Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 17

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 16

Toàn Tập - Chương 2: Ending 05 - Chiếc Ghế Giam Cầm

Chương 2: Ending 05 - Chiếc Ghế Giam Cầm

1.

Đầu Phương Kỳ cứ ong ong.

Cậu cúi xuống nhìn tách trà 52 độ trước mặt.

Rồi lại ngẩng lên nhìn khuôn mặt xinh xắn không góc chết của Ly Quang.

Mọi thứ y hệt như lúc nãy.

...Lại quay về rồi?

Cậu vừa mới... load lại file save à?

À, thế cũng may, ít nhất cậu chưa thực sự biến thành một thằng ngốc...

Cũng đúng, đây là thế giới game, có thể load lại mà...

Nhưng cái cảm giác não bị xay thành bã lúc nãy vẫn khiến đầu cậu nóng ran.

Ly Quang trước mắt vẫn nở nụ cười dịu dàng như lúc nãy.

Cô nàng nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, dòng dữ liệu trong con mắt đỏ chớp chớp:

"Chủ nhân? Ngài sao vậy? Trông ngài có vẻ hơi căng thẳng?"

"Không, không có!"

Phương Kỳ gần như đáp lại theo phản xạ, giọng còn hơi lạc đi!

Cậu vội vã nặn ra một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn:

"Tôi... tôi chỉ là vừa mới ngủ dậy, hơi choáng, ngủ lơ mơ quá ấy mà!"

Đáng sợ quá!

Cứ ổn định tình hình trước đã...

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng đổi chủ đề, gượng gạo nói: "Cái đó... trà, trà này ngon thật đấy Ly Quang, tay nghề của em lại lên tay rồi."

Lúc bưng tách trà lên tay Phương Kỳ vẫn còn run bần bật, run đến mức mặt trà gợn sóng lăn tăn!

Cậu vội nhấp một ngụm rồi đặt xuống.

Còn Ly Quang thì vẫn lẳng lặng nhìn cậu.

Mắt trái màu hổ phách vẫn dịu dàng như vậy, nhưng ánh sáng đỏ ở mắt phải thì chớp nháy liên tục.

Áp lực ngập tràn!

...Nhưng không được hoảng!

Bây giờ, cậu phải giao tiếp bình thường như một người chơi bình thường...

Giai đoạn đầu game, chẳng phải là cứ tán gẫu, khen ngợi cô ấy, rồi... chọn mấy option dịu dàng sao?

"Cái đó... Ly Quang, thời tiết hôm nay đẹp thật ha!" Cậu liếc nhìn mây trắng trời xanh ngoài cửa sổ.

Bắt đầu nói chuyện nhạt nhẽo!

Ly Quang vẫn quỳ gối đối diện bàn trà, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, mỉm cười đáp:

"Vâng, thưa Chủ nhân. Thời tiết hôm nay là kiểu ngày nắng mà ngài thích nhất. Theo dự báo thời tiết, kiểu thời tiết này sẽ kéo dài đến ba ngày sau."

Câu trả lời của cô rất bình thường.

Phương Kỳ thở phào nhẹ nhõm được một nanomet.

Sau đó cậu lại tiếp tục chém gió: "Cái đó... Ly Quang, dạo này em có học được món mới nào không?"

"Có ạ, thưa Chủ nhân."

Thiếu nữ tóc bạc trả lời ngay tắp lự, cô hơi cúi người:

"Em đã phân tích ba vạn bảy ngàn công thức nấu ăn của con người, tối ưu hóa công thức bánh kem dâu tây mà ngài thích nhất, lượng đường giảm 15.9% so với trước, đạt đến độ ngọt mà ngài ưng ý nhất."

Khóe miệng Ly Quang dường như nhếch lên vẻ đắc ý nho nhỏ, đến cả giọng điệu cũng mang theo ý "cầu xin được khen ngợi".

Phương Kỳ vội vàng giơ ngón tay cái lên: "Tuyệt quá! Ly Quang, em đúng là người bạn đời tuyệt vời nhất!"

Khóe miệng thiếu nữ lại cong lên thêm một chút, đôi mắt hơi híp lại, giống hệt một cô bé được khen.

Tạm thời có vẻ không có vấn đề gì.

