Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 488

Tập 1 - Chương 6: Tính cách thực dụng

Chương 6: Tính cách thực dụng

Sáng sớm hôm sau, cuộc họp giao ban thường lệ của khoa Ngoại 1 vẫn diễn ra như mọi ngày.

Hơn hai mươi vị bác sĩ đứng rải rác đan xen nhau dựa theo vị thế của từng người trong y cục.

Các tiền bối có thâm niên cao chiếm lĩnh hàng ghế đầu, còn những bác sĩ thực tập như Kiryu Kazusuke đành ngậm ngùi đứng nép ở phía sau.

Phía trên bục của văn phòng y cục, phó giáo sư Mizutani Mitsumasa đang đứng trước màn chiếu.

Ông ta trạc độ ngoài bốn mươi, dáng người hơi đẫy đà, nhưng khoác trên mình chiếc áo blouse được cắt may vừa vặn, nơi cổ tay còn lấp ló sợi dây đồng hồ bằng vàng.

Với tư cách là cánh tay phải đắc lực của cục trưởng y cục - Giáo sư Nishimura Sumika, ông ta chịu trách nhiệm quán xuyến hầu hết các công việc thường nhật.

Còn bản thân Giáo sư Nishimura lại cực kỳ hiếm khi lộ diện trong những dịp như thế này. Sự tồn tại của bà mang ý nghĩa biểu tượng nhiều hơn, giống như một vầng thái dương treo lơ lửng trên không trung của cái vương quốc nhỏ bé mang tên khoa Ngoại 1 này.

"..."

"Trên đây là báo cáo về các ca phẫu thuật tuần trước và kế hoạch dự kiến cho tuần này."

Mizutani Mitsumasa dùng cây bút dạ gõ gõ lên tấm bảng trắng, kéo sự chú ý của mọi người quay trở lại.

Giọng ông ta nghe có vẻ rệu rã, bọng mắt cũng sưng to hơn ngày thường.

Đêm qua quả thực là một đêm khó ở.

Đầu tiên là bị Nagata Sayaka quấn lấy trong khách sạn tình yêu, nằng nặc đòi ông ta nhúng tay vào dọn dẹp mớ bòng bong của sự cố y khoa mấy hôm trước.

Lúc đó ông ta chẳng buồn suy nghĩ mà gật đầu cái rụp.

Dẫu sao thì mũi tên đã lên nướng, không bắn không được.

Thế nhưng đến lúc xong việc, lý trí khôi phục, ông ta hiển nhiên đã quên béng đi những lời hứa hẹn trên giường.

Đùa gì chứ.

Một người phụ nữ chủ động sà vào lòng thì cũng chỉ để chơi đùa qua đường mà thôi.

Hơn nữa, yêu cầu của Nagata Sayaka dạo gần đây ngày càng quá quắt. Cô ta cứ bám dính lấy ông ta như miếng kẹo cao su gỡ mãi không ra, lại còn ảo tưởng muốn kéo dài mối quan hệ này từ trên giường xuống tận dưới giường.

Hành động này đã là vượt quá giới hạn nghiêm trọng.

Về đến nhà, người vợ lại bắt ép ông ta phải làm tròn nghĩa vụ của một người chồng.

Bị vắt kiệt sức lực từ hai phía, hôm nay ông ta có thể đứng đây chủ trì cuộc họp giao ban đã là nhờ vào ý chí kiên cường chống đỡ rồi.

"Ngoài ra, hôm qua phòng cấp cứu có tiếp nhận một bệnh nhân gãy nát đầu dưới xương quay."

"Suzuki Shinya, bốn mươi ba tuổi, công nhân xây dựng, theo lời kể là vô tình ngã từ giàn giáo xuống."

"Công tác đánh giá tình trạng nhập viện của bệnh nhân này do Kiryu-kun phụ trách."

Nói đoạn, Mizutani Mitsumasa liếc mắt nhìn về phía góc phòng.

Việc giao cho Kiryu Kazusuke phụ trách vốn dĩ là cái cớ để ông ta tiện bề cảnh cáo cậu, đồng thời cũng có cái để ăn nói với phía Nagata Sayaka, chứng tỏ bản thân đã ra tay tương trợ hết mình.

Ai mà ngờ được một bác sĩ thực tập năm nhất lại có thể hoàn thành công tác kiểm tra nhập viện trơn tru đến thế?

