Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 485

Tập 1 - Chương 11: Đáng lẽ nên ôm đùi phú bà

Chương 11: Đáng lẽ nên ôm đùi phú bà

Nakamori Sachiko vừa dứt lời, ngay cả khách ở mấy bàn lân cận cũng ngừng hẳn cuộc trò chuyện, đồng loạt ngoái nhìn.

Còn tên nhân viên phục vụ, sau thoáng chốc sững sờ, trên mặt lập tức hiện rõ vẻ mừng rỡ như điên.

"Vâng ạ! Vâng ạ! Bà Nakamori! Tôi đi chuẩn bị ngay đây ạ!"

Anh ta gập người hành lễ một góc gần chín mươi độ, rồi quay ngoắt người, gần như vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng về phía hậu trường.

Kiryu Kazusuke cũng trố mắt kinh ngạc.

Cái quái gì vậy?

Biết trước Nakamori Sachiko sẽ vung tiền chơi hẳn tháp sâm panh thế này, thì cậu còn bày trò cá cược làm quái gì cơ chứ, ngoan ngoãn ôm chặt lấy đùi phú bà chẳng phải ấm thân hơn sao?

Khách quen một đêm nướng vài chục vạn yên đã được coi là bạo chi rồi, vậy thì cậu chỉ cần dẻo miệng dỗ Nakamori Sachiko thanh toán cho mình, cũng tiêu thụ cỡ vài chục vạn, là ẵm trọn 20% tiền hoàn lại rồi.

Nhưng ai mà ngờ được tiền của cái bà Nakamori này là do gió bão cuốn đến hay sao cơ chứ?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kiryu Kazusuke lướt qua Imagawa Shiki, dừng lại trên cặp đùi hơi đẫy đà được bọc trong lớp tất lưới đen bóng của Nakamori Sachiko.

Đáng để hối hận thật sự.

Gần như chỉ trong vòng nửa phút kể từ khi Nakamori Sachiko dứt lời, bầu không khí của cả câu lạc bộ đã hoàn toàn thay đổi.

Nhịp điệu âm nhạc lặng lẽ chậm lại, ánh đèn cũng trở nên rực rỡ hơn, mọi luồng sáng đều không hẹn mà cùng hội tụ về phía dãy ghế của Nakamori Sachiko.

"Này, nghe thấy gì chưa? Bà Nakamori đằng kia đòi dựng tháp sâm panh đấy!"

"Thật hay đùa vậy? Dựng cho ai thế? Lại là cho Imagawa Nao à?"

"Ngoài cậu ta ra thì còn ai vào đây nữa!"

"Nhìn kìa, đích thân quản lý ra mặt rồi kìa!"

Khách khứa và đào rượu ở các bàn trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.

Một người đàn ông trung niên trong bộ vest ba mảnh chỉnh tề, đích thân dẫn theo vài nhân viên sải bước đi tới.

"Bà Nakamori, vô cùng cảm ơn sự ưu ái của bà dành cho bổn quán cũng như dành cho Imagawa Nao suốt thời gian qua!"

"Chúng tôi sẽ lập tức chuẩn bị cho bà nghi thức tháp sâm panh lộng lẫy và hoành tráng nhất! Đảm bảo sẽ mang đến cho bà và Imagawa-kun một đêm khó quên trong đời!"

Quản lý gập người thành một góc vuông, trên mặt đắp đầy nụ cười khúm núm mà nồng nhiệt.

Mặc dù ông ta có để ý thấy người đàn ông lạ mặt ngồi cạnh Nakamori Sachiko, nhưng chỉ cần không phải dẫn người đến quán để mở tiệc thác loạn, thì cũng chẳng sao cả.

Quán luôn vô cùng khoan dung với những vị khách VIP.

Nakamori Sachiko hờ hững gật đầu.

Bàn tay bà ta nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Imagawa Shiki.

"Chỉ cần là vì cậu, thì tốn bao nhiêu tiền cũng đáng."

Nói xong, Nakamori Sachiko với nụ cười cưng chiều trên môi mới từ từ chuyển dời ánh mắt sang Kiryu Kazusuke.

Bà ta mấp máy môi, nhưng chẳng thốt ra nửa lời.

Thế nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng.

Kiryu-kun à, cậu tính sao đây, cậu định làm thế nào để cướp Imagawa Shiki từ trong tay tôi?

