Chương 75: Việc nhà (3)
"Vào đi, Hume."
Ngay khi Lucion vừa dứt lời, Hume liền bước vào phòng.
'Anh ta cao lên rồi chăng? Lần này mình không thấy rõ cho lắm.'
Lucion quan sát Hume nhưng vì khó nhận ra sự thay đổi nào từ ngoại hình nên cậu đành lên tiếng hỏi.
"Ngươi đã hấp thụ sức mạnh đó chưa?"
“Tôi đã hấp thụ rồi. Vì phải xử lý mái tóc đột nhiên dài ra nên tôi đã đến muộn. Thành thật xin lỗi cậu.”
Hume đang định cúi đầu thì chợt khựng lại, đầu hơi nghiêng đi đầy nghi hoặc.
“Có ai vừa ghé qua đây sao ạ? Tôi ngửi thấy... mùi thức ăn.”
— Một con người xấu xa vừa mới tới đây! Nhưng Ratta đã chiến thắng được cám dỗ. Ratta sẽ không thèm liếc nhìn món quà của kẻ xấu xa đó đâu.
Ratta loay hoay chui ra khỏi đống chăn, đôi mắt cố trợn lên đầy vẻ quyết tâm.
Nhưng ngay khi vừa nhìn thấy Lucion, đôi mắt ấy lập tức giãn ra, nó chớp mắt lia lịa như muốn được cậu khen ngợi.
“Giỏi lắm, Ratta. Sau này cũng phải vậy, không được tùy tiện ăn đồ người lạ đưa cho đâu nhé.”
— Vâng! Hume đã dạy Ratta rồi đó? Ratta đã giữ đúng lời hứa rồi. Phải không Hume?
“Phải, Ratta giỏi lắm.”
Khi thấy Hume khen ngợi mình, đôi má phúng phính của Ratta nhô cao đầy đắc ý.
[Giỏi lắm.]
Russell cũng nhanh chóng lên tiếng trước khi Ratta kịp quay sang nhìn anh.
— Hi hi hi.
Ratta vui mừng đến nỗi cái đuôi của nó cứ vẫy liên tục.
“Hume.”
“Vâng, thưa cậu chủ. Tôi đang nghe đây.”
“Có việc cần ngươi làm đây.”
“Tôi luôn sẵn sàng. Xin cậu chủ cứ dặn dò.”
* * *
Cốc cốc.
“Ngài Anthony.”
Hume cất tiếng gọi.
Cánh cửa vừa mở ra, Anthony đã nở một nụ cười rạng rỡ chào đón Hume.
“Hume đấy hả. Vào đi. Chuyến đi vẫn ổn cả chứ?”
“Vâng. Như ngài thấy đấy, tôi vẫn rất ổn.”
“Nghe tin cậu về, tôi đã muốn đến thăm cậu ngay lập tức nhưng vì gia chủ đi vắng nên tôi không thể rời vị trí để ra đón. Tôi xin lỗi nhé.”
Anthony nắm chặt lấy tay Hume.
"Chỉ cần nghe ngài nói vậy thôi là tôi đã thấy cảm kích lắm rồi."
Hume cảm nhận được sự bình yên trong ánh mắt ấm áp mà Anthony dành cho mình. Anh thầm nghĩ, Anthony chính là người phù hợp nhất với danh xưng "người cha".
“Phải rồi. Cảm ơn cậu vì đã chủ động đến tìm tôi.”
“Ngài Anthony. Xin thứ lỗi vì đã đột ngột ghé qua. Thực ra tôi có chuyện muốn xin lời khuyên của ngài. Tôi cũng đã nhận được sự đồng ý của cậu chủ rồi.”
Anthony bước hẳn ra ngoài hành lang.
Bởi nơi ông đang đứng không đâu khác chính là trước cửa phòng làm việc của Novio.
“Giờ thì cậu có thể nói bất cứ điều gì rồi.”
Anthony nhìn Hume với vẻ hơi lo lắng.
Ông cầu mong không có chuyện gì xảy ra nhưng nhỡ đâu Lucion lại gặp phải vấn đề gì thì phải làm sao.
Trái với nỗi lo của Anthony, Hume cẩn trọng đưa ra một tờ giấy.
Vừa nhận lấy tờ giấy, Anthony liền lướt nhanh qua nội dung bên trong. Trên tờ giấy ghi tên mười hai người hầu. Những dòng chữ được viết nguệch ngoạc như cố tình che giấu nét bút, tiếp đó là nội dung khiến ông phải chú ý.