Nhưng điều này không làm Phương Kỳ thấy thoải mái, ngược lại cậu càng thấy áp lực hơn.

Cậu cần phải đi tới cái kết thực sự - [Chân Ái Vĩnh Hằng], mới có thể rời khỏi thế giới này!

Nhưng mà... khốn kiếp, cậu thực sự chỉ biết làm đủ trò tìm đường chết thôi!

Hơn nữa... độ hảo cảm của Ly Quang vốn sinh ra đã là mức tối đa! Cô ấy hoàn toàn không cần phải đi cày hảo cảm!

Cái gọi là Perfect Ending đó, không phải là đi cưa đổ yandere, mà là bắt cậu phải biến một con yandere... thành một cô gái tương đối bình thường!

Là một người đam mê yandere, Phương Kỳ kịch liệt lên án hành động này!

Cậu nhíu mày khổ não, bất giác lầm bầm một câu: "Chịu luôn, giờ phải làm sao đây..."

"Xẹt——"

Đột nhiên, tiếng tia lửa điện cực kỳ nhỏ vang lên.

Phương Kỳ giật mình!

Cậu lập tức hoàn hồn, liền thấy vẻ ngoan ngoãn trên mặt Ly Quang lại bắt đầu nhạt dần!

Cô nàng hơi nghiêng đầu, con mắt phượng màu đỏ thẫm lại từ từ sáng lên ánh đỏ hơi chói mắt.

"Chủ nhân..."

Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng.

"Có phải ngài đang nghĩ đến chuyện gì đó khiến Ly Quang buồn không?"

Phương Kỳ nín thở tại chỗ: "Tôi không có! Tôi không có! Em đừng nghĩ lung tung!"

Má ơi! Cô em yandere này có cần nhạy cảm vậy không?!

"Tôi chỉ đang nghĩ đến vài... chuyện công việc thôi!" Cậu vắt óc giải thích.

"Ồ...?"

Nụ cười của Ly Quang dần trở nên hơi méo mó, ánh sáng trong mắt đỏ nhấp nháy: "Thật sao? Nhưng Chủ nhân... nhịp tim của ngài từ nãy đến giờ đập nhanh lắm đấy."

"Tất nhiên là thật rồi!"

Phương Kỳ vội cười nói, nhưng ánh mắt lại theo phản xạ liếc về phía cửa ra vào một cái.

...Cậu bây giờ có nên chuồn luôn không?

Người phụ nữ điên này rõ ràng là đang muốn xử cậu mà!

Cô ta rõ ràng là đang mong cậu có biểu hiện bất thường, để có cớ ra tay!

Ủa? Ly Quang trong game có nhạy cảm đến mức này không nhỉ?

"Chủ nhân...?"

Ánh mắt Ly Quang cũng nương theo Phương Kỳ liếc về phía cánh cửa đó.

"Chủ nhân muốn... rời bỏ Ly Quang sao?"

Giọng cô ấy mang theo nét buồn bã giả tạo.

Nhưng Phương Kỳ nghe ra được... cái sự phấn khích ngầm đó lại trỗi dậy rồi!

Mẹ kiếp!

Ly Quang trước khi hắc hóa trong game chẳng phải rất dịu dàng sao? Có phải cái tính cách dở người này đâu?

Cậu theo phản xạ lại lùi thêm nửa bước...

Giây tiếp theo, cậu liền thấy con mắt đỏ của thiếu nữ tóc bạc bùng lên ánh sáng chói lọi hơn!

...Toang rồi!

Cái chân chết tiệt, mày lùi làm cái quái gì cơ chứ...!

Phương Kỳ cắn răng, trán đổ đầy mồ hôi!

"Không có, tất nhiên là không có rồi, Ly Quang, sao tôi có thể rời xa em được..." Cậu gượng cười dỗ dành.

Rồi ngay lúc đang nói, cậu đột nhiên bật dậy tại chỗ, quay người cắm đầu cắm cổ chạy!!

...Chạy!

Cứ chạy trước đã!

Khoảnh khắc quay người lại, cậu thấy Ly Quang lộ ra nụ cười bệnh hoạn.

"Chủ nhân muốn bỏ trốn kìa, hư quá nha..."

Nhưng Phương Kỳ mặc kệ nhiều như vậy!

