Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1646

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 159

Tập 1 - Chương 5: Trên đời không có đấng cứu thế

Chương 5: Trên đời không có đấng cứu thế

Khoa Ngoại 1 chủ yếu phụ trách chẩn đoán và điều trị các bệnh lý liên quan đến chấn thương chỉnh hình hay còn gọi là khoa Ngoại chỉnh hình.

Với tư cách là bác sĩ thực tập, công việc hàng ngày của Kiryu Kazusuke vô cùng bề bộn và vụn vặt.

Nhiệm vụ chính của buổi sáng là đi buồng bệnh cùng bác sĩ cấp trên, nắm bắt tình hình mới nhất của vài bệnh nhân do mình phụ trách và thực hiện y lệnh.

Ví dụ như thay băng, kê phiếu xét nghiệm, sau đó ghi chép lại toàn bộ quan sát và hướng xử lý vào bệnh án.

Buổi chiều, nếu không có lịch trình đặc biệt, cậu sẽ ở lại y cục để học tập, hoặc có thể bị gọi đi làm phụ mổ, thường là làm những công việc cơ bản như kéo banh vén vết mổ hoặc khâu da.

Mang tiếng là phụ mổ, thực chất chỉ là chân sai vặt làm việc chân tay trên bàn mổ.

Khi Kiryu Kazusuke đẩy cửa văn phòng y cục bước vào.

Vài bác sĩ mặc áo blouse trắng đang vây quanh một chiếc bàn, tụ tập tán gẫu.

"Kiryu-kun, bên này."

Một bác sĩ thực tập trạc tuổi cậu ló đầu ra từ chiếc bàn làm việc kê sát tường, vẫy tay gọi.

Cậu ta tên là Tanaka Kenji, cũng là bác sĩ thực tập của khoa Ngoại 1 giống Kiryu Kazusuke, chỉ có điều vào làm trước một năm nên được coi là tiền bối.

"Tiền bối Tanaka, chào buổi sáng."

Kiryu Kazusuke bước tới, đặt túi xách của mình xuống chỗ trống bên cạnh.

"Sáng sủa gì nữa, sắp trưa đến nơi rồi." Tanaka Kenji chỉ tay lên chiếc đồng hồ treo tường: "Hôm nay cậu đến muộn thật đấy, tôi còn tưởng cậu ngủ quên rồi cơ."

"Tôi ghé qua phòng y vụ một lát." Kiryu Kazusuke thuận miệng giải thích.

"Ồ, vì chuyện đó à." Tanaka Kenji lập tức hiểu ra, cậu ta rạp người xuống, ghé sát vào Kiryu Kazusuke.

"Thế nào, khai hết rồi hả?"

"Ừ, có sao nói vậy thôi."

"Chậc, người phụ nữ đó đúng là đáng đời. Tôi nghe nói người nhà bệnh nhân làm ầm ĩ lắm, bên phòng điều dưỡng đang chịu áp lực rất lớn, chắc lần này cô ta tiêu đời rồi."

Tanaka Kenji vỗ vỗ vai cậu.

"À đúng rồi, còn một chuyện nữa."

Nói đoạn, như sực nhớ ra điều gì, cậu ta rút một tập tài liệu từ trong bìa hồ sơ trên bàn đưa cho Kiryu Kazusuke.

"Đây là bệnh nhân mới nhập viện qua đường cấp cứu hôm qua."

"Gãy đầu dưới xương quay, chẩn đoán ban đầu là phải phẫu thuật mở nắn chỉnh và cố định bên trong."

"Giáo sư Mizutani đích danh chỉ định cậu làm công tác chuẩn bị trước phẫu thuật. Cậu lo phần khám nhập viện trước đi, cả bệnh án và các hạng mục xét nghiệm nữa."

Kiryu Kazusuke có chút bất ngờ: "Tôi á?"

Khâu chuẩn bị trước phẫu thuật nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng các bước lại liên kết chặt chẽ với nhau, bao gồm hỏi bệnh sử, khám thực thể, kê và theo dõi các phiếu xét nghiệm, thông báo rủi ro phẫu thuật, ký giấy cam đoan...

Mặc dù cậu đã lấy được giấy phép hành nghề, nhưng trong giai đoạn thực tập, đặc biệt là năm đầu tiên, công việc chính vẫn chỉ là lẽo đẽo theo sau bác sĩ cấp trên làm việc vặt.