– Hãy để mắt đến những kẻ này. Chúng là những kẻ đang bán thông tin của gia tộc Cronia. Tin hay không tùy các người nhưng nếu bí mật điều tra, các người sẽ không phải hối hận đâu.
“Hume.”
Anthony vội vàng gọi tên Hume.
"Ngài cứ nói đi ạ."
“Cậu nhặt được cái này ở đâu?”
- Hume, ngươi không biết nói dối đâu nên tốt nhất đừng nói gì cả, cứ gật đầu hoặc dùng ngón tay chỉ trỏ vài cái mỗi khi Anthony hỏi là được.
Hume ghi nhớ lời dặn dò của Lucion, liền đưa ngón tay chỉ về phía hành lang.
“Cậu có thấy ai để ở đó không?”
Hume lắc đầu.
“Cậu đã báo cho... cậu chủ Lucion chưa?”
Trước câu hỏi đó, Hume lại lắc đầu thêm lần nữa.
"Làm tốt lắm."
Lúc bấy giờ Anthony mới dám thở phào nhẹ nhõm. Ông không dám tưởng tượng nổi Lucion sẽ phẫn nộ đến nhường nào nếu cậu nhìn thấy tờ giấy này.
“Hume.”
"Vâng."
“Cậu có nhớ mình đã nhặt được nó ở hành lang nào không?”
“Tôi nhớ.”
Hume xòe ba ngón tay ra.
Ý nói là hành lang tầng ba.
Là nơi có phòng của Lucion.
"Cảm ơn cậu."
Anthony mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai Hume đầy khích lệ.
“Chuyện này tôi sẽ thưa lại với gia chủ, cậu hãy cứ trở về chỗ cậu chủ như thể không có chuyện gì xảy ra nhé.”
“Tôi đã lừa cậu chủ như vậy cũng là làm tốt sao ạ?”
Tạm gác lại nhiệm vụ Lucion giao, Hume thực sự thấy thắc mắc. Lừa dối nghĩa là phản bội, vậy tại sao hành động đâm sau lưng Lucion, người luôn dặn anh không được phản bội, lại được coi là đúng đắn?
“Cậu chủ... từng có những ký ức không mấy tốt đẹp về chuyện này. Tôi nghĩ thà để cậu chủ không biết gì còn hơn là để cậu ấy phải đau khổ.”
Anthony cố kìm nén nỗi xót xa trong lòng.
“Tuy nhiên, phán đoán của tôi chưa chắc đã luôn đúng nên cậu hãy cứ hành động theo những gì trái tim mình mách bảo.”
“Thật khó quá. Ngài Anthony ạ, chuyện này vẫn quá khó đối với tôi.”
Hume nhíu mày, đôi mắt đảo liên tục.
Không nhận được câu trả lời, Hume đành cúi đầu chào Anthony.
“Vậy thì, tôi xin phép đi trước.”
“Được rồi. Trông cậy cả vào cậu, hãy chăm sóc cậu chủ cho tốt.”
Anthony vẫy tay cho đến khi bóng lưng của Hume khuất hẳn ở hành lang.
Ngay lập tức, nụ cười trên môi ông biến mất, ông bước nhanh vào phòng. Những nơi khác thì có thể châm chước nhưng ở Hoàng gia và biên giới tuyệt đối không được để lũ chuột nhắt lộng hành. Hoàng gia sụp đổ thì đất nước diệt vong, còn nếu biên giới sụp đổ, Đế quốc sẽ mất đi tấm khiên và ngọn thương kiên cường, lão luyện nhất.
"Thưa ngài."
Anthony trình tờ giấy vừa nhận được từ Hume cho Novio.
“Hume đã phát hiện ra tờ giấy này. Có vẻ như cậu ta không nhìn thấy người đã để lại tờ giấy này.”
Gương mặt của Novio nhanh chóng đanh lại sau khi đọc xong nội dung trên tờ giấy. Rõ ràng ông đã cho xử tử tất cả những kẻ dính líu đến Shen. Chẳng phải ông đã kiểm soát và điều tra gắt gao để thông tin của Cronia không bao giờ bị rò rỉ ra ngoài nữa sao? Vậy mà vẫn còn những kẻ lọt lưới.