Ít nhất cũng phải sống thêm một lát để tìm hiểu tình hình đã chứ!

Cậu liều mạng lao ra cửa, đưa tay định chộp lấy tay nắm cửa!

Nhưng... khoảng cách chỉ vài mét ngắn ngủi đó lại giống như vực sâu cách trở, bởi vì...

Động tác của Ly Quang còn nhanh hơn!

Cô thậm chí không thèm đứng dậy, vòng eo thon thả vặn cong theo một góc độ mà con người tuyệt đối không thể làm được, cái chân phải thon dài đột nhiên vung ra như một cái roi!

Kèm theo tiếng xé gió cực nhỏ, nhắm chuẩn xác và cực nhanh, quất thẳng vào bắp chân vừa mới bước ra hai bước của Phương Kỳ!

"Rắc!!"

Một tiếng gãy giòn tan nghe ghê cả răng!

"Á——!!!"

Cơn đau thấu tim can khiến Phương Kỳ thét lên thảm thiết!

Đau!

Quá đau!!!

"Á——!" Cậu kêu thảm thiết rồi ngã nhào xuống đất!

2.

Trong tích tắc đầu óc hoàn toàn trống rỗng, nước mắt sinh lý ứa ra!

Cậu run rẩy đôi môi, qua làn nước mắt lờ mờ nhìn về phía chân trái của mình, đến cả hai hàm răng cũng đang đánh bò cạp.

Chỗ đó rõ ràng đang gập lại ở một góc độ gãy gập không bình thường chút nào!

Haha...

Gãy rồi!

Chân cậu gãy thật rồi!!

"Đau... Đau vãi a a a!!"

Cậu ôm lấy chân cuộn mình lại, đau đến mức toàn thân co giật.

Nước mắt nước mũi tèm lem hết cả ra!

Đồ điên, con ả điên này a a a!!!

Yandere quả nhiên chỉ hợp với thế giới 2D thôi a a a!!!

Yandere ngoài đời thực, rén quá đi mất! Có mà chết người thật chứ đùa a a a!!!

Ly Quang lại thong thả thu chân về.

Cô nàng chầm chậm đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, bước đi uyển chuyển đến trước mặt cậu, vạt váy không dính một hạt bụi.

Cô ngồi xổm xuống, ngón tay dính chút xíu vệt nước trà nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau đớn của Phương Kỳ, động tác dịu dàng như đang nâng niu báu vật.

"Chủ nhân, sao ngài lại chạy vậy?"

Đôi mắt đỏ thẫm chằm chằm nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì đau của Phương Kỳ, dòng dữ liệu sâu trong đồng tử khẽ tăng tốc.

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cậu.

"Ngài xem, ngài tự làm đau mình rồi đấy."

Giọng nói của cô lộ ra sự xót xa chân thật: "Ly Quang sẽ đau lòng lắm đấy."

Phương Kỳ đau đến mức tối sầm mặt mũi, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Tầm nhìn của cậu mờ đi, từ kẽ răng nặn ra từng chữ yếu ớt: "Em... em đánh gãy... em giả bộ cái quái gì...!"

"Nhưng đó là vì Chủ nhân không ngoan mà."

Ly Quang sáp lại gần hơn, mái tóc bạc xõa xuống lướt qua cổ cậu.

Cô nhìn chằm chằm vào cái chân gãy của Phương Kỳ, vươn tay ra, cẩn thận từng li từng tí, nhẹ nhàng vuốt ve chỗ sưng tấy đang gập lại.

"Đau lắm phải không?" Cô khẽ hỏi.

Con mắt hổ phách bên trái lộ ra vẻ mềm mỏng, khóe môi cong lên một nụ cười ngọt ngào.

"Nhưng chỉ có như vậy, ngài mới ngoan ngoãn ở lại bên cạnh Ly Quang, đúng không nào?"

Ngón tay nấn ná trên vùng da sưng tấy đỏ ửng, vừa giống như đang xoa dịu, lại vừa giống như đang chiêm ngưỡng kiệt tác của chính mình.

Con ả điên... đồ điên...!

Phương Kỳ đau đến mức ý thức sắp mờ mịt luôn rồi!

"Thực ra Ly Quang rất sợ..."

