Chương 456 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (6)
Phía Đông Bắc núi Lao Sơn có một thị trấn nhỏ tên là Kim Gia Thôn.
Dù nằm gần biển nhưng vì bị cái bóng quá lớn của cảng Tức Mặc che khuất nên nơi này khá đìu hiu.
Khách du lịch thường ghé qua đây để leo đỉnh Thiên Nguyên hoặc tắm biển ở bãi cát Lão Nhân.
Bình thường thì chỗ này phải nhộn nhịp phu khuân vác, người dẫn đường, bán hàng rong.
Nhưng hôm nay vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Chỉ có vài người bán hàng rong co ro cúm rúm, không dám mời chào khách.
Nhìn là biết bọn giang hồ đi săn kho báu đã "quậy nát" chỗ này rồi.
Ba thầy trò cộng thêm Mộ Dung Chu Hy quyết định vào quán ăn sáng.
Quán vắng tanh. Chủ quán mừng húm khi thấy khách, còn tặng thêm rượu tự nấu.
Đang ăn thì...
『 Chậc. Tên ăn mày này lại đến nữa rồi. 』
Tiểu nhị trẻ tuổi - con trai chủ quán - nhăn mặt. A Thanh nhìn ra cửa.
Một gã ăn mày rách rưới, mặt mũi sưng húp như cái bánh bao ngâm nước, mắt tím bầm, môi rách toạc đóng vảy máu.
Tay chân sưng vù, chắc gãy xương rồi.
Gã ăn mày nhìn thấy nhóm A Thanh - bốn người đeo kiếm - thì lao vào:
『 Các vị Hiệp Khách! Làm ơn! Cứu mạng! 』
Vì chưa thay đồ hái thuốc nên nhóm A Thanh vẫn mặc thường phục, nhìn giống dân võ lâm.
『 Cút ngay! Muốn chết à? 』
Tiểu nhị quát, định đuổi đi.
Nhưng A Thanh thấy trên đầu tiểu nhị hiện số Màu Xanh - Thiện nghiệp.
Người tốt mà cục súc thế à? Để xem nào.
Ư ư...
Tiểu nhị thô bạo nhét một cái Cơm nắm to đùng vào mồm gã ăn mày. Gã ăn mày vừa nhai vừa khóc.
『 Ăn đi rồi biến. Sống mà chờ thời chứ báo thù cái nỗi gì. Bọn nó là đại môn phái, quan quân còn chả dám đụng, mày định làm gì? 』
『 Nhưng mà... hức... lũ chó đẻ đó... hức... 』
Tiểu nhị lại nhét thêm một nắm cơm nữa.
Đúng là người tốt cục súc: Chửi thì chửi nhưng vẫn cho ăn.
Kiểu : " Mày ngu lắm, nhưng ăn đi cho đỡ đói. "
Gã ăn mày quay sang nhóm A Thanh, ánh mắt cầu khẩn.
A Thanh nhìn đồng đội:
Thiên Du Học: Vô cảm. Lão già này chai sạn rồi.
Mộ Dung Chu Hy: Nhìn A Thanh chằm chằm. Ý bảo: " Cô quyết đi ".
Trần Trường Minh: Đang ngọ nguậy cái mông to do độn, ánh mắt rụt rè muốn giúp nhưng lại sợ phiền.
Tỷ số: 3/1 (Trường Minh + Chu Hy + A Thanh muốn giúp vs Thiên Du Học không quan tâm). Dân chủ muôn năm.
「 Này tiểu nhị. Có chuyện gì thế? 」
【 Khách quan đừng bận tâm. Tên điên này... 】
Gã ăn mày vội kể lể trong nước mắt:
Hắn ở Vương Gia Thôn - cách đây nửa ngày đường về phía Nam.
Đang yên đang lành thì một bọn ác ôn ập đến.
Chúng giết người, cướp của, hãm hiếp phụ nữ, chiếm luôn cái làng làm căn cứ.
Hắn trốn thoát được, đi báo quan thì bị quan đánh cho một trận thừa sống thiếu chết vì tội "Làm phiền".
(Lý do: Làng trốn thuế, ở vùng hẻo lánh, quan không quản lý được nên ghét).
A Thanh nhíu mày. Vương Gia Thôn? Khác với cái làng hôm qua - Đoàn Gia Thôn?
Tức là có nhiều nhóm cướp khác nhau đang chiếm đóng các ngôi làng quanh núi Lao Sơn để làm căn cứ?
Lũ súc sinh này đông như quân Nguyên vậy?
Tiểu nhị bồi thêm:
【 Nghe đâu bọn chiếm Vương Gia Thôn là Cương Bá Thiên - một trong Thập Đại Tà Phái. Chúng nó đông và hung hãn lắm. 】
A Thanh quay sang Thiên Du Học.