“…Nếu thông tin này là thật, chẳng phải đã quá rõ ràng về nơi phát sinh vấn đề rồi sao?”
“Vâng. Có vẻ như trong bộ phận quản lý nhân sự có kẻ đã bắt tay với kẻ thù.”
Dù Anthony là quản gia trưởng nhưng ông cũng không thể một mình quản lý hết cả dinh thự khổng lồ này. Ông đã phân bổ những quản gia và hầu gái cho từng bộ phận và đặc biệt tin tưởng giao phó vấn đề tuyển người cho người mà ông cho là đáng tin nhất, để rồi giờ đây dường như ông đã bị kẻ đó đâm sau lưng.
“Thưa chủ nhân, tôi sẽ chịu trách nhiệm điều tra chuyện này. Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian.”
Vẻ mặt luôn tươi cười thường ngày của Anthony giờ đây đã trở nên lạnh lùng và kiên định. Kẻ phản bội sẽ phải nếm trải nỗi đau còn hơn cả cái chết.
Novio lặng lẽ vò nát tờ giấy, cơn giận bỗng chốc dịu đi đôi chút.
Ba mươi năm.
Đó là khoảng thời gian Anthony đã cống hiến cho gia tộc Cronia vì vậy sự phẫn nộ của ông là hoàn toàn có thể hiểu được.
“Hãy bắt chúng quỳ xuống trước mặt ta.”
“Vâng. Nhất định tôi sẽ làm như vậy.”
“Ngươi có thể tìm ra người đã viết tờ giấy này không?”
Novio lắc lắc tờ giấy.
Dù không biết tại sao người này lại giúp họ, nhưng điều đó vẫn thật đáng ngờ.
“Tôi sẽ cố gắng tìm kiếm.”
“À, hãy hành động sau bữa tối nhé. Lucion rất nhạy bén, nếu ngươi hành động ngay lúc này, có lẽ thằng bé sẽ nhận ra mất.”
“Tất nhiên rồi ạ. Chẳng phải hôm nay là ngày tổ chức tiệc chào mừng cho cậu chủ sao?”
Anthony lại nở nụ cười hiền hậu như thể chưa từng nổi giận.
“Anthony.”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
“Dù nó là con trai ta nhưng ông cũng tự hào về thằng bé, phải không?”
Novio ưỡn ngực đầy kiêu ngạo.
Những việc xảy ra ở trung tâm đều do một tay Lucion gây ra.
Đứa trẻ từng khiến ông phải lo lắng ngay cả trong từng bước đi, giờ đây lại được tung hô như một vị thánh.
“Hoàn toàn đúng thưa chủ nhân.”
Là người thân cận nhất bên cạnh Novio, Anthony thấu hiểu nỗi lòng ấy hơn bất cứ ai.
“Thế nhưng đôi khi, ta lại cảm thấy sợ hãi, sợ rằng tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ. Nếu thằng bé lại quay về như trước kia, tự nhốt mình trong phòng, gào thét và khóc lóc không chịu ra ngoài... Lúc đó, ta thực sự không biết phải làm sao cả.”
Novio lặng lẽ vuốt mặt.
Thằng bé là báu vật vô giá mà người vợ quá cố của ông đã để lại, vậy mà nó đã từng bị vỡ vụn.
Dù đã được khâu vá, gắn lại với đầy rẫy những vết sẹo như một tấm vải rách nhưng giờ đây báu vật ấy lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.
Novio không biết phải diễn tả lòng biết ơn này sao cho xiết.
* * *
[Tại sao con lại loại gã quản gia đó ra? Giữ lại để chơi đùa với gã sao?]
Russell hỏi.
“Vâng, đúng vậy ạ. Con đã chừa cho hắn một lối thoát. Bởi khi người ta cảm thấy an tâm nhất chính là lúc họ sơ hở và để lộ nhiều thông tin nhất.”
Lucion ngáp dài một cái, rảo bước dọc hành lang để đi dùng bữa tối.
Theo nhịp chân hào hứng của Ratta, Lucion cũng thấy phấn chấn khi nghĩ đến những món ngon đang chờ mình.
'Đúng vậy. Tuyệt quá. Lại còn không phải chạm mặt Heint nữa, thế thì còn gì bằng.'
Chỉ cần cậu không ra khỏi cửa thì Heint sẽ chẳng có lý do gì để bám theo cậu cả.
Bất chợt, bước chân của Lucion chậm lại.
