Chương 74: Việc nhà (2)
* * *
Việc đầu tiên Lucion làm ngay khi trở về dinh thự là triệu tập những hồn ma từ số 2 đến số 7 mà cậu đang khống chế để nghe báo cáo về những thông tin họ đã thu thập được trong thời gian qua.
Có lẽ vì đã dốc hết tâm sức để dò la tin tức nên miệng của các hồn ma cứ liến thoắng không ngừng.
[Tên này, rồi cả tên này nữa. Và... tôi còn thấy tên kia lén lút tuồn đồ ra ngoài.]
Lucion vừa nghe các hồn ma báo cáo vừa rảo bước quanh dinh thự và cứ mỗi lần đi qua ai đó, các hồn ma lại thay nhau chỉ điểm.
Chỉ riêng số người bị chỉ mặt đặt tên đã lên tới mười ba tên rồi.
'...Hà. Thật không thể tin nổi.'
Lucion không khỏi bật ra tiếng cười khan đầy châm chọc và tiếng cười ấy khiến đám hồn ma phải run rẩy vì sợ hãi.
[Trong số đó ai là kẻ cầm đầu?]
Russell lên tiếng hỏi.
Giờ Shen đã biến mất, chắc chắn phải có kẻ đứng ra làm trung tâm để thay thế vị trí đó.
[Là tên đó thưa ngài!]
Ngay lúc ấy, các hồn ma đồng loạt chỉ về phía một người quản gia đang rảo bước trên hành lang.
Có lẽ là quản gia phụ trách các công việc tạp vụ nên khác với Hume, trên áo hắn không có phù hiệu nào cả.
'Phải rồi. Thân phận như thế mới thuận tiện cho việc thu thập thông tin chứ.'
“Kính chào cậu chủ.”
Vừa nhìn thấy Lucion, gã quản gia đã vội cúi đầu hành lễ.
"Ừ."
Lucion vờ đáp lại một cách hờ hững rồi chờ thêm hai giây mới cất tiếng gọi gã.
“Khoan đã.”
May mắn là lúc này Hume không có ở đây.
Anh ta hẳn đang sắp xếp lại số vũ khí vừa mua và bắt đầu hấp thụ thanh kiếm có chứa xương quái thú.
“Vâng, thưa cậu chủ.”
“Mang cho ta vài món ăn nhẹ lên phòng.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị ngay lập tức.”
Lucion nghe câu trả lời của gã rồi đi về phía phòng mình.
'Liệu hắn có tin vào những thông tin mà mình đã ngụy tạo không nhỉ?'
Trước đây, cậu từng nhờ tổ kiến ngụy tạo thông tin liên quan đến mình. Vì đã tung tin giả rằng bản thân bị dị ứng táo rất nặng nên Lucion dự định sẽ xác nhận thông qua gã quản gia này.
“Số 2.”
Lucion gọi hồn ma số 2 trong số rất nhiều hồn ma xung quanh.
Đó là kẻ từng hành hạ cậu trước đây nên nếu cần sai bảo ai đó đến kiệt sức thì chẳng phải tên này là thích hợp nhất sao?
[Vâng, có tôi!]
“Bám theo gã đó ngay lập tức và báo cáo lại cho ta.”
[Rõ, tôi đi ngay.]
Số 2 với gương mặt căng cứng lập tức lao đi bám theo gã quản gia như hình với bóng.
Lucion dừng lại một chút ở hành lang, đưa mắt nhìn ra cửa sổ.
Mùi hương quen thuộc thoảng qua ô cửa mở rộng khiến cậu thực sự cảm nhận được mình đã về đến nhà.
Lucion cúi đầu nhìn xuống phía dưới.
Phóng tầm mắt ra xa, cậu chợt nhận thấy những cây hoa vốn rực rỡ nay đã tàn lụi từ bao giờ.
Tiết trời đã bắt đầu chuyển sang những ngày đầu hạ.
'Mình chẳng thích trời nóng chút nào.'
— Là Bethel kìa!
Ratta nhanh nhảu leo lên đầu Lucion, nhìn xuống dưới rồi reo lên vui sướng.
Bên dưới, bóng dáng Bethel đang vung kiếm vào không trung, trông chẳng khác nào một hiệp sĩ đang miệt mài trau dồi kiếm thuật của mình.
'Hồn ma mà cũng cần phải luyện tập sao…?'
[Bethel. Cứ mặc kệ mấy đứa đó đi, đi ngắm nghía xung quanh dinh thự một chút cho biết.]
Ngay khi Lucion còn đang thắc mắc, Russell đã cất tiếng nói với Bethel.
"Cô ấy không phải đang luyện tập mà là đang xua đuổi các hồn ma khác sao?"