Rất hiếm khi có cơ hội được độc lập phụ trách công tác chuẩn bị trước phẫu thuật cho một bệnh nhân.

Hơn nữa...

Cậu không chỉ chơi xỏ nhân tình của Mizutani Mitsumasa một vố, mà còn đến phòng y vụ tố cáo người ta.

Trong tình huống này, Mizutani không đến tìm cậu gây rắc rối đã là tạ ơn trời đất rồi, sao ông ta lại chủ động giao bệnh nhân cho cậu phụ trách được?

Vậy nên, khả năng cao nhất là đối phương muốn mượn cớ để ra oai.

Chỉ cần cậu xảy ra sai sót ở bất kỳ khâu nào, ông ta sẽ giáng án kỷ luật, thậm chí trực tiếp đá cậu ra khỏi khoa Ngoại 1, đày thẳng lên Hokkaido ngắm tuyết cũng không phải là chuyện không thể.

"Chỉ bảo cậu phụ trách chuẩn bị trước phẫu thuật thôi mà, có bắt cậu mổ chính đâu."

Tanaka Kenji vươn vai một cái, ngả người ra lưng ghế, phát ra một tràng tiếng xương cốt kêu răng rắc.

Kiryu Kazusuke cũng chẳng buồn giải thích, nhận lấy bệnh án rồi quay về góc làm việc của mình.

Bàn làm việc của cậu nhỏ nhất trong cả y cục, nằm sát rạt tủ hồ sơ. Mỗi lần có ai đến tìm bệnh án cũ, cậu đều phải đứng dậy nhường chỗ.

Kéo ghế ngồi xuống, cậu mở tập hồ sơ bệnh án trong tay ra.

Bệnh nhân tên là Suzuki Shinya, bốn mươi ba tuổi, trong lúc làm việc tại công trường xây dựng đã sơ ý ngã từ giàn giáo xuống, dẫn đến gãy nát đầu dưới xương quay tay trái.

Kiryu Kazusuke rút tấm phim chụp X-quang ra, giơ lên soi dưới ánh đèn huỳnh quang trên đỉnh đầu.

Phần đầu dưới của xương quay, nằm ngay phía trên khớp cổ tay, phần xương đã gãy vụn thành nhiều mảnh. Mảnh vỡ lớn nhất cong ngược về phía mu bàn tay, tạo thành một góc độ dị dạng trông rất khó coi.

Phẫu thuật mở nắn chỉnh và cố định bên trong hay gọi tắt là phẫu thuật ORIF chính là phương pháp mổ tiêu chuẩn cho trường hợp này.

Bác sĩ sẽ phải rạch da và cơ bắp, để lộ phần xương gãy, ghép các mảnh xương vỡ lại với nhau, sau đó dùng một miếng nẹp vít kim loại đặc chế cùng vài chiếc đinh vít khóa chặt lại, chờ đợi xương tự liền.

Nghe qua thì chẳng khác nào nghề mộc.

Nhưng mức độ phức tạp của cơ thể con người lại vượt xa bất kỳ khúc gỗ nào.

Mạng lưới dây thần kinh và mạch máu trong tầm nhìn phẫu thuật đan xen chằng chịt, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng có thể gây ra tổn thương vĩnh viễn.

Độ khó của ca phẫu thuật này không hề thấp chút nào.

……

Phòng bệnh nằm trên tầng sáu của khu nội trú.

Trong căn phòng bệnh tiêu chuẩn dành cho ba người, có một người đàn ông trung niên đang nằm trên giường bệnh cạnh cửa sổ.

Cánh tay trái của ông ta được cố định bằng máng bột, dùng băng treo lơ lửng trước ngực, sắc mặt trông có vẻ vàng vọt vì đau đớn và bất an.

Ngồi bên giường là một người phụ nữ, có lẽ là vợ ông ấy, đang cầm khăn lau mặt cho chồng, hai hốc mắt đỏ hoe.

Đứng ngay cạnh đó là một thiếu nữ mười mấy tuổi, mặc đồng phục học sinh cấp ba.

Kiryu Kazusuke bước đến trước giường bệnh, đầu tiên là khẽ gật đầu chào người nhà, sau đó mới đưa mắt nhìn bệnh nhân trên giường.

"Chào chú Suzuki, cháu là Kiryu Kazusuke, bác sĩ phụ trách của chú."

"Chào bác sĩ."

