Con Đường Y Học Tại Tokyo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 486

Tập 1 - Chương 3: Thế này cũng tính là phần thưởng á?

Chương 3: Thế này cũng tính là phần thưởng á?

Màn đêm bên ngoài Bệnh viện Đại học Gunma tĩnh lặng lạ thường.

Vì khu ký túc xá trong bệnh viện đã chật kín người nên Kiryu Kazusuke đành phải tìm một căn hộ ở nơi hẻo lánh nhưng bù lại giá thuê khá rẻ để tá túc.

Gió lạnh màn đêm thổi qua khiến cậu tỉnh táo hơn hẳn.

Theo một ý niệm xẹt qua trong đầu, tấm màn sáng màu hồng nhạt của Kế hoạch thu thập tuyến thế giới lại một lần nữa hiện ra trước mắt.

Nhánh 4 bạn là kẻ có thù tất báo, không chỉ tố cáo cô ta, mà trước đó còn phải trêu đùa cô ta một phen. Phần thưởng nhận được là kỹ năng Phẫu thuật cố định bằng đinh Kirschner cấp độ Hoàn hảo.

Ngoài nhánh này ra, những nhánh lựa chọn khác đều đã biến mất.

Xem ra, muốn nhận được phần thưởng thì phải đợi đến khi cậu đến phòng y vụ tố cáo Nagata Sayaka, hoàn tất việc thu thập tuyến thế giới mới được, chứ không phải cứ đưa ra lựa chọn là xong.

Phẫu thuật cố định bằng đinh Kirschner là một trong những thao tác cơ bản nhất của khoa Chấn thương chỉnh hình hay còn gọi là khoa Ngoại chỉnh hình.

Kỹ thuật này chủ yếu được dùng để xử lý một số ca gãy xương tương đối đơn giản như gãy xương ngón tay, xương cổ tay, hoặc dùng làm biện pháp cố định tạm thời trong các ca phẫu thuật phức tạp.

Độ khó kỹ thuật của thao tác này không tính là cao, nhưng lại thử thách rất lớn khả năng tưởng tượng không gian và độ chuẩn xác của đôi tay bác sĩ. Đây là kỹ năng cơ bản mà bất kỳ bác sĩ thực tập nào cũng bắt buộc phải sử dụng thành thạo.

Tuy nhiên, với bất cứ chuyện gì cũng vậy, "biết làm" và "làm tốt" hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Với thao tác của một bác sĩ thực tập thông thường, có thể sẽ phải điều chỉnh đi điều chỉnh lại góc độ đâm kim nhiều lần, gây tổn thương không đáng có cho các mô mềm và dây thần kinh xung quanh, sau phẫu thuật cũng dễ gặp tình trạng nhiễm trùng hoặc cố định không chắc chắn.

Còn ở mức độ "Hoàn hảo", yêu cầu người thực hiện phẫu thuật phải đâm kim chuẩn xác ngay từ lần đầu tiên với số lần thử nghiệm ít nhất và góc độ chuẩn xác nhất, dùng mức độ tổn thương nhỏ nhất để đạt được hiệu quả nắn chỉnh giải phẫu vững chắc nhất.

Ở kiếp trước, trình độ của Kiryu Kazusuke tuy có nhỉnh hơn các bác sĩ thực tập một chút, nhưng cũng chỉ có giới hạn.

……

Kiryu Kazusuke kéo lại cổ áo khoác, rảo bước nhanh hơn.

Cậu chú ý thấy cách đó hơn chục mét phía trước có một bóng người. Nửa thân trên của đối phương mặc một chiếc áo khoác dạ dày cộp màu nâu, nhưng nửa thân dưới lại diện chiếc váy ngắn xếp ly kết hợp cùng tất da chân dài màu trắng, chân đi đôi giày da nhỏ nhắn.

Trong cái thời tiết giá rét nhường này mà ăn mặc thế kia, đúng là tuổi trẻ bẻ gãy sừng trâu có khác.

Ban đầu, Kiryu Kazusuke cũng chẳng mấy để tâm.

Nhưng càng đi, sự việc dường như càng có chiều hướng sai sai.

Cô gái phía trước vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Mà đó lại tình cờ cũng chính là con đường cậu phải đi.

Chuyện này có chút khó xử rồi đây.

Cùng lúc đó.

