Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1646

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 159

Tập 1 - Chương 9: Đánh cược đi

Chương 9: Đánh cược đi

Dom Pérignon, ông hoàng của các loại sâm panh.

Giá bán lẻ trên thị trường là ba vạn yên, nhưng trong những quán như thế này, còn phải cộng thêm đủ loại phí phục vụ và đội giá. Mức giá cuối cùng rơi vào khoảng tám vạn yên một chai.

"Bà Nakamori đã nói là sẽ bao tôi, chắc bà không nuốt lời đâu nhỉ?"

Kiryu Kazusuke nở một nụ cười rạng rỡ, cất giọng dịu dàng hỏi han.

Đúng vậy, nhánh hai chỉ yêu cầu cậu tranh giành quyền được Imagawa Nao tức Imagawa Shiki phục vụ với Nakamori Sachiko, chứ đâu có bắt buộc cậu phải xài tiền túi của mình đâu.

Khi giọng nói của Kiryu Kazusuke vang lên giữa không gian dãy ghế xa hoa.

Khách nữ ở mấy bàn xung quanh đang rầm rì trò chuyện với nam phục vụ do họ chỉ định đều đồng loạt tò mò ngoái nhìn.

Kể từ ngày "Kagura Club" đi vào hoạt động, không phải là chưa từng có khách nam bước chân vào đây.

Nhưng bọn họ thường chỉ là kẻ tháp tùng cho những nữ khách hàng quan trọng, suốt buổi chỉ ngoan ngoãn ngồi im thin thít ở một góc, làm tròn bổn phận của một cái ví tiền di động hay một tấm phông nền không hơn không kém.

Kiểu mới vào đã lớn lối lấn át cả chủ, lớn tiếng gọi đồ uống thế này, đây quả thực là lần đầu tiên.

Hơn nữa, thứ cậu ta gọi lại còn là chai sâm panh hồng Dom Pérignon với mức giá bị đội lên gấp đôi!

Không khí xung quanh dường như nồng nặc mùi tiền đang bị đốt cháy.

Cả nhân viên quán lẫn khách quen đều biết tỏng Nakamori Sachiko là người hâm mộ cuồng nhiệt số một của Imagawa Nao, bà ta gần như coi Nao là vật sở hữu độc quyền của riêng mình.

Và chuyện Imagawa Nao thực chất là nữ giả nam, từ lâu cũng chẳng còn là bí mật gì nữa.

Lúc trước, có mấy gã nam phục vụ ế ẩm trong quán vì muốn giành khách, đã lén lút mách lẻo chuyện này với các nữ đại gia.

Nhưng kết quả thì sao, những kẻ nhiều chuyện đó đều bị tống cổ khỏi quán không thương tiếc.

Thế mà đêm nay, Nakamori Sachiko lại dắt theo một gã đàn ông lạ hoắc, và gã này dường như đang công khai thách thức quyền sở hữu của bà ta đối với Imagawa Nao.

Nhân viên phục vụ đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột rịn ra lấm tấm trên trán.

Đáng lý ra lúc này anh ta phải tuân theo yêu cầu của khách, mau chóng vào mời Imagawa Nao ra đây.

Nhưng...

Bởi vì người chi tiền là vị nữ đại gia kia vẫn chưa lên tiếng.

Trên gương mặt được bảo dưỡng cẩn thận của Nakamori Sachiko không hề mảy may để lộ chút cảm xúc nào.

Đương nhiên rồi, bà ta đã qua cái tuổi vì dăm ba chuyện vặt vãnh mà vui buồn ra mặt.

Nakamori Sachiko nâng ly nước đá nhân viên phục vụ vừa rót lên, khẽ lắc nhẹ, những viên đá bên trong va vào nhau tạo ra tiếng lanh canh vui tai.

"Cậu biết thừa là chỉ cần tôi mở lời một câu, bọn họ sẽ lập tức mời cậu ra ngoài mà, đúng không?"

Kiryu Kazusuke tất nhiên là biết rõ điều đó.

Nhưng cậu cũng hiểu rằng, nếu bản thân cứ ngồi im re không làm gì, thì chẳng phải cậu thực sự biến thành công cụ trong tay Nakamori Sachiko sao?

"Tôi biết chứ, nhưng... Bà Nakamori, bà nhất định sẽ không làm thế đâu, phải không?"

"Ồ? Tôi hơi tò mò đấy, cậu lấy đâu ra cái sự tự tin đó vậy?"

"Vì tôi biết mà. Tôi biết bà Nakamori cho tôi vào đây chỉ cốt để chọc ghen Imagawa-kun thôi. Thực chất bà đâu có ưa gì tôi, đúng chứ?"

Nghe cậu nói vậy, Nakamori Sachiko chằm chằm nhìn Kiryu Kazusuke một lúc lâu.