[Không. Không phải xua đuổi mà là đang đe dọa đấy. Mấy hồn ma ở đây cứ luôn mồm nói xấu con, chắc là cô ta thấy chướng tai quá đấy.]
'Chẳng trách khi vừa về đến dinh thự là Bethel đã bảo mình phải đi nhổ sạch cỏ dại.'
Lucion khẽ bật cười nhẹ nhõm.
[Russell.]
Bethel cầm kiếm bay về phía Lucion, trong giọng nói mang theo chút bất mãn.
[Tại sao anh lại để mặc lũ đó như vậy? Với sức mạnh của anh, chẳng phải anh có thể quét sạch toàn bộ hồn ma ở đây trong nháy mắt sao?]
[Đúng là tôi có thể quét sạch chúng nhưng tôi không làm vậy vì Lucion còn cần dùng đến chúng.]
[Ý anh là dùng chúng để luyện tập sao?]
[Phải. Chi tiết tôi sẽ giải thích cho cô sau. Cô cũng đừng gây náo loạn nữa, hãy giữ chừng mực đi.]
[Nhưng Russell. Tôi thật không thể hiểu nổi nơi này. Tại sao lại có nhiều linh hồn ở đây đến thế…?]
[Bethel. Hồn ma thì ở đâu mà chẳng có. Có gì mà lạ lùng cơ chứ?]
Lucion nhận thấy cuộc đối thoại giữa Russell và Bethel có gì đó rất gượng gạo.
Đặc biệt, có vẻ như Russell đang che giấu điều gì đó.
“Cô đã thấy gì vậy, Bethel?”
Lucion hỏi.
[Tôi đã thấy những hồn ma. Những kẻ luôn rình rập nói xấu và tuôn ra những lời lăng mạ không thể nghe nổi nhắm vào cậu.]
Bethel điềm tĩnh trả lời.
“Lũ đó có sủa bậy gì cũng mặc kệ đi. Đó chỉ là những kẻ chẳng còn lại gì ngoài lòng oán hận đối với giới quý tộc thôi.”
Vẻ mặt của Lucion đanh lại ngay lập tức.
Bethel hơi sững sờ trước cơn thịnh nộ dữ dội, gay gắt của cậu.
“Thưa thầy, trông cậy vào thầy vậy. Con không tự tin mình có thể giải thích cặn kẽ cho Bethel hiểu được.”
Nói đoạn, Lucion cố gắng bình tâm lại.
Với cậu, việc nổi giận vì lũ đó chỉ là một sự lãng phí vô ích.
[Được rồi. Thầy sẽ nói chuyện với cô ấy, con cứ đi trước đi.]
Đợi đến khi bóng dáng Lucion đã khuất xa ở phía cuối hành lang, Russell mới mở lời.
[Bethel.]
[Tôi đang nghe đây.]
[Tôi không thể nói chi tiết được nhưng Lucion cực kỳ căm ghét những hồn ma ở đây.]
[Nhưng Russell à. Sự bất thường này... thực sự khiến tôi thấy bất an. Có quá nhiều hồn ma tụ tập ở đây, vậy mà không có lấy một hồn ma nào bị tha hóa. Thậm chí xung quanh đây cũng không hề có warlock nào.]
Bethel siết chặt nắm đấm.
Warlock không thể nào bỏ qua nơi này được.
Với lượng linh hồn dồi dào thế này sao?
[Chẳng lẽ lũ warlock kia lại cam tâm bỏ qua một bữa tiệc thịn soạn như thế này sao? Thật vô lý. Dù đây có là lãnh địa của Cronia đi chăng nữa, lũ đó cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để chiếm lấy những linh hồn tốt nhất...]
[Cô thừa biết lý do tại sao còn hỏi làm gì?]
Thấy Russell cười khẩy, Bethel lại càng thêm thắc mắc.
[Lẽ nào chỉ với một hiệp sĩ tử thần mà tình trạng này có thể duy trì được sao?]
[Vì hắn mạnh nên tất nhiên là có thể. Thậm chí còn mạnh hơn cả cô.]
Russell chỉ tay về phía Bethel.
[Hắn ta không căm thù warlock như cô. Nhưng hắn coi việc tiêu diệt tất cả warlock dám bén mảng đến Cronia là nhiệm vụ của mình.]
[Nhiệm vụ... sao?]
Bethel lặp lại như thể hoàn toàn không hiểu gì cả.
[Dù sao thì, tôi nhận thấy không ai có thể thay thế vị trí của hắn. Việc săn lùng warlock vì nhiệm vụ chẳng phải là chuyện thường thấy sao? Vì thế chúng tôi đã thực hiện một thỏa thuận.]
[Thỏa thuận gì cơ?]
[Tôi sẽ không đụng đến hắn, đổi lại hắn cũng không được phép chạm vào Lucion. Nếu không ai động đến ai thì cả hai bên đều có lợi.]