Saionji Mina đang đi phía trước dường như cũng phát hiện ra tiếng bước chân theo sát phía sau mình, dáng đi bỗng trở nên cứng đắc.

Cô lén dùng khóe mắt liếc nhìn ra sau.

Lẽ nào mình đã đụng phải mấy tên biến thái trong truyền thuyết rồi sao?

Có nên bỏ chạy không?

Không được, mấy nạn nhân trên tivi lúc đầu ai cũng cắm đầu bỏ chạy, nhưng kết cục toàn vì cạn kiệt thể lực mà bị tóm gọn.

Hay là quay lại chất vấn hắn ta?

Cũng không ổn, chắc chắn trên người hắn có giấu dao, trên thời sự toàn diễn ra thế mà.

Cô ưỡn thẳng lưng, bước chân vững chãi, cố gắng tạo ra một dáng vẻ giả tạo kiểu "Tôi chẳng sợ anh đâu nhé, tôi là đai đen Karate đấy".

Kiryu Kazusuke không muốn gây ra hiểu lầm không đáng có.

Thế nên, cậu chủ động dừng bước, định đợi đối phương đi khuất rồi mới đi tiếp.

Tuy nhiên, khi Saionji Mina nhìn thấy Kiryu Kazusuke đột ngột dừng lại tại chỗ, cô bỗng thấy tim mình như lỡ một nhịp.

Đúng rồi, đây chính là điềm báo trước khi tên biến thái chuẩn bị phát động tấn công!

Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả não bộ, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà lo thể lực có bị cạn kiệt hay không nữa, cô co giò vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng về hướng nhà mình.

Nhưng mới chạy được vài bước...

"Á!"

Một sự cố bất ngờ ập đến.

Có lẽ vì chạy quá vội, Saionji Mina dường như bị vấp phải vật gì đó. Sau một tiếng kêu thất thanh ngắn ngủi, cô lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất.

Chiếc túi nilon trên tay cô cũng văng ra xa, đồ đạc bên trong lăn lóc vung vãi khắp mặt đất.

Nào là sữa chua, cơm nắm, còn có cả một hộp bánh que Pocky vị socola.

Cũng ngay đúng lúc này, trước mắt Kiryu Kazusuke lại hiện ra tấm màn sáng màu hồng nhạt.

[Saionji Mina: Đau quá... Đều tại cái gã đàn ông phía sau, tự dưng cứ lẽo đẽo bám theo mình làm gì không biết! Đầu gối chảy máu hết cả rồi, ngày mai mặc váy đồng phục kiểu gì đây, đi chết đi đi chết đi đi chết đi!]

[Tuyến thế giới có thể thu thập—]

[Nhánh 1: Ngó lơ tình cảnh khốn đốn của người lạ là nghệ thuật ứng xử của người trưởng thành. Phần thưởng nhận được là một giấc ngủ sâu chất lượng cao.]

[Nhánh 2: Bạn không nỡ khoanh tay đứng nhìn người bị thương nên đã tiến lên giúp đỡ. Phần thưởng nhận được là 1 vạn yên tiền mặt.]

[Nhánh 3: Bạn nhặt hộp bánh que Pocky cô ấy làm rơi lên rồi ăn mất, ăn xong còn buông lời chế giễu "Đúng là bất cẩn thật đấy". Phần thưởng nhận được là bị cô ấy chửi rủa trong lòng nào là "Tồi tệ", "Đồ cặn bã"...]

Hả?

Không ngờ cô nàng này cũng bị tính là một Ác Nữ sao?

Với cả... cái phần thưởng của nhánh 3 kia, hệ thống đang nói đùa đấy à?

Cơ mà Kiryu Kazusuke vốn không có mấy sở thích kỳ quái như vậy.

Lúc này, cậu cũng chẳng rảnh bận tâm chuyện hiểu lầm nữa, ba bước gộp làm hai chạy thẳng về phía trước.

"Cô không sao chứ?"

Cậu ngồi xổm xuống, định vươn tay đỡ đối phương dậy.

Saionji Mina ngẩng đầu lên, mái tóc có chút rối bời, vài lọn tóc bết dính trên trán, chóp mũi còn lấm lem chút đất mạt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự hoảng loạn và cảnh giác.

"Đừng... anh đừng qua đây!"

Saionji Mina vừa nói, vừa lết cả tay lẫn chân thụt lùi về sau, cố gắng tạo khoảng cách thật xa với cậu.

"Tôi không phải người xấu."

