Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 488

Tập 1 - Chương 7: Người quen

Chương 7: Người quen

Ba nhánh lựa chọn của tuyến thế giới.

Đầu tiên, nhánh một có thể trực tiếp gạch bỏ.

Dẫu sao thì giá trị của phiếu mua hàng siêu thị Takashimaya ở nhánh hai cũng vượt xa con số hai vạn yên kia.

Takashimaya là một chuỗi siêu thị lớn, cho dù chỉ được mua sắm thả ga trong mười phút với hạn mức mười vạn yên, thì đối với kẻ đang nghèo rớt mồng tơi như cậu lúc này, đó cũng là một sức cám dỗ cực kỳ lớn.

Thế nhưng...

Cái phần thưởng "Kỹ năng khâu vết mổ ngoại khoa" ở nhánh ba cũng khiến cậu thèm nhỏ dãi.

Bất kể là khâu đóng ổ bụng, nối mạch máu hay khâu thẩm mỹ trong da, kỹ năng này đều có đất dụng võ. Đây thực sự là một kỹ năng đa năng mang ý nghĩa tuyệt đối.

Kiryu Kazusuke vẫn ưu tiên nhắm vào kỹ năng hơn.

Nhưng lại có một vấn đề nảy sinh.

Nếu thực sự muốn giành được phần thưởng này, với tình trạng cái ví xẹp lép hiện tại, cậu chỉ đành cầu nguyện "Kagura Club" thực chất là một tiệm mì ramen, còn Imagawa Nao là thợ làm mì, và việc "chỉ định" ở đây là chỉ định anh/cô ta cán mì cho mình ăn mà thôi.

Hơn nữa...

Cố định tạm thời bằng đinh Kirschner là một công đoạn trong phẫu thuật nắn chỉnh gãy xương, thông thường do bác sĩ mổ chính hoặc trợ lý số một thực hiện.

Là trợ lý số hai, cậu có được lên bàn mổ cầm hay không còn phải coi tâm trạng của bác sĩ mổ chính.

Cái tên Imagawa Nao này, chắc hẳn cũng chẳng phải nhân vật tai to mặt lớn gì, mà đòi can thiệp được vào ca phẫu thuật của bệnh viện đại học sao?

Kiryu Kazusuke liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Bây giờ là chín rưỡi sáng, những chốn như "Kagura Club" chắc chắn sẽ không mở cửa vào ban ngày.

Đành phải đợi đến tối vậy.

Thế nên, cậu đành gác chuyện này sang một bên, đi giải quyết cho xong mớ việc mà Imagawa Shiki vừa giao phó rồi tính tiếp.

……

Buổi chiều, Kiryu Kazusuke tổng hợp xong toàn bộ các phiếu báo cáo xét nghiệm.

Kết quả chụp CT cho thấy mặt khớp đầu dưới xương quay đã vỡ vụn thành nhiều mảnh to nhỏ khác nhau, y như một cái vỏ trứng bị đập nát, độ khó để nắn chỉnh lại là cực kỳ lớn.

Báo cáo đo tốc độ dẫn truyền thần kinh cũng cho thấy dây thần kinh trụ có dấu hiệu bị chèn ép nhẹ. Mặc dù không quá nghiêm trọng, nhưng cũng làm tăng thêm rủi ro cho ca phẫu thuật.

Đây quả thực là một ca phẫu thuật tốn công vô ích.

Làm tốt thì người ta coi đó là chuyện hiển nhiên.

Một khi kết quả sau mổ không như ý, chức năng khớp của bệnh nhân phục hồi kém, thì rất dễ kéo theo những rắc rối về kiện cáo y tế.

Thảo nào Imagawa Shiki lại tỏ vẻ miễn cưỡng đến vậy.

"Tôi biết rồi."

Cô ta lật xem đống báo cáo Kiryu Kazusuke vừa nộp lên, thấy không có vấn đề gì liền vứt toẹt tập hồ sơ lên bàn.