Bethel trầm ngâm suy nghĩ.
Chẳng phải đây là một điều kiện hoàn toàn có lợi cho Lucion sao?
Một hiệp sĩ tử thần coi việc diệt trừ warlock là nhiệm vụ, vậy mà lại chấp nhận không đụng tới một warlock như Lucion.
Không vì lý do nào khác, chỉ vì một nhiệm vụ.
[Lucion sẽ không phải chạm trán với những warlock khác ở Cronia, còn hắn thì giữ được mạng trước tay tôi.]
Russell nhếch môi đầy tự đắc.
Bethel biết rằng đó không phải là ngạo mạn mà là sự thật.
[Anh… quả nhiên là một sinh vật kỳ lạ.]
[Cùng là linh hồn với nhau cả thôi, có gì mà không hiểu chứ?]
Russell cười hì hì, rồi từ từ lùi lại và nói.
[Dù sao thì, chuyện này có nói cho Lucion biết cũng chẳng ích gì. Mình cô biết là đủ rồi.]
[Nếu anh đã nói vậy... Được rồi, tôi sẽ ẩn mình và đi tham quan dinh thự này.]
[Ý hay đấy. Dinh thự Cronia rộng lớn và có nhiều thứ để xem lắm, cứ thong thả mà dạo chơi đi nhé.]
Russell tiến về phía Lucion, còn Bethel thì thu kiếm vào vỏ.
'Đó... chắc chắn là hận thù.'
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Bethel hồi tưởng lại ánh mắt của Lucion. Đó không phải ánh mắt cậu nhìn lũ hồn ma bên ngoài dinh thự, mà là một ánh mắt chứa đầy sự thù hận sâu hoắm, đầy rẫy ác ý.
Bethel thở hắt ra một hơi, gạt bỏ những suy nghĩ mông lung và bắt đầu thưởng thức phong cảnh xung quanh.
'Đây là nơi mình sẽ ở trong thời gian tới sao?'
Những cảnh vật mà lúc nãy cô vô tình bỏ qua lần lượt hiện ra trước mắt.
'Đẹp thật đấy. Thật là một nơi tuyệt đẹp.'
Bethel tựa người vào khung cửa sổ, khoanh tay trước ngực. Nơi đây mang lại một cảm giác ấm áp đến mức cô ước gì mình đang cầm trên tay một tách trà nóng vừa mới pha.
* * *
“…Hừm.”
Lucion xoay tròn cây bút trong tay, tựa lưng vào ghế, hơi ngửa cổ ra sau.
Mái tóc dài của cậu xõa xuống dưới ghế, Ratta thấy vậy liền vội vàng chạy tới, dùng hai chân trước giữ chặt lấy lọn tóc ấy.
Ánh mắt của Lucion hướng về phía Ratta.
Thấy Lucion nhìn mình, Ratta nở nụ cười toe toét rồi lấy chân vờn vờn mấy sợi tóc.
Bề ngoài Ratta trông như một con cáo nhưng hành động của nó lúc thì giống mèo, lúc lại giống chó, đúng là một sự kết hợp kỳ lạ.
“Vui lắm hả?”
— Đúng vậy! Ratta thích chơi bóng và nghịch tóc của Lucion cũng vui lắm!
“Được rồi. Miễn thấy vui là được.”
Lucion chớp mắt, đôi tay vẫn không ngừng xoay bút.
Giờ đây khi đã trở lại biên giới, lẽ ra cậu phải bắt tay ngay vào việc mở rộng thế lực, nhưng sự mệt mỏi từ chuyến đi dài không hề nhỏ chút nào. Ngay khi về tới phòng, cả cơ thể cậu như muốn rã ra.
‘Có lẽ mình phải nghỉ ngơi chừng hai ngày nữa mới có thể hồi phục lại trạng thái ban đầu được.’
Lucion ngậm cây bút trong miệng, lầm bầm suy tính.
'Vậy thì việc huấn luyện cứ dời đến tuần sau đi. Đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia sẽ rời khỏi Cronia sau hai ngày nữa, sau đó mình sẽ lấy cớ giải tỏa mệt mỏi để đi đây đi đó quản lý tổ chức.'
Thực ra, không có lý do gì để đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia phải nán lại Cronia tận hai ngày cả.
Với cổng dịch chuyển, họ chỉ mất nửa ngày để về tới trung tâm. Việc họ ở lại lâu như vậy chẳng qua chỉ là một màn kịch phô trương thanh thế để chứng tỏ Hoàng gia rất quan tâm đến cậu mà thôi.
‘Cũng may là cha không chuẩn bị tổ chức tiệc chào mừng.’
Nhưng trong thâm tâm, có vẻ ông ấy vẫn rất muốn tổ chức bữa tiệc đó.