Kiryu Kazusuke giơ hai tay lên ngang ngực, tỏ ý bản thân không hề có ác ý.

"Tôi là bác sĩ, sống ngay gần đây thôi. Thấy cô bị ngã nên tôi qua xem tình hình thế nào."

Cậu chỉ tay vào chiếc thẻ nhân viên bệnh viện đang cài trên túi áo trước ngực mình.

Saionji Mina bán tín bán nghi liếc nhìn cậu một cái.

Ánh đèn đường tuy lờ mờ, nhưng cũng đủ để nhìn rõ bộ áo khoác trên người Kiryu Kazusuke mang dáng dấp đồng phục bệnh viện, cộng thêm việc trên người cậu thoang thoảng mùi thuốc sát trùng đặc trưng khiến người ta phải đê mê.

Thấy đối phương quả thực không có vẻ gì là kẻ xấu, cô cũng không thụt lùi về sau nữa.

Saionji Mina chống tay xuống đất định đứng lên, nhưng cơn đau nhói truyền đến từ đầu gối khiến cô phải ngồi sụp xuống lại.

Cúi đầu nhìn.

Chiếc tất da chân màu trắng không chỉ bị cọ xát đến mức bám đầy bùn đất, mà còn rách bươm mất mấy lỗ.

Cái lỗ lớn nhất nằm ngay đầu gối chân phải, có thể nhìn thấy rõ phần da thịt bên trong đã bị trầy xước, tấy đỏ lên một mảng, máu đang rịn ra từng giọt.

"Đừng cử động, để tôi xem cho." Kiryu Kazusuke chỉ vào chân cô: "Không xử lý thì dễ bị nhiễm trùng lắm."

Saionji Mina có chút lưỡng lự, nhưng thấy Kiryu Kazusuke cũng không có vẻ gì là kẻ gian, nên mới hạ thấp bớt sự cảnh giác.

Cô rụt cổ, giọng điệu cứng cỏi nói: "Vậy... vậy tôi nói trước nhé, tôi... tôi không có tiền đâu."

Kiryu Kazusuke bị câu nói cụt ngủn chẳng đâu vào đâu của cô chọc cười.

"Yên tâm, tôi không thu tiền của cô đâu."

"Nào, duỗi thẳng chân ra."

"Tôi giúp cô kéo tất xuống một chút để làm sạch vết thương."

Một tay cậu đỡ lấy phần bắp chân thon thả của cô, tay kia túm lấy mép tất.

Cùng với tiếng vải ma sát sột soạt, chiếc tất bông ấm áp từ từ được kéo tuột xuống mắt cá chân. Lớp vải che chắn không còn, vết thương đang rướm máu tươi liền lộ rõ.

Kiểu này phải xử lý một chút rồi.

Cậu ngó nghiêng xung quanh, rồi rảo bước chạy đến chiếc máy bán hàng tự động gần đó mua một chai nước tinh khiết mang về.

"Sẽ hơi xót một chút, cô chịu khó nín nhịn nhé."

Kiryu Kazusuke vặn mở nắp chai, giơ cao chai nước lên, mượn sức hút của trọng lực để tạo ra một lực xối vừa đủ, rửa trôi đi lớp cát bụi bám trên bề mặt vết thương.

"Xúyt——"

Dòng nước lạnh buốt dội thẳng vào vùng da thịt trầy xước, Saionji Mina nhịn không được khẽ rít lên một tiếng.

"Cố nhịn một chút, sắp xong rồi."

Động tác của Kiryu Kazusuke rất nhẹ nhàng mà lại thao tác cực nhanh, chẳng mấy chốc đã xử lý xong vết thương, cậu còn dùng khăn giấy thấm khô những vệt nước đọng xung quanh.

"Xong rồi." Cậu đứng dậy, đưa một tay ra: "Có thể tự đứng lên được không?"

Saionji Mina nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt mình, chần chừ một thoáng rồi vẫn quyết định đặt tay mình lên đó.

Kiryu Kazusuke dùng chút lực, kéo bổng cô đứng dậy khỏi mặt đất.

Tiếp đó, cậu giúp cô nhặt từng món đồ vương vãi dưới đất lên, cho lại vào túi nilon rồi đưa cho cô.

"Thực sự vô cùng cảm ơn anh."

Saionji Mina ôm chặt chiếc túi, gập người cúi chào.

"Tiện tay thôi mà."

