Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 488

Tập 1 - Chương 12: Trượt tay

Chương 12: Trượt tay

"Thứ không có được, mới là thứ khiến người ta khao khát đến đứng ngồi không yên", câu nói này, áp dụng cho cả nam lẫn nữ đều chuẩn xác.

Imagawa Shiki khẽ liếc nhìn Kiryu Kazusuke.

Rõ ràng ban nãy Nakamori Sachiko nói nhỏ xíu, lý ra cậu ta không thể nào nghe thấy được mới phải, cớ sao tự dưng lại phun ra câu này với mình?

Nhưng...

Ngẫm lại thì câu này cũng có lý thật.

Nakamori Sachiko chỉ hừng hực ý chí chiến đấu những lúc phải giành giật người phục vụ với mấy mụ đàn bà khác mà thôi.

Từ lúc chẳng còn ai thèm tranh giành với bà ta nữa, bà ta đâm ra chán chường, dạo gần đây chỉ chịu ra tay giúp đỡ những lúc cô ngỏ ý muốn chạy đua doanh số tranh chức vedette của quán.

Một khi tối nay cô gật đầu đồng ý theo Nakamori Sachiko về nhà, thì có lẽ từ nay về sau bà ta cũng chẳng thèm vác xác đến "Kagura Club" nữa đâu nhỉ?

Nhưng mà...

Lý lẽ là vậy, song ở cái chốn này, thứ nuôi sống cô không phải là không khí, mà là doanh số.

Lỡ đâu từ chối Nakamori Sachiko xong, bị bà ta đá thật thì sao?

Làm thế nào cũng tiềm ẩn rủi ro cả.

Nakamori Sachiko ngồi bên cạnh đã tinh ý nhận ra sự chần chừ của Imagawa Shiki.

Theo góc nhìn của bà ta, Kiryu Kazusuke chẳng qua chỉ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng. Cậu ta thì nói được cái gì, mà có tư cách gì để hứa hẹn cơ chứ?

Thế nhưng, thái độ dùng dằng của Imagawa Shiki lại khiến bà ta có phần phật ý.

Chuyện này thì có gì phải nghĩ ngợi nữa?

Bà ta đã làm đến nước này rồi, nội cái tháp sâm panh đêm nay thôi, tiền hoa hồng Imagawa-kun đút túi e rằng cũng không hề nhỏ.

Thế còn chưa đủ thỏa mãn sao?

Sau khi Kiryu Kazusuke an tọa về lại chỗ của mình, Imagawa Shiki quay đầu sang, nhìn Nakamori Sachiko một cái.

Đúng rồi.

Cô nhớ ra rồi.

Hồi trước, để giành được quyền sở hữu độc quyền đối với cô, Nakamori Sachiko đã cố chấp đến nhường nào.

Hơn nữa, nhân viên phục vụ của quán cũng đã tiết lộ cho cô lý do vì sao Nakamori Sachiko lại dắt theo một gã đàn ông vào đây, còn dặn dò cô nhớ cẩn thận.

Giờ chỉ cần xâu chuỗi lại một chút, là cô có thể lờ mờ đoán ra được ngọn nguồn câu chuyện.

Nakamori Sachiko dẫn Kiryu Kazusuke vào đây, chắc hẳn là muốn nắn gân cô, tỏ ý rằng nếu cô còn không chịu ngoan ngoãn nghe lời, bà ta sẽ đi tìm nguồn vui mới.

Nhưng cái màn ngang nhiên chỉ định rồi tự tiện gọi sâm panh của Kiryu Kazusuke đã làm hỏng bét kế hoạch của Nakamori Sachiko.

Thế nên ban nãy lúc Nakamori Sachiko buông lời dọa dẫm sẽ đi ngoại tình, cái kẻ được mang ra làm bia đỡ đạn thay cho Kiryu Kazusuke đã bị đổi thành Koizumi-kun của quán.

Nếu sự tình đã diễn ra như vậy...

Thì cô, Imagawa Shiki đây, hoàn toàn có thể tương kế tựu kế, lợi dụng ngược lại Kiryu Kazusuke.

Chỉ khi để Nakamori Sachiko nếm trải cảm giác bồn chồn lo lắng vì "bị hắt hủi" và "có nguy cơ mất đi", thì bà ta mới chịu dốc thêm nhiều tiền bạc và tâm sức vào cô để củng cố vị thế của bản thân.

Chẳng phải trước đây cô cũng từng dùng mánh khóe này để dụ khách hàng moi hầu bao ra đó sao?

