Chương 2: Chúc cô may mắn
Hơi nóng của tách cà phê lượn lờ bay lên dưới ánh đèn vàng ấm áp của dãy ghế.
"Kiryu-kun?"
Nagata Sayaka cuối cùng cũng nhận ra, ánh mắt của Kiryu Kazusuke tuy đang hướng về phía trước, nhưng tiêu cự lại không hề đặt lên người cô ta.
Cô ta liền đưa tay khua khua trước mặt Kiryu Kazusuke.
"Đừng ồn, để tôi suy nghĩ chút."
Kiryu Kazusuke mất kiên nhẫn quát khẽ một tiếng.
Nagata Sayaka lập tức rụt tay về, nhưng ánh mắt nhìn cậu lại ánh lên vẻ lả lơi.
Cô ta cho rằng đây chẳng qua chỉ là trò ra oai của Kiryu Kazusuke để bày tỏ sự ấm ức của bản thân mà thôi.
Vấn đề không lớn.
Chỉ cần Kiryu-kun vẫn là thằng nhóc ngốc nghếch ngày nào, chỉ vì một câu "chị muốn ăn bánh crepe" của cô ta mà sẵn sàng đội mưa lớn chạy khắp thành phố Maebashi mua về, để rồi bản thân ướt sũng như chuột lột là được.
Thông qua phản ứng của cô ta, Kiryu Kazusuke cũng nhận ra rằng tấm màn sáng của Kế hoạch thu thập tuyến thế giới chỉ có mình cậu mới nhìn thấy.
Vậy thì, vấn đề được đặt ra lúc này là, nên chọn nhánh thế giới nào đây?
Đầu tiên là loại trừ nhánh một và hai.
Sống hai đời, làm bác sĩ hai kiếp, Kiryu Kazusuke dù thế nào cũng không thể chọn hai nhánh thế giới này được.
Đúng, cậu là người có giới hạn đạo đức khá linh hoạt, nhưng trong đó tuyệt đối không bao gồm y đức.
Để bệnh nhân vô tội phải chịu đau đớn vì sai sót của bản thân, lại còn bao che giấu giếm sự thật, loại chuyện này Nagata Sayaka làm được, chứ cậu thì không.
Nhánh ba là lương tâm cắn rứt, bạn quyết giữ vững y đức, tố cáo đúng sự thật, với phần thưởng nhận được là tiền gửi ngân hàng tăng thêm 10 vạn yên.
Trong tình huống bình thường, đây chính là cách giải quyết của tốt nhất.
Phần thưởng này đối với tình trạng kinh tế đang khá eo hẹp của cậu hiện tại mà nói, chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Nhánh bốn là bạn là kẻ có thù tất báo, không chỉ tố cáo cô ta, mà trước đó còn phải trêu đùa cô ta một phen, với phần thưởng nhận được là kỹ năng Phẫu thuật cố định bằng đinh Kirschner cấp độ Hoàn hảo.
Kiryu Kazusuke đang làm bác sĩ thực tập tại y cục khoa Ngoại 1, nơi tương đương với khoa Chấn thương chỉnh hình.
Kỹ năng này được coi là đúng chuyên môn rồi.
Phẫu thuật cố định bằng đinh Kirschner, ở kiếp trước cậu đã nắm vững, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ trung bình.
Xét về lâu dài, giá trị của kỹ năng này chắc chắn không thể mang ra so sánh với 10 vạn yên được.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, phải nhìn về lâu dài cơ.
Trong lúc cậu đang cân nhắc đưa ra quyết định...
Thì Nagata Sayaka đột nhiên nhích người rời khỏi hàng ghế đối diện, chuyển sang ngồi sát ngay cạnh cậu.
"Kiryu-kun, chị biết làm vậy là gây khó dễ cho em."
"Chị cũng biết, em vẫn còn đang giận chị chuyện của giáo sư Mizutani..."
"Nhưng chị thực sự hết cách rồi, chỉ cần em chịu giúp chị lần này, bảo chị làm gì chị cũng bằng lòng."