Gọi một cái tháp sâm panh tám tầng hay cao hơn chăng?

Kiryu Kazusuke cũng chẳng nói năng gì, sự đã rồi có hối hận cũng vô ích.

Rất nhanh sau đó.

Vài nhân viên phục vụ đẩy một chiếc xe đẩy trải khăn bàn trắng tinh tươm đi tới, trên xe xếp ngay ngắn hàng trăm chiếc ly chân cao trong suốt như pha lê.

Dưới sự giám sát trực tiếp của quản lý, họ bắt đầu cẩn thận xếp nền móng cho tháp sâm panh.

Khách khứa xung quanh cũng đầy hứng thú mà dán mắt về phía này.

Tháp sâm panh vốn bắt nguồn từ nghi thức ăn mừng của giới quý tộc phương Tây, được dùng như một biểu tượng của sự chúc phúc và ăn mừng trong các lễ cưới hay những bữa tiệc trọng đại.

Nhưng trong đời sống về đêm ở thời kỳ kinh tế bong bóng, nó lại trở thành sự hiện diện cụ thể hóa của tiền bạc và quyền lực.

Mặc dù nền kinh tế đã chẳng còn huy hoàng như xưa, nhưng cái nghi thức mang đậm tính nghi lễ xa hoa tột bậc này vẫn được lưu giữ lại, trở thành thước đo tối thượng để đánh giá vị thế của một vị khách trong câu lạc bộ.

Imagawa Shiki ngoài mặt thì tỏ ra mừng rỡ và cảm động, nhưng trong lòng thực chất vẫn chưa hiểu mô tê gì về tình hình hiện tại.

Sự xuất hiện của Kiryu Kazusuke quả thực đã khiến cô có thoáng chốc hoảng loạn.

Bằng bản năng thực dụng của mình, Imagawa Shiki nắm rõ như lòng bàn tay tình hình kinh tế của từng người trong y cục.

Và trong số đó, Kiryu Kazusuke chính là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho cô.

Không phải vì cậu ta có ngoại hình sáng sủa, mà đơn giản chỉ vì cậu ta là kẻ nghèo nhất hội.

Cha mẹ đều đã qua đời, chẳng có ai để nương tựa nâng đỡ, thân là bác sĩ thực tập, mỗi tháng cầm về tay vỏn vẹn hơn chục vạn yên, chỉ ngang ngửa với mức lương đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.

Đó là đối tượng mà cô sẽ dốc sức né tránh để không dính dáng đến bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào.

Imagawa Shiki cũng chẳng hề ghét bỏ gì Kiryu Kazusuke, chỉ đơn thuần là liệt cậu vào nhóm những kẻ vô giá trị lợi dụng mà thôi.

Chính vì vậy, khi nhìn thấy Kiryu Kazusuke xuất hiện ở đây, phản ứng đầu tiên của cô là cậu ta đến để tống tiền.

Nhưng xem tình hình hiện tại, có vẻ không giống thế cho lắm.

Lẽ nào, Kiryu-kun thực chất vẫn luôn thầm thương trộm nhớ mình sao?

Imagawa Shiki khẽ thở dài trong lòng.

Nếu đúng là vậy, thì cô không những phải vắt óc nghĩ ra một lý do từ chối khéo léo, mà còn phải lựa lời xoa dịu cảm xúc của Kiryu Kazusuke, kẻo cậu ta lại ăn nói lung tung trong y cục thì phiền phức to.

Phiền phức chết đi được.

Giá mà cậu hậu bối thực tập này bước ra đường bị xe tải tông chết tươi, chuyển sinh sang thế giới khác đi giải cứu thế giới thì tốt biết mấy.

May mà cục tiền hơn ba trăm vạn yên của Nakamori Sachiko đập xuống đã giúp cảm xúc của cô ổn định lại phần nào.

"Bà Nakamori."

Kiryu Kazusuke đột nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý của cả hai người ngồi đối diện.

"Thật ra tôi cũng rất muốn dựng một tháp sâm panh cao cao một chút, nhưng bà Nakamori nhìn cũng thấy rồi đấy, tôi làm gì có ngần ấy tiền."

"Cho dù tôi có dốc cạn hầu bao, cố đấm ăn xôi dựng một tháp sâm panh ba tầng, bốn tầng, thì cũng chỉ làm nền cho bà Nakamori mà thôi."