Vài giây sau.

Bà ta bỗng bật cười.

Bản thân bà ta quả thực không ưa cậu, nhưng đó không phải là ghét bỏ cá nhân.

Đối với bà ta, đàn ông trên đời này chỉ chia làm hai loại: Một là loại đàn ông bốc mùi, hai là loại đàn ông bớt bốc mùi hơn một chút.

Và gã thanh niên trước mặt này, hiện tại miễn cưỡng được xếp vào loại bớt bốc mùi hơn.

Nhưng bà ta cũng chẳng buồn giải thích.

Nakamori Sachiko quay sang nhìn tên nhân viên phục vụ đang vã mồ hôi lạnh đứng bên cạnh.

"Đi đi, đi gọi Imagawa-kun ra đây, khui luôn chai sâm panh đi."

"Vâng, vâng ạ, tôi đi làm ngay!"

Nhân viên phục vụ như được đại xá, ba chân bốn cẳng chạy biến khỏi chốn thị phi này.

Sau khi không còn người ngoài.

Nakamori Sachiko ngả lưng tựa vào chiếc ghế sofa bọc nhung êm ái, vắt chéo hai chân.

"Cậu biết Imagawa-kun là phụ nữ nhỉ?"

"Tất nhiên."

"Thế nên, cậu không phải là trai bao của quán khác đến đây giành khách. Cậu chỉ đang mượn tay tôi để đường hoàng bước vào đây thôi."

Nakamori Sachiko gật gù ra chiều suy tư.

Hóa ra là một kẻ si tình bám đuôi Imagawa-kun ngoài đời thực à.

Sau khi biết cô ấy làm việc ở đây, liền muốn nhân cơ hội này để lấy le sao?

Nghĩ vậy thì mọi chuyện đều hợp lý, giải thích được luôn hành động vừa vào cửa đã cướp lời gọi chỉ định của Kiryu Kazusuke, bởi vì mục tiêu của cậu ta, từ đầu đến cuối vốn chẳng phải là bà ta.

Nhưng Nakamori Sachiko cũng chẳng vì thế mà thẹn quá hóa giận.

Ngược lại, bà ta càng thấy sự việc này bắt đầu trở nên thú vị hơn rồi đấy.

Hồi đó, lần đầu tiên bà ta đặt chân đến "Kagura Club", chỉ mới nhìn lướt qua đã nhận ra ngay Imagawa Nao thực chất là nữ giả nam, và cũng chính vì lẽ đó, bà ta lập tức bị thu hút.

Rõ ràng mang thân phận là phụ nữ, nhưng trên người lại toát ra luồng khí chất lạnh lùng pha trộn giữa ranh giới của một thiếu niên và một thanh niên, đánh trúng phóc vào sở thích của bà ta.

Bà ta cực kỳ tận hưởng cái quá trình dùng tiền bạc để từng bước một đánh sập lớp phòng ngự của đối phương.

Từ việc chỉ định phục vụ, đến việc tặng những món quà đắt tiền, rồi vươn lên trở thành vị khách sộp vững như bàn thạch đứng đầu bảng doanh thu của cô ấy.

Cái quá trình đó khiến bà ta tìm lại được cảm giác tồn tại thực sự của một con người.

Tất nhiên, trong quán này người mê mệt Imagawa Nao đâu chỉ có mình bà ta.

Vì muốn tranh giành quyền chỉ định và vị trí thứ hạng trong quán, bà ta đã trải qua vô số cuộc chiến ngầm khốc liệt với những người phụ nữ khác.

Thi xem ai khui chai rượu đắt tiền hơn, thi xem ai tặng món quà độc lạ hơn.

Nhưng sau này...

Bọn họ nhận ra có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể nào đọ lại được bà ta, thế là dần dà chẳng còn ai dám ho he tranh giành nữa.

Chuyện đó khiến bà ta có phần hụt hẫng.

Ngay cả việc vung tiền xây tháp sâm panh cũng chẳng buồn làm.

Nhưng hôm nay, Kiryu Kazusuke lại nhảy vào cuộc chơi này.

Hơn nữa, nhìn khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây ngô non nớt của cậu ta, nếu bà ta có thể đánh bại cậu ta một cách trực diện, rồi ôm chặt lấy Imagawa Nao vào lòng và tùy ý đùa giỡn ngay trước mũi cậu ta...

Nghĩ đến đây, Nakamori Sachiko không kìm được khẽ run lên một cái.

Ánh đèn vàng vọt mờ ảo.

Kiryu Kazusuke hoàn toàn không nắm bắt được người phụ nữ ngồi đối diện đang toan tính điều gì trong đầu, chỉ để ý thấy trên mặt bà ta bỗng dưng ửng lên một vệt đỏ khác thường.