Nói đến đây, Nagata Sayaka đưa lưỡi liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng, sau đó dùng ánh mắt như đọng nước mùa xuân nhìn Kiryu Kazusuke.
"Thật đấy, làm gì cũng được."
"Chỉ cần em chịu đứng ra làm chứng cho chị... đêm nay chị có thể đến căn hộ của em."
Nói xong, hai gò má cô ta liền ửng lên hai vệt đỏ không mấy tự nhiên.
Cô ta cho rằng bản thân đã đưa ra đủ thành ý, Kiryu Kazusuke vốn luôn có hảo cảm với mình, với điều kiện này, cậu chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Việc suy nghĩ dăm ba cái chuyện cỏn con này, cứ giao cho nửa thân dưới làm là được rồi.
Đúng lúc này.
Kiryu Kazusuke cũng cuối cùng cũng có động tĩnh, cậu bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Sau đó, cậu cúi đầu nhìn Nagata Sayaka đang dán sát sạt vào người mình, nở nụ cười nhạt rồi cất lời: "Được."
Câu trả lời này khiến cơ thể đang căng cứng của Nagata Sayaka lập tức buông lỏng.
Tốt quá rồi.
Cô ta thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Quả nhiên, Kiryu-kun vẫn y như ngày xưa.
Mặc dù quá trình có hơi trắc trở hơn dự tính đôi chút, nhưng kết quả vẫn tốt đẹp, chỉ cần vượt qua cơn khủng hoảng lần này, mọi thứ đều có thể quay trở lại quỹ đạo.
Còn về đêm nay...
Cứ coi như bị chó cắn một miếng đi vậy.
Dù sao thì chỉ cần giữ được công việc, giữ được cuộc sống hiện tại, chút chuyện này rốt cuộc chẳng đáng là bao.
Nagata Sayaka nở nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng: "Cảm ơn em nhiều lắm, Kiryu-kun, chị biết em là tuyệt nhất mà."
Thế nhưng, Kiryu Kazusuke lại đột ngột lắc đầu.
Hành động này khiến nụ cười trên mặt Nagata Sayaka lập tức đông cứng.
Kiryu Kazusuke cúi xuống nhìn cô ta, vừa lắc đầu vừa nói: "Tiền bối Nagata, một đêm thì không đủ đâu."
Một cỗ bực dọc tức thì dâng lên trong lòng Nagata Sayaka.
Một đêm mà còn chưa đủ sao?
Kiryu-kun của ngày trước, chưa bao giờ biết mặc cả đâu nhé.
Nhưng cô ta vẫn nhanh chóng đè nén cơn bực tức xuống, gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Vậy Kiryu-kun muốn bao nhiêu đêm?"
Cùng lắm thì cứ coi như bị chó cắn thêm vài miếng.
Kiryu Kazusuke mỉm cười nhìn cô ta: "Tôi muốn cô làm tình nhân dài hạn của tôi."
Nagata Sayaka thoáng chốc ngẩn người.
Không nghe nhầm chứ?
Tình nhân?
Cậu ta muốn mình làm tình nhân dài hạn của cậu ta sao?
Đây còn là cái cậu bác sĩ thực tập Kiryu Kazusuke hay bẽn lẽn, thậm chí có phần nhút nhát và tự ti đó ư?
Đáng lý ra cô ta mới phải là người nắm giữ quyền chủ đạo trong mối quan hệ này một cách chắc chắn chứ.
Cô ta có thể ban phát một chút dịu dàng, cũng có thể thu lại bất cứ lúc nào, còn Kiryu Kazusuke thì bắt buộc phải luôn đứng yên tại chỗ mà chờ đợi.
Chứ không phải như bây giờ, đảo ngược tình thế mà đưa ra yêu sách với cô ta.
Nhưng cô ta không hề nổi đóa.
Lý trí đã chiến thắng cảm xúc, não bộ đang tính toán tốc độ để cân nhắc lợi hại.