"Đã vậy, chi bằng làm nền cho trót luôn đi, tháp sâm panh của bà Nakamori cứ dựng lên thành tám tầng đi, phần tiền chênh lệch tôi sẽ gánh."

"Bà Nakamori, chắc bà không ngại đâu nhỉ?"

Trong lúc nói chuyện, trên môi cậu vẫn nở nụ cười chân thành.

Dáng vẻ thản nhiên đến cực điểm đó khiến tất thảy mọi người đều không khỏi bất ngờ.

Trong chốn phong nguyệt, dựng tháp sâm panh là cách phô trương thế lực và bày tỏ tình cảm một cách ầm ĩ nhất. Nếu có vị khách nào khác muốn cạnh tranh, cách trực tiếp nhất chính là vung tiền dựng một tháp sâm panh cao hơn, đắt tiền hơn.

Kiểu như Kiryu Kazusuke, đề nghị góp gạch xây thêm vào tháp sâm panh của người khác thế này, đúng là chuyện chưa từng nghe qua.

Bởi lẽ, dù có phải cắn răng vay mượn để ra oai thì mới là chuyện thường tình ở huyện.

Thậm chí còn có khối bà đàn bà ngu ngốc, vì ghen tuông tranh giành mà dẫu có phải đi vay nặng lãi cũng quyết phân thắng bại cho bằng được.

Đây là lần đầu tiên Nakamori Sachiko nghe thấy một lời đề nghị như vậy.

Sở dĩ bà ta gọi tháp sâm panh sáu tầng, không phải vì tiếc tiền, mà là sợ ngay từ đầu đã chơi lớn mười mấy tầng thì sẽ dọa Kiryu Kazusuke chạy mất dép, thế thì còn gì vui nữa.

Giống như mèo vờn chuột, cũng phải đùa giỡn một phen cho thỏa thích đã chứ.

Nhưng đối phương hiện tại là đang làm cái trò gì đây?

Chưa đánh đã trực tiếp nhận thua rồi sao?

Nakamori Sachiko sững lại một giây, rồi liền bật cười.

"Được thôi, đương nhiên là tôi không ngại rồi."

Viên quản lý đứng cạnh tất nhiên cũng chẳng có lý do gì để từ chối, lập tức đi điều động thêm nhân lực mang cốc và sâm panh lên.

"Cảm ơn sự ưu ái của vị khách quý đây."

Imagawa Shiki liếc nhìn Kiryu Kazusuke, khẽ cúi đầu bày tỏ sự cảm kích.

Quả nhiên, quả nhiên là cậu hậu bối đang say đắm mình mà.

Nakamori Sachiko thấy vậy, hơi cau mày, liền ghé sát vào tai Imagawa Shiki, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên vành tai cô.

"Imagawa-kun, đêm nay về nhà với tôi nhé?"

"Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ đi ngoại tình đấy. Koizumi-kun ở quán đã ngỏ lời mời tôi mấy bận rồi cơ."

Từ "ngoại tình" ở đây thực chất là chỉ việc khách quen đổi người phục vụ chỉ định dài hạn sang một đào khác.

Mà Nakamori Sachiko bà ta, khoan bàn đến số tiền tiêu pha đêm nay, chỉ tính riêng những khoản đã vung vào người Imagawa Shiki trước đó thôi, cũng đã vượt qua con số một ngàn vạn yên rồi.

Imagawa Shiki cũng chẳng bài xích gì yêu cầu của bà ta.

Dẫu sao thì cả hai đều là phụ nữ.

Nhưng sở dĩ cô cứ dùng dằng mãi chưa gật đầu đồng ý với Nakamori Sachiko, đơn giản chỉ vì đối phương vung tiền vẫn chưa đủ đô mà thôi.

Ngay lúc cô chuẩn bị gật đầu đồng ý, thì Kiryu Kazusuke đột nhiên ghé sát lại gần.

"Bác sĩ Imagawa."

"Tôi biết cô rất yêu tiền, cũng biết bà Nakamori muốn lên giường với cô. Trước khi đưa ra quyết định, chi bằng cô suy nghĩ qua đề nghị của tôi xem sao."

"Thứ không có được, mới là thứ khiến người ta khao khát đến đứng ngồi không yên."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!