó chẳng có ý nghĩa gì với cô ấy cả.

"Này, cậu có chịu buông tay ra không?"

Cô ấy nhắc lại lần nữa. Nhưng tôi lại không chắc mình có nên buông tay hay không. Bởi vì trong tương lai mà tôi biết, trước khi tốt nghiệp ngôi trường này——

Cô ấy đã tự tay kết liễu cuộc đời mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!