Nakamori Sachiko dường như cũng nhận ra dáng vẻ của mình có chút thất thố, bà ta khẽ hắng giọng, ngồi thẳng người lại.

"Kiryu-kun này, muốn theo đuổi con gái thì phải dựa vào thực lực của chính mình đấy nhé."

"Tuy nhiên, tiền mở bàn, tiền chỗ ngồi, tiền cậu chỉ định Imagawa-kun, và cả chai sâm panh vừa gọi kia, tôi vẫn sẽ thanh toán cho."

"Nhưng từ giờ trở đi, tôi sẽ không bỏ ra thêm một đồng yên nào nữa đâu."

"Cậu muốn thu hút sự chú ý của Imagawa-kun, thì phải phân cao thấp với tôi rồi."

"Hy vọng đêm nay cậu sẽ chơi thật vui."

Bà ta bày ra vẻ mặt của một người đang ân cần chỉ bảo.

Sự xuất hiện đột ngột của Kiryu Kazusuke có lẽ là một trong số ít những niềm vui nhỏ nhoi điểm xuyết cho chuỗi ngày tẻ nhạt lặp đi lặp lại của bà ta.

Tiếp theo đây, bà ta chỉ việc ung dung thưởng thức xem đối phương sẽ làm trò hề ra sao trước hiện thực chênh lệch tiền tài tàn khốc, để rồi cuối cùng phải rút lui trong ê chề nhục nhã, thế là đủ.

"Tất nhiên rồi."

Kiryu Kazusuke gật đầu đáp.

"Nhưng, nếu chỉ có vậy thôi thì e là hơi tẻ nhạt quá."

"Hay là, chúng ta làm một ván cược đi?"

Nói xong, cậu tỳ hai cùi chỏ lên mặt bàn, đan hai bàn tay lại đỡ lấy cằm, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Nakamori Sachiko.

"Ồ?" Hành động này đã thành công khơi dậy sự hứng thú của Nakamori Sachiko.

"Cũng thú vị đấy."

"Nói nghe thử xem, cậu muốn cược cái gì?"

Kiryu Kazusuke mỉm cười: "Cược xem... đêm nay bà có đạt được tâm nguyện hay không."

"Cậu biết tôi muốn gì mà dám cược hả?"

"Chẳng phải bà Nakamori muốn có được Imagawa-kun sao?"

Câu này nói ra thì cũng chẳng sai.

Nhưng nếu nói một cách chính xác hơn, thứ Nakamori Sachiko muốn có không chỉ là con người của Imagawa Nao, mà bà ta còn muốn nhìn thấy cô ấy mang vẻ mặt lạnh lùng cấm dục đó mà mở miệng cầu xin bà ta ban phát thêm cho mình.

"Thế tiền cược là gì?"

"Nếu đêm nay bà Nakamori không đạt được mong muốn, vậy thì toàn bộ chi phí tiêu dùng của tôi ở đây, vẫn sẽ do bà thanh toán đúng như thỏa thuận ban đầu."

Nghe xong, Nakamori Sachiko bật cười thành tiếng.

Bà ta đánh giá lại gã thanh niên trẻ tuổi mà mình hứng chí dắt vào đây một lần nữa. Tính nhẩm tổng giá trị bộ quần áo trên người cậu ta, e rằng còn chưa đắt bằng chai sâm panh vừa gọi lúc nãy.

Đã biết tỏng bà ta quyết tâm có được Imagawa Nao bằng mọi giá, vậy thì cậu ta lấy cái gì ra để cản bước bà ta đây?

Nakamori Sachiko thực sự không nghĩ ra cậu ta có phần thắng nào.

"Được thôi." Bà ta sảng khoái nhận lời.

"Vậy nếu tôi thắng thì sao?"

"Nếu đêm nay tôi được như ý nguyện, Kiryu-kun, cậu có thể trả giá bằng cái gì nào?"

"Cậu có thứ gì đủ sức làm tôi hứng thú không?"

Kiryu Kazusuke vừa định mở miệng.

Nakamori Sachiko dường như chợt nảy ra một ý tưởng hay ho hơn, bà ta xua tay ngắt lời cậu.

"Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng hứng thú gì với mấy đồng bạc lẻ của cậu."

"Thế này đi, nếu đêm nay tôi thắng, lúc tôi dẫn Imagawa-kun về nhà, tôi sẽ xách cậu theo cùng."

Trong lúc nói chuyện, cơ thể bà ta hơi chồm về phía trước, ghé sát lại gần hơn.

Một mùi nước hoa đặc trưng của phụ nữ trưởng thành theo đó phả tới, len lỏi vào buồng phổi của Kiryu Kazusuke.

"Cậu sẽ phải đứng ngoài cửa phòng, áp tai vào cửa..."

"Và lắng nghe thật kỹ những âm thanh mà Imagawa-kun phát ra đấy nhé..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!