Hume đi phía sau cũng vội vàng dừng lại rồi lại tiếp tục theo sau.
Một câu hỏi đột nhiên nảy ra khiến Lucion không tự chủ được mà bước chậm lại.
'Nhưng mà... nếu Heint không đi chu du khắp nơi thì ai sẽ là người tiêu diệt các phe phản diện đây?'
Bấy lâu nay cậu chỉ mải mê giải quyết những việc trước mắt nên chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Bản thân cậu tuyệt đối không có ý định trở thành nhân vật phản diện, vậy nên những sự kiện vốn là động lực để Heint thức tỉnh cũng sẽ không xảy ra.
Giờ anh ta đã gia nhập đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia nên chẳng còn lý do gì để đi lang bạt khắp nơi nữa.
'Vậy nếu nhân vật chính... không làm tròn vai chính thì ai sẽ đứng ra gánh vác vai trò đó đây?'
[Thấy chưa. Thầy đã bảo con đừng có đeo cái vòng đó vào mà.]
Khi thấy vẻ mặt của Lucion đanh lại, Russell liền nhắc tới chiếc vòng tay mà Tella tặng cho cậu, thứ mà cậu vừa đeo vào với ý định tăng khả năng kháng ánh sáng.
Lucion cố nén đi tiếng thở dài sắp bật ra rồi tiếp tục bước đi.
'Dựa theo mọi hoàn cảnh... có vẻ như sau này mình sẽ là người phải dọn dẹp đống đó rồi…'
[Lucion?]
“Con đang nghe đây.”
[Con đang phiền lòng vì Heint sao?]
Lucion khẽ giật mình.
[Làm sao mà thầy biết ư? Vì nó hiện rõ trên mặt con kìa. Tất nhiên, chỉ có đôi mắt tinh tường của thầy mới nhận ra được thôi, nên con không cần bận tâm đâu.]
Russell khịt mũi, khẽ vuốt lọn tóc của mình.
[Thầy biết con không thích ánh sáng của Heint nhưng chẳng phải hai ngày nữa cậu ta sẽ rời đi sao?]
‘...Hai ngày nữa?’
Đôi mắt của Lucion bỗng sáng rực lên.
'Anh ta sẽ truy lùng Luminos với tư cách là Hiệp sĩ Hoàng gia, vậy thì sau Luminos, mình cứ ném thêm vài phe phản diện khác cho anh ta xử lý là được mà.'
Cảm giác tắc nghẽn bấy lâu bỗng chốc tan biến, Lucion định mỉm cười nhưng rồi lại khựng lại.
[Đúng lúc thật.]
Russell chỉ tay về phía trước và Ratta đã nhanh chân chạy tới.
— Là Heint kìa!
Nhìn cái đuôi đang vẫy rối rít của Ratta chỉ vì được Heint cho ăn vài lần ở ngôi làng có cổng dịch chuyển, Lucion không khỏi cạn lời.
“Anh Heint, anh có chuyện gì muốn nói với em sao?”
“À, anh được Carson mời.”
Heint mở lời một cách ngượng nghịu.
Sự lúng túng đó khiến từ khóa "tiệc chào mừng" lập tức hiện lên trong đầu Lucion.
‘...Không lẽ. Chẳng lẽ là cha sao?’
Lucion liếc nhìn Russell, thấy thầy đang cố gắng che giấu điều gì đó một cách tuyệt vọng.
Tiếp đó cậu nhìn sang Bethel, cô liền vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Lucion ngập ngừng hỏi.
“Là anh trai mời anh sao?”
“Ừ. Nghe bảo bữa tối nay sẽ được tổ chức ở sân sau?”
‘Lẽ nào thực sự là một bữa tiệc chào mừng?’
Lucion nửa tin nửa ngờ đi theo Heint.
* * *
‘...Hóa ra đây là lý do cha gọi mình ra sân sau.’
Vừa đặt chân đến sân sau, Lucion đã giật mình trước những tràng pháo tay giòn giã.
Phòng của cậu ở tầng ba.
Phòng của cậu ở tầng ba, có độ cao vừa đủ để nhìn thấy toàn bộ khu vườn.
Nơi duy nhất không thể nhìn thấy là sân sau.
‘Cha chắc hẳn không phải mới chuẩn bị trong một hai ngày đâu.’