"Ca phẫu thuật được sắp xếp vào sáng mai. Hôm nay cứ đợi chỗ cổ tay của bệnh nhân bớt sưng đi đã rồi tính."

Cô ta vừa nói, vừa với tay lấy chiếc áo khoác măng tô treo trên giá.

"Việc tư vấn trước phẫu thuật và ký giấy cam đoan cũng giao cho cậu đấy. Nhớ giải thích rõ ràng các rủi ro cho bệnh nhân và người nhà hiểu, đặc biệt là khả năng chức năng khớp không thể phục hồi hoàn toàn, để họ chuẩn bị sẵn tâm lý."

"Còn nữa, sáng ngày mổ, cậu chịu trách nhiệm đưa bệnh nhân vào phòng mổ, và nhớ nhắc y tá truyền kháng sinh dự phòng trước khi mổ nhé."

Imagawa Shiki tuôn một tràng dặn dò mọi việc không ngừng nghỉ, hoàn toàn không cho Kiryu Kazusuke lấy nửa cơ hội để chen ngang hỏi han.

Dứt lời, cô ta xách túi, đi thẳng một mạch ra cửa y cục.

Xem bộ dạng là chuẩn bị tan làm đây mà.

Đối với bác sĩ mổ chính, việc đùn đẩy hết đống việc vặt vãnh này cho bác sĩ cấp dưới xử lý là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Còn Kiryu Kazusuke thì lúi húi sắp xếp lại đống báo cáo cho ngay ngắn, rồi kẹp trả về hồ sơ bệnh án.

Cậu cũng chuẩn bị chuồn thôi.

……

Khu phố Chiyoda vào ban ngày là thiên đường của mua sắm và ẩm thực.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, hàng vạn ánh đèn neon rực rỡ lần lượt bừng sáng, nơi này liền phô bày ra một bộ mặt hoàn toàn khác biệt.

Các quán nhậu Izakaya, phòng hát Karaoke, tiệm Pachinko, và cả những quán bar treo biển hiệu đèn mờ đầy ám muội trước cửa, tất cả cùng nhau hòa quyện tạo nên một tụ điểm tập hợp những dục vọng của thành phố này.

Tất nhiên, với đồng lương bèo bọt của một bác sĩ thực tập, việc vui chơi ở những chốn phồn hoa này là điều vượt quá khả năng chi trả.

Kiryu Kazusuke bắt xe buýt, rồi xuống ở bến xe gần nhất.

Năm 1994, công nghệ thông tin chưa phát triển tiện lợi như thời đại sau này. Muốn tìm một địa chỉ cụ thể trong một thành phố xa lạ, công cụ đáng tin cậy nhất vẫn là tấm bản đồ giấy.

Cậu phải lặn lội tìm mỏi mắt trong khu vực bản đồ của nhà sách mới rinh được một cuốn bản đồ chi tiết đường phố thành phố Maebashi.

Thanh toán xong xuôi, cậu cầm cuốn bản đồ ra ngồi trên chiếc ghế đá ven đường.

Cậu lật giở cuốn bản đồ, ngón tay chầm chậm dò theo từng đường nét trên mặt giấy.

Khu phố Chiyoda là khu thương mại sầm uất nhất của thành phố Maebashi. Trên bản đồ, những cái tên của các cửa hàng, nhà hàng, khu vui chơi giải trí được đánh dấu dày đặc san sát nhau.

Một lúc sau.

Đến lúc Kiryu Kazusuke tưởng chừng như hoa cả mắt, cậu mới tìm thấy mục tiêu.

"Kagura Club", "Dạ Điệp", "Night·Knight"...

Rõ rành rành đây là khu vực tập trung các quán bar và hộp đêm, hay còn gọi là phố đèn đỏ.

Kiryu Kazusuke có chút đau đầu.

Nhìn cái tên và vị trí địa lý này, chín mươi chín phần trăm đây là chốn lầu xanh rồi.

Còn một phần trăm khả năng còn lại, cậu quyết định giữ lại cho mình một tia hy vọng, mong rằng đó thực sự là một tiệm mì ramen.