Nếu từ chối, sự nghiệp trong bệnh viện của mình có thể sẽ chấm dứt tại đây, mười mấy năm nỗ lực đổ sông đổ biển, buộc phải quay về cái vùng quê nghèo mà mình đã liều mạng mới trốn thoát được.
Còn phó giáo sư Mizutani, trong những chuyện như thế này, tuyệt đối sẽ không vì mình mà đi đắc tội với bệnh viện.
Mình chẳng qua cũng chỉ là một trong ba bốn cô nhân tình của ông ta mà thôi.
Nếu nhận lời...
Hình như cũng không phải là không được?
Kiryu Kazusuke vẫn đang là bác sĩ thực tập, công việc bận rộn lại thất thường, chỉ cần quản lý thời gian thật tốt, thì mối quan hệ giữa hai người gần như không thể nào bị phó giáo sư Mizutani phát hiện.
"Được, chị hứa với em."
Nagata Sayaka hít một hơi thật sâu, đưa ra sự nhượng bộ cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc cô ta tưởng chừng tảng đá lớn trong lòng đã được trút bỏ...
Thì Kiryu Kazusuke lại đứng phắt dậy.
Cậu rút từ trong ví ra một tờ tiền mệnh giá một ngàn yên đặt lên bàn, sau đó cầm tách cà phê lên, dằn tờ tiền xuống dưới đáy tách.
"Xin lỗi tiền bối Nagata, vừa nãy tôi chỉ trêu cô chút thôi, cô đừng để bụng nhé."
Nói đoạn, Kiryu Kazusuke lách người bước ra khỏi dãy ghế.
"Cái gì...?"
Nagata Sayaka vẫn chưa hiểu mô tê gì, theo bản năng co người rụt lại.
Trêu cô ta thôi á?
Nghĩa là cô ta không cần phải làm tình nhân nữa sao?
Thế thì tốt quá rồi.
Không cần bị chó cắn mà vẫn giải quyết êm xuôi được chuyện này.
Lúc này, Kiryu Kazusuke đã bước hẳn ra ngoài lối đi.
Cậu cúi người xuống, ghé sát vào tai Nagata Sayaka, thì thầm nhẹ nhàng: "Tiền bối Nagata, ý tôi nói trêu cô là..."
"Về sự cố y khoa ngày hôm qua, tất cả những gì tôi tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ báo cáo lại toàn bộ sự thật với phía bệnh viện."
"Chúc cô may mắn."
Dứt lời, cậu thẳng lưng bước một mạch ra phía cửa.
Mãi cho đến khi cậu đẩy cửa kính bước ra ngoài, bóng dáng hoàn toàn hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch.
Bên tai Nagata Sayaka vẫn còn văng vẳng câu nói "Chúc cô may mắn", cuối cùng cô ta cũng bừng tỉnh, nhận ra chuyện gì vừa mới xảy ra.
Một nỗi nhục nhã ê chề cùng cơn phẫn nộ vì bị đem ra làm trò hề tức thì xộc thẳng lên não.
"Kiryu Kazusuke, đồ khốn nạn!"
Nagata Sayaka hét lên thất thanh, cô ta tức tối chộp lấy tách cà phê trên bàn, ném mạnh về phía cửa ra vào.
Choang...
Tách cà phê vỡ tan tành, chất lỏng màu nâu sẫm văng tung tóe khắp nơi, tạo nên một mớ hỗn độn.
Vài bàn khách trong nhà hàng đồng loạt ngoái đầu lại nhìn.
"Nhìn cái gì mà nhìn!"
Nagata Sayaka nghiến răng nghiến lợi, buông lời mắng mỏ.
Tiếp đó, cô ta vớ lấy áo khoác ngoài cùng túi xách tay, dậm gót giày lộp cộp, đùng đùng đi thẳng ra cửa.
Chưa đi được hai bước.
Một nhân viên phục vụ của nhà hàng nghe tiếng động chạy tới đã chặn đường cô ta: "Thưa quý khách, trước khi rời đi, phiền quý khách bồi thường cho chiếc ly này ạ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