Người đàn ông trên giường, Suzuki Shinya, khó nhọc định ngồi dậy.

"Chú cứ nằm đó đi, không cần cử động đâu."

Kiryu Kazusuke giữ chặt vai ông ấy, rồi kéo một chiếc ghế đẩu bên cạnh ngồi xuống.

Cậu bắt đầu tiến hành hỏi bệnh sử theo đúng quy trình chuẩn.

"Ngoài cánh tay ra, chú còn thấy khó chịu ở chỗ nào khác không?"

"Chú ngã từ độ cao bao nhiêu mét xuống?"

"Trước đây chú có mắc bệnh mãn tính nào không? Ví dụ như huyết áp cao, tiểu đường ấy."

"Có bị dị ứng với loại thuốc nào không?"

Suzuki Shinya trả lời từng câu một, vợ ông ấy đứng bên cạnh cũng nói nhỏ bổ sung thêm.

Sau một hồi hỏi han, Kiryu Kazusuke đã nắm được sơ bộ về tình trạng cơ bản của bệnh nhân.

Tiếp đến là khám thực thể.

Kiryu Kazusuke trước tiên kiểm tra cảm giác và chức năng vận động của từng ngón tay, đảm bảo không có dấu hiệu tổn thương thần kinh rõ rệt nào.

Tiếp đó, cậu bắt mạch động mạch quay ở cổ tay, động mạch cung cấp máu chính vẫn bình thường.

Kiểm tra xong xuôi, cậu liền cố định lại cánh tay cho bệnh nhân.

"Bác sĩ, tình hình có nghiêm trọng lắm không ạ?"

Bà Suzuki ngồi cạnh giường bệnh, lo âu cất tiếng hỏi.

Cô nữ sinh trung học khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đứng bên cạnh cũng nhìn cậu với vẻ mặt đầy căng thẳng.

"Nhìn từ phim chụp X-quang, chú ấy bị gãy nát đầu dưới xương quay, xương đã gãy thành nhiều mảnh."

"Vậy... vậy phải làm sao đây, có cần phẫu thuật không bác sĩ?"

"Vâng, tình trạng này không mổ là không được. Kể cả xương có liền lại thì cũng không thể trở về vị trí bình thường, sau này tay sẽ mất đi chức năng."

Kiryu Kazusuke nói thêm một câu để giải thích.

Mặc dù bệnh án của Suzuki Shinya vẫn chưa được thông qua hội chẩn, nhưng phẫu thuật là điều chắc chắn, gãy xương dập nát thế này thì không thể nào không đụng dao kéo.

Nghe đến việc phải phẫu thuật, sắc mặt bà Suzuki lập tức tái đi vài phần.

"Sau khi mổ xong, tay ông ấy có thể hồi phục lại như trước kia không bác sĩ?"

Suzuki Shinya thì không sợ mổ, chỉ là, đôi bàn tay này chính là công cụ kiếm cơm duy nhất của ông. Nếu tay mà phế đi, thì cái gia đình coi ông là trụ cột này cũng coi như sụp đổ.

"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."

Kiryu Kazusuke trầm ngâm một lát, cuối cùng, cậu cũng chỉ có thể đưa ra câu trả lời như vậy.

Phương pháp mổ tiêu chuẩn là phẫu thuật mở nắn chỉnh và cố định bên trong sẽ gây ra vết thương hở lớn, sau phẫu thuật chắc chắn sẽ đi kèm với một mức độ cứng khớp và hạn chế vận động nhất định.

Muốn hồi phục hoàn toàn sự linh hoạt và sức mạnh như trước khi bị thương là một điều vô cùng khó khăn.

"Tôi hiểu rồi, trăm sự nhờ cậy bác sĩ."

Suzuki Shinya lập tức để lộ vẻ mặt thất vọng, nhưng ông vẫn gật đầu đáp lời.

Sau đó, Kiryu Kazusuke lại dặn dò thêm một vài lưu ý trước khi phẫu thuật, ví dụ như đến lúc đó sẽ yêu cầu nhịn ăn nhịn uống...

Rồi cậu đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.

Cậu đã chứng kiến quá nhiều khoảnh khắc bất lực, cũng đã học được cách tách cảm xúc cá nhân khỏi công việc.

Trên đời này vốn dĩ làm gì có đấng cứu thế.

Cậu cũng không cho rằng bản thân mình có năng lực đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!