Kiryu Kazusuke gập cuốn bản đồ lại, nhét vào túi áo.

Chuyện đã đến nước này rồi, đi xem thử cho biết cũng chẳng sao.

Xuyên qua vài con phố, rẽ qua vài con hẻm nhỏ ồn ào náo nhiệt, cuối cùng cậu dừng bước trước một tòa nhà.

Lúc này thì cậu cũng đã hoàn toàn hết hy vọng.

Chỉ có thể nói kỹ năng "Khâu vết mổ ngoại khoa" và cậu có duyên mà không có phận mà thôi.

Ngay lối vào của tòa nhà trước mặt, một tấm biển hiệu khổng lồ nổi bật với dòng chữ uốn lượn đầy thanh lịch - "Kagura Club".

Phía dưới tấm biển hiệu là vài tấm áp phích khổ lớn dán sát tường.

Trên đó in hình những chàng trai trẻ với nhiều phong cách khác nhau. Ai nấy đều trang điểm tỉ mỉ, tạo dáng khi thì u buồn sâu lắng, lúc lại nhiệt tình cháy bỏng.

Lác đác có vài người phụ nữ ăn mặc thời thượng bước đến, rồi được nhân viên phục vụ ngoài cửa nở nụ cười tươi rói đón rước vào trong.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, đây tuyệt đối không phải là nơi đứng đắn gì cho cam.

Nếu đã vậy, Kiryu Kazusuke cũng đành tính sẵn lý do xin nghỉ phép cho ngày mai.

Phần thưởng ở nhánh hai, tấm phiếu mua hàng thả ga trong mười phút tại siêu thị Takashimaya, ngẫm lại cũng khá ngon lành đấy chứ.

Tuy nhiên, ngay lúc cậu vừa định quay gót rời đi.

Một chiếc taxi màu đen tình cờ đỗ xịch ngay trước cửa "Kagura Club".

Cửa xe mở ra, đập vào mắt đầu tiên là một cặp chân dài thon gọn trong chiếc quần tây đen cất bước xuống xe, chân đi đôi giày da đen đánh xi bóng lộn.

Ngay sau đó, một bóng người bước ra khỏi xe.

Người đó diện một bộ vest đen bó sát, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng phanh hờ hai cúc áo trên cùng, mái tóc ngắn ngang vai khẽ bay bay trong gió đêm.

Chỉ nhìn từ phía sau thôi, đã toát lên một luồng khí chất vừa lạnh lùng vừa cấm dục.

Khoảnh khắc người đó xoay người bước về phía cửa "Kagura Club", Kiryu Kazusuke đã kịp nán lại nhìn thêm hai cái.

Bởi vì đường nét góc nghiêng của người này, trông quen quen thế nào ấy?

Hình như cậu đã từng gặp ở đâu rồi.

Người đó vừa bước đến cửa, nhân viên phục vụ lập tức gập người chín mươi độ, cung kính mở cửa.

"Imagawa-kun, ngài đến rồi."

"Ừ."

Ngay lúc người đó chuẩn bị bước vào trong, bỗng khựng lại, dặn dò nhân viên phục vụ điều gì đó.

Cách một con đường, Kiryu Kazusuke tuy không nghe rõ nội dung cụ thể.

Nhưng chính khoảnh khắc này.

Dáng vẻ của người đó bỗng chốc trùng khớp hoàn toàn với hình ảnh bác sĩ Imagawa Shiki sai bảo cậu đi kê thêm phiếu xét nghiệm vào sáng nay.

Lẽ nào?!

Những lời đồn thổi về Imagawa Shiki trong y cục đều là thật!

Bác sĩ Imagawa quả thực đang làm thêm nghề tay trái ở ngoài, nhưng lại là cải trang thành nam giới, đến những chốn như thế này để mua vui cho những quý bà cô đơn lắm tiền nhiều của.

Đúng là không hổ danh vị bác sĩ cam tâm tình nguyện làm nô lệ cho đồng tiền mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!