'Dù sao mình cũng đã bảo cha chuẩn bị thật nhiều món ngon cho bữa tối, chắc cha sẽ nguôi ngoai thôi.'
[Trong đồ ăn nhẹ này có pha lẫn một chút táo và thạch táo kìa.]
Russell ló đầu ra từ bức tường và nói.
— Hấp!
Ratta giật mình nhảy lùi ra sau, khiến Russell lại được một phen cười khoái chí.
Lucion ngồi thẳng dậy, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Xem ra thông tin đã được truyền đạt rất chuẩn xác.”
Bản thân Lucion vốn không thích táo.
Đơn giản là không thích nên không ăn nhưng trong mắt đám người hầu, có lẽ điều đó đã được hiểu theo một nghĩa khác.
Cốc cốc.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lucion lên tiếng.
"Vào đi."
Trước khi cửa kịp mở ra, Ratta đã nhanh chân nhảy tót lên giường và chui tọt vào trong chăn trốn biệt.
Gã quản gia bước vào phòng, khẽ cúi đầu chào.
"Xin thất lễ."
“Đặt ở đây đi.”
Lucion chỉ tay lên bàn làm việc của mình.
“Vất vả cho ngươi rồi.”
Nghe lời của Lucion, gã quản gia cúi đầu thêm lần nữa rồi mở nắp khay thức ăn ra.
Sột soạt.
Tấm chăn nơi Ratta đang trốn khẽ động đậy. Thấy Lucion nhìn mình, Ratta lại vội vàng chui sâu vào trong.
Lucion cười thầm, đưa mắt nhìn đĩa đồ ăn nhẹ.
Bánh quy, macaron, thạch, trái cây... giữa đủ loại đồ ngọt được bày biện đẹp mắt, những miếng táo được cắt tỉa gọn gàng trông vô cùng nổi bật.
“Vậy tôi xin phép lui ra trước.”
Ngay khi gã quản gia cúi chào để định rời đi, Lucion đã chớp lấy thời cơ.
“Khoan đã.”
[Gã ta đang cười kìa.]
Russell nhìn chằm chằm vào gã quản gia đã quay lưng đi. Như để bắt chước, Russell cũng trưng ra một nụ cười nham hiểm.
[Cái vẻ mặt trông như vừa nắm được thóp của người khác ấy.]
“Vâng, thưa cậu chủ.”
Thế nhưng khi gã quản gia quay mặt lại, gương mặt gã chẳng lộ chút cảm xúc nào.
“Hãy bỏ hết những thứ liên quan đến táo rồi mang lại đây cho ta. Chỉ nhìn thấy chúng thôi cũng đủ khiến ta buồn nôn rồi.”
Lucion cau mày nhăn nhó, thấy vậy gã quản gia vội cúi đầu thật thấp.
“Tôi vô cùng xin lỗi, tôi không biết chuyện này.”
“Không sao. Chỉ là do ta ghét nó thôi, mau mang đi đi.”
“Tuân lệnh, thưa cậu chủ. Tôi sẽ dọn đi ngay.”
Gã quản gia lại tiến tới bàn, đậy nắp đĩa thức ăn lại rồi bưng ra ngoài.
[Tên đó vẫn chưa đi đâu. Gã đang áp tai vào cửa kìa.]
Russell ôm bụng cười sằng sặc.
Cảm thấy mình như đang đóng một vở kịch vụng về, Lucion giả vờ nôn ọe. Cậu phải khiến gã tin rằng thông tin giả kia là sự thật.
“…Oẹ!”
Lucion không biết mình đã giả vờ nôn thêm bao nhiêu lần nữa cho đến khi Russell lên tiếng báo hiệu.
[Hắn ta đi rồi.]
'Kiểm tra kỹ thật đấy. Đau hết cả cổ.'
Lucion chống cằm, khẽ cau mày.
Ngay sau đó, cậu nhìn về phía hồn ma số 2 đang đứng nép vào tường và nói bằng giọng cộc lốc.
“Làm gì thế hả, số 2? Theo sát hắn đi. Giám sát xem hắn đang liên lạc với ai, làm những gì. ”
[Rõ thưa ngài. Tôi đi ngay đây.]
Số 2 toát mồ hôi hột, gương mặt căng thẳng biến mất sau bức tường.
'Nào, giờ thì bắt đầu tóm cổ mười hai tên còn lại thôi nhỉ?'
Lucion xoay bút, kiên nhẫn đợi Hume bước vào.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc cốc.
'Là Hume.'
Nghe tiếng gõ cửa trầm đục đặc trưng mà chỉ Hume mới có thể tạo, Lucion nhận ra ngay lập tức.
Đây đúng là một thời điểm không thể hoàn hảo hơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