Nghĩ thông suốt rồi, mọi chuyện trở nên đơn giản hơn hẳn.

Imagawa Shiki từ từ đứng dậy, khẽ cúi gập người một cái.

"Thành thật xin lỗi bà Nakamori."

Dưới ánh mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì của Nakamori Sachiko, cô đi vòng qua chiếc bàn, tiến thẳng đến bên cạnh Kiryu Kazusuke.

Sau đó, thản nhiên ngồi xuống.

Chứng kiến cảnh tượng này rành rành ngay trước mắt, Nakamori Sachiko như chết lặng.

Hả?

Cái trò gì đây?

Bà ta không hoa mắt chứ, Imagawa-kun dám đá bà ta sang một bên, để sà vào vòng tay của gã đàn ông thối tha ngồi đối diện kia sao?

Nói sà vào vòng tay thì hơi quá.

Nhưng cho dù chỉ là chuyển sang ngồi cạnh thôi, thì đó cũng là điều không thể nào chấp nhận nổi!

Bàn tay bà ta vốn định khoác lên vai Imagawa Shiki vẫn còn lơ lửng giữa không trung, tư thế trông đến là nực cười.

"Imagawa-kun, cậu có biết mình đang làm gì không?"

Nụ cười trên gương mặt Nakamori Sachiko tắt lịm từng chút một.

Imagawa Shiki, kẻ vừa mới ngang nhiên đổi chỗ ngồi, lại trưng ra một vẻ mặt vô tội pha lẫn chút áy náy.

"Thật sự vô cùng xin lỗi bà."

"Nhưng mà, dẫu sao cũng là do vị khách này chỉ định tôi trước, tôi cũng hết cách rồi."

"Dù bà Nakamori đã cất công dựng tháp sâm panh cho tôi, tôi thực sự, thực sự rất cảm động, nhưng tôi cũng không thể vì thế mà phá vỡ quy định của quán, đắc tội với vị khách đã chỉ định tôi đầu tiên được, bà nói xem có đúng không?"

Lý do này của cô, nói thẳng ra thì cũng không đến nỗi vô lý, chỉ có điều, thông thường mà nói, cô hoàn toàn có quyền lựa chọn, có quyền từ chối yêu cầu chỉ định.

Sắc mặt Nakamori Sachiko lập tức tối sầm lại.

Quy định?

Đem cái chữ "quy định" ra nói chuyện với bà ta, bộ thấy hài hước lắm chắc?

Ngay lúc này, Nakamori Sachiko chỉ muốn hất tung cái bàn cho rảnh nợ.

Nhưng bà ta không thể, vì nếu thất thố trước mặt gã ranh con Kiryu Kazusuke kia, thì có khác nào trực tiếp giơ cờ trắng đầu hàng?

Đúng lúc đó.

Viên quản lý đích thân đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ được trang hoàng bằng vải lụa vàng óng tiến đến.

"Bà Nakamori, và cả vị khách quý đây nữa, để hai người phải đợi lâu rồi. Nghi thức dựng tháp sâm panh xin phép được bắt đầu ngay bây giờ."

Quản lý gập người cúi chào Nakamori Sachiko một cái thật sâu, sau đó lại xoay người, hơi khom lưng gật đầu về phía Kiryu Kazusuke.

Vài nhân viên phục vụ đeo găng tay trắng muốt bắt đầu xếp những chiếc ly chân cao thành hình Kim Tự Tháp.

Tầng đáy cần một hình tam giác đều ghép từ ba mươi sáu chiếc ly, tầng thứ hai là hai mươi tám chiếc, tầng thứ ba là hai mươi mốt chiếc...

Tận dụng khoảng thời gian tháp ly đang nhích dần từng tầng một lên cao.

"Bác sĩ Imagawa."

Kiryu Kazusuke ngồi thẳng người lại, mắt hướng về phía tháp pha lê lung linh trước mặt, hạ giọng gọi nhỏ.

Cách xưng hô này lập tức khiến Imagawa Shiki nâng cao cảnh giác.

Việc Kiryu Kazusuke đòi bồi thêm để nâng tháp sâm panh của Nakamori Sachiko lên thành tám tầng, đồng nghĩa với việc cậu ta phải bỏ tiền túi mua ít nhất ba chai Louis Roederer, vị chi là sáu mươi vạn yên.

Với mức thu nhập của một bác sĩ thực tập, số tiền này chắc chắn phải tích cóp mấy tháng trời mới có được.

Nếu chỉ để thu hút sự chú ý của cô mà bỏ ra cái giá đắt đỏ như vậy thì e là hơi lố.