Mọi phiếu xét nghiệm, báo cáo kiểm tra đều được sắp xếp ngăn nắp, rõ ràng.

Đã vậy rồi thì ông ta cũng chẳng rảnh hơi đâu mà cố tình gây khó dễ cho một gã bác sĩ thực tập ngay giữa cuộc họp giao ban chỉ vì một người đàn bà không đâu.

Làm thế chỉ tổ khiến những người khác trong y cục chê cười ông ta hẹp hòi, tự hạ thấp thể diện.

Nói gì thì nói, ông ta vẫn còn đang rục rịch chuẩn bị tranh cử chức giáo sư cơ mà.

Vì vậy, Mizutani Mitsumasa chỉ ném cho Kiryu Kazusuke một cái nhìn lướt qua chứ không hề lãng phí thời gian vào việc này.

Làm tốt là bổn phận, chẳng có gì đáng để tuyên dương cả.

Ông ta dùng bút dạ phác thảo nguệch ngoạc sơ đồ giải phẫu của xương quay lên bảng trắng.

"Trường hợp gãy xương của bệnh nhân này tương đối phức tạp."

"Thuộc loại C3 theo phân loại AO, mặt khớp bị dập nát nghiêm trọng."

"Mặc dù phương án phẫu thuật mở nắn chỉnh và cố định bên trong ORIF thông thường là khả thi, nhưng xét thấy bệnh nhân là công nhân xây dựng, yêu cầu phục hồi chức năng khớp cổ tay là rất cao."

"Nếu xử lý mặt khớp không đủ bằng phẳng, sau phẫu thuật rất dễ dẫn đến viêm khớp do chấn thương và hạn chế vận động."

Nói đến đây, ông ta khựng lại một nhịp.

Ánh mắt Mizutani Mitsumasa quét một vòng qua các bác sĩ chuyên khoa ngồi ở hàng ghế đầu.

"Bác sĩ Imagawa, ca phẫu thuật này giao cho cô làm bác sĩ mổ chính nhé."

Cuối cùng, ánh mắt của ông ta dừng lại trên người một người phụ nữ với mái tóc ngắn ngang vai.

Imagawa Shiki, người đang đứng tựa lưng vào tường, sở hữu ngũ quan tinh xảo, vô cùng nổi bật giữa một rừng bác sĩ mang nhan sắc nhạt nhòa.

Mới ba mươi tuổi đầu, cô đã sớm lấy được chứng chỉ bác sĩ chuyên khoa của khoa Ngoại chỉnh hình.

Thứ sánh ngang với kỹ thuật phẫu thuật siêu việt của cô không chỉ là gương mặt xinh đẹp sắc sảo kia, mà còn là tính cách vô cùng thực dụng.

Nói một cách dễ hiểu, đó là đam mê tiền bạc đến mức điên cuồng.

Cô sẵn sàng hành động dứt khoát vì những khoản thù lao phẫu thuật hậu hĩnh, hoặc vì muốn kết thân với những kẻ có quyền có thế. Thậm chí còn có tin đồn rằng vị bác sĩ Imagawa này dường như còn làm thêm nghề tay trái ở một nơi nào đó.

Đối với những công việc lặt vặt trong y cục hoặc những cuộc họp hành không hái ra tiền, cô luôn tìm mọi cách để lảng tránh.

"Rõ."

Imagawa Shiki đút hai tay vào túi áo blouse, hờ hững đáp lại một tiếng thiếu sức sống.

Sau đó, Mizutani Mitsumasa dặn dò thêm vài việc nữa rồi qua loa tuyên bố giải tán.

Trong suốt quá trình đó, ông ta không hề liếc nhìn Kiryu Kazusuke thêm một lần nào, càng không hề có ý định kiếm chuyện bắt bẻ.

Kiryu Kazusuke tuy có chút bất ngờ, nhưng dẫu sao đây cũng là một tín hiệu tốt.

Mọi người lần lượt giải tán.

Kiryu Kazusuke cũng đang chuẩn bị quay lại góc làm việc của mình để sắp xếp bệnh án.

"Kiryu-kun, khoan đã."

Đúng lúc này, Imagawa Shiki bước tới, gọi cậu lại.

"Vâng, bác sĩ Imagawa."

Kiryu Kazusuke đứng thẳng người dậy.