「 Cương Bá Thiên? Thập Đại Tà Phái? 」
『 Ừ. Gọi là Tà Đạo Thập Đại Thiên Tinh. Cũng có số má đấy. Nhưng mà... tiên sư. Con định dây vào à? 』
「 Sư phụ nghĩ sao? 」
『 Ta khuyên thật: Bỏ đi. Đây không phải lũ cướp vặt. Đụng vào chúng nó là dây dưa rễ má phiền phức lắm. Ảnh hưởng đến sư môn của con đấy. 』
A Thanh khựng lại.
Nhắc đến sư môn Thần Nữ Môn là nàng sợ.
Trường Minh cũng kéo áo A Thanh lắc đầu. Nó sợ gây họa cho các tỷ muội ở nhà.
Nhưng... Chẳng lẽ thấy chết không cứu? Sư phụ Mẹ có dạy thế không?
A Thanh xoa đầu Trường Minh.
「 Không sao đâu. Chúng ta đang Hóa Trang mà? Bố chúng nó cũng không nhận ra được. Này Liễu Dung? Em thấy sao? 」
Liễu Dung là tên giả của Mộ Dung Chu Hy.
(Tên giả: Ngôn Nhiên Anh - Chị cả, Ngôn Nhi - Em trai (Trường Minh), Ngôn Liễu Dung - Em gái (Chu Hy)).
Phát âm nhanh nghe như: "O-nyo-nyong, On-nyon-i, O-nyo-nyong". Nghe buồn cười muốn chết.
『 A... Dạ. Liễu Dung là em. Em theo tỷ. 』
Mộ Dung Chu Hy (Liễu Dung) gật đầu cái rụp.
Cô thích được gọi là em gái của A Thanh.
Nghe A Thanh gọi tên giả mà cô thấy sướng rơn người - bệnh nặng rồi.
A Thanh quay sang gã ăn mày.
「 Được rồi. Ta sẽ giúp. Nhưng đừng có hy vọng nhiều. Và cấm được hé răng nói cho ai biết. Hiểu chưa? 」
『 Dạ! Đa tạ ân nhân! Xin cho biết quý danh... 』
「 Đã bảo cấm hỏi mà? Điếc à? Biến đi dưỡng thương đi.
Mặt mũi sưng như cái bánh rán thế kia. A... Nhắc mới nhớ. Thèm Bánh Rán quá. Ở đây có bán không? 」
Không có bánh rán.
A Thanh nổi điên. "Lũ Cương Bá Thiên chết tiệt! Dám chiếm làng làm bà mày mất ăn bánh rán! Hôm nay bà sẽ san phẳng chúng mày!"
(Lý do trả thù vô cùng thuyết phục).
Thiên Du Học phân tích tình hình như giáo sư:
『 Bọn chúng chiếm làng làm căn cứ, chứng tỏ chúng xác định ở lại lâu dài.
Số lượng chắc chắn đông. Nhưng bây giờ là buổi sáng, bọn chủ chốt chắc đã lên núi tìm kho báu rồi.
Ở lại làng chỉ còn bọn tép riu, hoặc... một tên chỉ huy lười biếng - mông to. 』
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào mông A Thanh. A Thanh lại nhìn sang mông Mộ Dung Chu Hy.
「 Gì thế? Sao nhìn mông tôi? Phải nhìn mông Mộ Dung tiểu thư chứ? Cái hông của cô ấy rộng thế kia cơ mà? 」
A Thanh dùng tay mô tả độ rộng của hông Chu Hy. Mộ Dung Chu Hy đỏ mặt:
『 Đâu... đâu có to thế... 』
Trường Minh chen vào:
『 Hừ. Mông tỷ to hơn. 』
A Thanh cãi:
「 To là xét theo tỷ lệ cơ thể và đường cong - hình bán nguyệt hay trăng khuyết, chứ không phải chỉ xét khối lượng tịnh! Mông to mà xệ thì vứt! Phải to và đẹp! 」
Thiên Du Học bất lực:
『 Thôi đi! Đang bàn chuyện sinh tử mà cãi nhau về mông với má! Tập trung vào! 』
「 He he. Con đùa tí cho đỡ căng thẳng. 」
A Thanh nghiêm túc trở lại. Sư phụ phân tích đúng phết. Làng chỉ còn bọn lính canh và một tên chỉ huy lười biếng.
「 Kế hoạch thế này: Con sẽ ra cửa chính gây rối - nghề của con.
Trường Minh và Mộ Dung tiểu thư lẻn vào từ phía sau. Sư phụ thì tùy ý, thích làm gì thì làm. Và nhớ kỹ: Không để lại hậu họa. 」
Ánh mắt A Thanh lạnh lẽo như băng. "Không để lại hậu họa" = Giết sạch không tha - Sát nhân diệt khẩu.
Thiên Du Học thở dài thườn thượt. Ông không biết mình đang tạo nghiệp hay tích đức đây.
Đường đường là Thần Trộm mà giờ lại đi làm Sát Thủ diệt môn? Thôi kệ, coi như dọn rác cho đời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