Các hiệp sĩ đều mặc thường phục, đứng thành hai hàng dài cùng với những người hầu, trên tay mỗi người đều cầm một đóa hoa, tạo thành một con đường rực rỡ.
[Lúc nãy thầy thấy họ chuẩn bị hăng say lắm.]
Russell nói, vẻ mặt trông còn vui hơn cả Lucion.
‘Không biết họ có bị ép phải tham gia bữa tiệc này không nữa.’
Bất chợt, một hiệp sĩ bắt gặp ánh mắt của Lucion, người đó cố mỉm cười dù gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
“Chúng tôi tuyệt đối không hề bị ép phải đứng ở đây đâu ạ.”
Như sợ Lucion hiểu lầm, hiệp sĩ đó lên tiếng và trao cho cậu một đóa hoa.
“Đúng vậy! Chúng tôi vô cùng biết ơn gia chủ vì đã cho chúng tôi cơ hội này. Cậu chủ, mừng cậu trở về.”
Tiếp đó, một hầu gái mỉm cười hiền hậu, trao hoa cho cậu giống như vị hiệp sĩ kia.
“Cậu chủ thân mến. ngày nào tôi cũng cầu nguyện cho cậu trở về bình an!”
“Nhân cơ hội này, tôi muốn nói với ngài rằng. Được phục vụ cho cậu chủ, dù là trước đây hay bây giờ, tôi đều cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”
Mỗi bước chân Lucion đi qua, những đóa hoa lại dày thêm trên tay cậu.
Thật kỳ lạ, giọng nói của họ thật ấm áp và ánh mắt họ cũng tràn đầy sự chân thành.
[Chắc là vì con hay mua Ratcho nên mọi người bảo nhau rằng con thích hoa đấy.]
Russell cười khúc khích, Ratta cũng ngậm một bông hoa trong miệng, tung tăng bước về phía trước.
— Đúng vậy, đúng vậy. Được ở bên cạnh Lucion, Ratta cũng thấy vui lắm!
“...Thật là ngại quá đi mất.”
Ngay cả Heint, người bất đắc dĩ đi cùng với Lucion cũng nhận được vài bông hoa, anh ngượng ngùng liếm môi.
'Tại sao?'
Lucion ôm bó hoa lớn trong tay, bước đi trong trạng thái lâng lâng.
‘Chẳng lẽ... họ không hề ghét mình sao?’
Nỗi thắc mắc còn chưa kịp giải đáp thì Novio đã đứng đó từ bao giờ.
“Cha xin lỗi.”
Vừa nhìn thấy con trai, Novio đã mở lời xin lỗi ngay lập tức. Với một đứa trẻ vốn ghét sự chú ý như Lucion, ông hiểu tình cảnh này hẳn khiến cậu thấy bối rối lắm.
“Cha biết con không thích những chuyện thế này nên chỉ định tổ chức đơn giản thôi, nhưng không ngờ mọi chuyện lại lớn đến mức này.”
Novio cẩn trọng nói từng lời một. Người đầu tiên bị phát hiện là Carson và vị đầu bếp trưởng. Rồi từ đầu bếp truyền đến hầu gái, từ hầu gái đến quản gia, cứ thế lan rộng ra cho đến khi hình thành nên buổi tiệc này.
Thấy Lucion vẫn còn ngơ ngác, Novio mỉm cười để trấn an cậu.
“Không phải là cha, mà chính con là người đã lay động và thay đổi họ đấy.”
“...Là con sao?”
“Phải. Cha tự hào về con lắm, Lucion.”
Câu nói bất ngờ ấy chạm đến góc sâu nhất trong lòng khiến Lucion vội vàng cắn chặt môi.
“Mừng em trở về nhà.”
Carson cũng mỉm cười và trao cho cậu một đóa hoa.
‘Đây không phải là... tiệc chào mừng sao?’
Khóe môi Lucion khẽ run rẩy. Bầu không khí này thật kỳ lạ. Cảm giác như cậu vừa đặt chân vào một mùa xuân ngập tràn hoa nở vậy.
'…Oa.'
Lucion im lặng vùi mặt vào bó hoa. Hương hoa nồng nàn lan tỏa quanh mũi.
‘Đây đúng là buổi tiệc chào mừng tuyệt vời nhất.’
Sau hơn mười năm dài đằng đẵng, cuối cùng Lucion cũng thực sự cảm nhận được hơi ấm khi trở về nhà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