Imagawa Shiki dừng lại trước mặt cậu. Cô thấp hơn Kiryu Kazusuke một chút, phải hơi ngước mặt lên mới có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Khám nhập viện cho bệnh nhân gãy xương quay kia là cậu làm đúng không."

"Vâng."

"Đây là một số xét nghiệm cần bổ sung cho ca phẫu thuật. Cậu đi kê phiếu rồi tổng hợp kết quả lại, trước khi tôi quay lại thì để sẵn lên bàn cho tôi."

Nói xong, Imagawa Shiki cầm lấy giấy bút, tốc ký yêu cầu rồi đưa cho Kiryu Kazusuke.

Trên mảnh giấy ghi ngoệch ngoạc vài hạng mục kiểm tra: Chụp CT khớp cổ tay, chụp X-quang tư thế thẳng nghiêng chếch cộng thêm tư thế ống cổ tay, đo tốc độ dẫn truyền thần kinh trụ.

Những xét nghiệm này quả thực rất cần thiết để đánh giá chính xác hơn mức độ dập nát của mặt khớp và tình trạng dây thần kinh.

Mặc dù thái độ của Imagawa Shiki không mấy thân thiện, nhưng về mặt chuyên môn thì quả thật không chê vào đâu được.

"Tôi rõ rồi."

Kiryu Kazusuke gật đầu đáp ứng.

Ngay tại thời điểm đó, tấm màn sáng màu hồng nhạt lại một lần nữa hiện ra trước mắt cậu.

[Imagawa Shiki: Thật bực mình, một gã công nhân xây dựng quèn thì có tiền bồi dưỡng được bao nhiêu đâu, cái lão béo Mizutani kia chỉ giỏi đùn đẩy mấy ca phẫu thuật tốn công vô ích này cho mình! Phiền phức chết đi được, sao lại đến tháng nữa rồi.]

[Tuyến thế giới có thể thu thập—]

[Nhánh 1: Không màng công trạng chỉ mong yên ổn, bạn chỉ làm đúng bổn phận của trợ lý số hai, ôm đồm hết mọi việc vặt vãnh trước, trong và sau phẫu thuật. Phần thưởng nhận được là 2 vạn yên tiền mặt.]

[Nhánh 2: Vì tuần này đã cày ải hơn tám mươi tiếng đồng hồ nên bạn quyết định xin nghỉ phép, đẩy hết công việc cho người khác. Phần thưởng nhận được là phiếu mua hàng siêu thị Takashimaya giới hạn trong 10 phút với hạn mức 10 vạn yên.]

[Nhánh 3: Đến "Kagura Club" ở khu phố Chiyoda, chỉ định Imagawa Nao, đồng thời xin được cấp quyền thực hiện thao tác cố định tạm thời bằng đinh Kirschner trong lúc phẫu thuật. Phần thưởng nhận được là Kỹ năng khâu vết mổ ngoại khoa cấp độ Cao cấp.]

Ba tuyến thế giới bày ra trước mắt, nhưng sau khi đọc xong, Kiryu Kazusuke lại trưng ra vẻ mặt hoang mang tột độ.

Việc Imagawa Shiki bị xếp vào danh sách Ác Nữ không khiến cậu bất ngờ nửa điểm, thế nên đó chẳng phải lý do khiến cậu hoang mang.

Hai nhánh đầu tiên không có gì bàn cãi, nếu có gì đặc biệt thì chính là nhánh thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện phần thưởng dạng đạo cụ.

Tuy nhiên, vấn đề thực sự lại nằm ở nhánh thứ ba.

Khu phố Chiyoda nhắc đến ở đây không phải là cái quận Chiyoda - trung tâm quyền lực chính trị, huyết mạch kinh tế và văn hóa lịch sử của Tokyo.

Mà là khu thương mại sầm uất bậc nhất của thành phố Maebashi, tỉnh Gunma, nơi san sát những trung tâm thương mại, quán nhậu Izakaya, rạp chiếu phim, và đan xen trong đó là đủ các thể loại quán bar.

Quan trọng nhất là, Kiryu Kazusuke dám chắc chắn rằng trong ký ức của mình không hề có người nào tên là "Imagawa Nao".

Lẽ nào người này có quan hệ gì đó với bác sĩ Imagawa Shiki?

Hơn nữa, hai từ "chỉ định" thường được sử dụng phổ biến nhất là trong ngành công nghiệp tình dục.

Cái "Kagura Club" này, rốt cuộc nó có phải là một nơi đàng hoàng không vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!