Kiryu Kazusuke xua tay đáp.

Saionji Mina cúi gập người thêm một lần nữa, rồi mới bước khập khiễng tiến về phía trước.

Kiryu Kazusuke cũng cất bước đi theo.

Nhưng mới đi được hai bước, cậu đã thấy cô gái phía trước lại dừng khựng lại.

"Anh... anh sao vẫn cứ đi theo tôi thế?!"

Saionji Mina khó nhọc xoay người lại, giọng nói còn có chút run rẩy. Chẳng rõ là vì vết thương ngã đau hay vì lý do gì, mà hai chân cô dường như cũng đang run lẩy bẩy.

Lẽ nào ban nãy mình đoán sai rồi sao?

Hắn ta căn bản không phải vị bác sĩ tốt bụng nào sất, mà là một tên biến thái còn cao tay hơn?

Chiêu trò của hắn là trước tiên dùng sự dịu dàng ân cần để lừa gạt lấy lòng tin, sau đó thì...

"Bởi vì tôi cũng sống ở khu này."

Kiryu Kazusuke chỉ tay về phía tòa chung cư ba tầng ngay trước mặt, cảm thấy tình huống này có chút buồn cười.

Saionji Mina dùng ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và hoài nghi nhìn cậu.

Cô há miệng ra định nói điều gì đó, nhưng rốt cuộc lại chẳng thốt nên lời. Cô lập tức quay ngoắt người, chuồn lẹ vào trong khu chung cư.

Kiryu Kazusuke cũng bước theo vào trong.

Chung cư không có thang máy, chỉ có lối cầu thang bộ bằng xi măng chật hẹp.

Cậu sống ở tầng ba.

Khi vừa rẽ qua khúc cua cuối cùng của cầu thang, cậu liền nhìn thấy cô gái khi nãy đang đứng thở hồng hộc ngay hành lang tầng ba.

Đến nước này thì có chút ngại ngùng thật rồi.

Ngay cả Kiryu Kazusuke cũng cảm thấy chuyện này trùng hợp đến mức hơi quá đáng.

Hai người đứng trân trân nhìn nhau một lúc.

"Cô cũng sống ở tầng ba à?" Kiryu Kazusuke hắng giọng một cái, chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Anh... anh cũng thế à?" Saionji Mina lùi lại một bước.

Kiryu Kazusuke gật đầu xác nhận, rồi chỉ tay về phía căn phòng số 302 nằm tít góc cuối hành lang.

Saionji Mina đưa mắt nhìn theo hướng tay cậu chỉ, rồi lại cúi xuống nhìn chùm chìa khóa trong tay mình.

Tấm biển số phòng gắn trên móc khóa của cô, ghi rõ rành rành con số 301.

"Xem ra, chúng ta là hàng xóm rồi."

Kiryu Kazusuke cũng đã chú ý đến tấm biển số trên chìa khóa của cô.

Thế là cậu rảo bước vượt qua Saionji Mina, tiến đến trước cửa phòng 302, lấy chìa khóa ra.

Cạch——

Cửa mở.

Kiryu Kazusuke ngoảnh lại nhìn, thấy cô gái kia vẫn đứng ngây người tại chỗ. Xem ra cô bé này rất sợ người lạ.

"Không vào nhà sao?"

"Á... Ờ!"

Cô gái như bừng tỉnh khỏi cơn mê, lật đật chạy đến trước cửa phòng 301, tay run rẩy cắm chìa khóa vào ổ khóa.

Vặn chìa khóa liền mấy vòng, cửa vẫn không xi nhê.

"Hình như cô cắm ngược chìa khóa rồi thì phải?"

Kiryu Kazusuke nhịn không được bèn lên tiếng nhắc nhở.

"Tôi... tôi biết rồi!"

Saionji Mina gân cổ lên cãi lại một câu, nhưng tay thì lại ngoan ngoãn rút chìa khóa ra, xoay theo hướng ngược lại, cánh cửa lập tức mở ra dễ dàng.

Trước khi lách người vào trong nhà, cô vẫn ngoái đầu lại nhìn Kiryu Kazusuke một cái.

"Tôi tên là Saionji Mina, mới chuyển đến đây hôm qua."

"Hôm nay... cảm ơn anh."

Nói xong, chẳng đợi Kiryu Kazusuke kịp đáp lời, đã đóng sập cửa lại cái "Rầm".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!