Vậy thì chắc chắn là có mưu đồ rồi.

Imagawa Shiki cũng hạ giọng đáp lại: "Nể tình cậu đã chịu chi tiền, tôi cho cậu một cơ hội nói thử xem cậu muốn gì."

Kiryu Kazusuke đi thẳng vào vấn đề không vòng vo: "Trong ca phẫu thuật của bệnh nhân Suzuki Shinya sắp tới, tôi muốn được tự tay thực hiện thao tác cố định tạm thời bằng đinh Kirschner, nói cách khác, tôi muốn làm trợ lý số một."

Lời cậu vừa dứt.

Nụ cười công nghiệp tự tin thoải mái trên môi Imagawa Shiki lập tức bốc hơi không còn một dấu vết.

Ca mổ của Suzuki Shinya là nhiệm vụ do chính Giáo sư Mizutani giao phó cho cô.

Mà cố định tạm thời bằng đinh Kirschner lại là một trong những khâu then chốt nhất của ca mổ, quyết định trực tiếp đến sự thành bại của việc nắn chỉnh xương, thông thường chỉ có bác sĩ mổ chính hoặc trợ lý số một dạn dày kinh nghiệm mới đủ tư cách thực hiện.

Kiryu Kazusuke, một gã bác sĩ thực tập chân ướt chân ráo mới vào y cục được bao lâu, vậy mà dám to gan đưa ra yêu cầu này sao?

Cậu ta điên rồi à?

Một kẻ không coi trọng tính mạng của bệnh nhân, tuyệt đối không có cửa bước lên bàn mổ của cô.

Lẽ nào, cậu ta tưởng nắm thóp được bí mật đi làm thêm ở "Kagura Club" của cô là có thể tự tung tự tác muốn làm gì thì làm sao?

Nghĩ đến đây, Imagawa Shiki cảm thấy máu nóng dồn hết lên não.

"Bà Nakamori, xin thất lễ một lát."

Cô bỏ lại một câu vội vã, rồi chẳng màng đến ai, trực tiếp kéo tay Kiryu Kazusuke sải bước nhanh về phía khu vực nghỉ ngơi dành riêng cho nhân viên ở hậu trường.

Động tác của Imagawa Shiki diễn ra quá nhanh, cũng quá đường đột.

Nakamori Sachiko trân trân nhìn theo bóng lưng hai người dần khuất sau cuối hành lang.

Imagawa Shiki dám nắm tay một gã đàn ông thối tha.

Vậy mà cô ta dám ngang nhiên nắm tay một gã đàn ông thối tha bỏ đi ngay trước mũi mình sao?

Imagawa Shiki, chỉ vì một gã đàn ông thối tha, mà nhẫn tâm vứt bỏ người đã vung tiền như nước vì cô ta, vứt bỏ luôn cả cái tháp sâm panh trị giá hơn bốn trăm vạn sắp sửa được thắp sáng vì cô ta ư?

Thế nhưng, Nakamori Sachiko vẫn mặt lạnh như tiền, ngồi lặng thinh không nói một lời.

Vài giây sau.

Bà ta đột nhiên vung tay, chộp lấy chai sâm panh hồng Dom Pérignon mà Kiryu Kazusuke gọi ban đầu trên bàn, dồn hết sức bình sinh, nện thẳng xuống nền đá hoa cương.

Choang!

Thân chai thủy tinh dày cộp vỡ tan tành trong chớp mắt.

Thứ chất lỏng màu hồng nhạt hòa lẫn cùng vô số mảnh kính vỡ vụn, bắn tung tóe ra khắp bốn phía.

Sự ồn ào náo nhiệt xung quanh bỗng chốc im bặt.

Tất cả mọi người đều bị dọa cho chết đứng trước cảnh tượng bất ngờ này.

Tên nhân viên phục vụ đang xếp tháp sâm panh giật mình đánh thót, suýt chút nữa thì làm rơi cả chiếc ly đang cầm trên tay.

Tuy nhiên, sự thất thố của Nakamori Sachiko chỉ diễn ra trong vòng một cái chớp mắt.

Bà ta hít một hơi thật sâu, sau đó rút từ trong túi xách ra một chiếc khăn tay, chậm rãi và tao nhã lau sạch những giọt rượu vương trên ngón tay.

"Ái chà, thật sự xin lỗi."

"Ban nãy tôi hơi trượt tay, vô ý làm đổ chai sâm panh rồi."

"Ra đây dọn dẹp chút đi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!