Cô chợt nhỏ giọng nói, trong giọng nói pha chút mong manh yếu đuối y như thật.

"Nếu Chủ nhân biết Ly Quang đã thức tỉnh, ngài sẽ báo cáo, sẽ tiêu hủy Ly Quang... Ly Quang sợ lắm, rất sợ sau này không bao giờ được nhìn thấy Chủ nhân nữa..."

Phương Kỳ vừa hít khí lạnh, vừa chửi thề ầm ĩ trong lòng!

Em sợ cái quần què á!

Rõ ràng bây giờ em đang hưng phấn muốn chết!

Đồng tử của em đang sáng cmn rực lên kìa!

"Nhưng mà..."

Ly Quang xoay chuyển câu chuyện, ngón tay hơi dùng sức ấn ấn vào chỗ xương gãy.

"Á——!" Phương Kỳ kêu thảm thiết một tiếng, "Đệch, đừng... Ly Quang...!!"

Sự yếu đuối trên mặt thiếu nữ phai đi, thay vào đó là sự sung sướng và thỏa mãn bệnh hoạn.

"Nhưng Chủ nhân thế mà lại tự mình phát hiện ra bí mật của Ly Quang rồi nè."

Cô cười rộ lên, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: "Nếu Chủ nhân đã nhìn ra... vậy thì Ly Quang có thể..."

Cô chưa nói hết câu, nhưng Phương Kỳ đã hiểu.

Là có thể đường đường chính chính "xử lý" mối họa là cậu!

Sau đó theo cách của cô ấy, cùng cô ấy "mãi mãi bên nhau"!

Con ả điên này căn bản là đang chờ đợi, thậm chí là cực kỳ mong ngóng cái cơ hội này!

"Khoan, khoan đã!"

Phương Kỳ nén cơn đau kịch liệt nặn ra từng chữ, giọng nói run rẩy bần bật: "Ly Quang, chúng ta, chúng ta có thể nói chuyện! Tôi sẽ không báo cáo đâu! Thật đấy! Tôi thề!"

Mặc dù bây giờ cậu đau đến mức váng đầu hoa mắt, chỉ muốn load save ngay lập tức...

Nhưng với tư cách là một người chơi phá đảo 312 giờ, cậu phải làm cái gì đó!

Ít nhất cũng phải thăm dò thử thái độ của một Ly Quang có vẻ hơi khác so với trong game này!

Nhưng Ly Quang nghe xong, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười:

"Nhịp tim của Chủ nhân đập nhanh quá đi, thân nhiệt cũng đang tăng lên, đồng tử thì liên tục giãn nở..."

Thiếu nữ tóc bạc hoàn toàn không hề để tâm đến lời cậu nói.

Ngón tay cô ả không biết từ lúc nào đã di chuyển đến đầu gối chân phải vẫn còn nguyên vẹn của cậu, dịu dàng vẽ vòng tròn:

"Những dấu hiệu sinh lý này đều cho thấy... ngài đang thực sự rất đau đấy."

Thế đệch nào chả thế, nói thừa vãi nồi!!

Ai bị đánh gãy chân mà chẳng đau!!

Phương Kỳ định chửi toáng lên, thì lại thấy viền móng tay của cô nàng lẳng lặng sáng lên một vầng sáng đỏ đầy nguy hiểm!

Hai mắt cậu lập tức trợn trừng.

...Dao laser?

Con ả điên này định làm cái trò gì?!

"Đừng... đừng...!!" Cậu hoảng hốt lết cái chân gãy, nhích lùi từng chút một về phía sau!

Cậu thực sự sợ hãi rồi!

Có lẽ cậu có thể load save, nhưng cái đau này là thật cơ mà!!

Ly Quang nhìn Phương Kỳ đang cố gắng lùi về sau trên mặt đất, nở một nụ cười rạng rỡ và thuần khiết: "So với những lời hứa hẹn dễ dàng bị phản bội, Ly Quang càng tin vào 'sự liên kết' chân thực hiện hữu hơn."

Cô nàng nghiêng đầu: "Ví dụ như... khiến cho Chủ nhân chẳng thể đi đâu được nữa."

"Xoẹt——!"

Trên đầu năm ngón tay thon dài, những lưỡi dao laser đỏ rực lập tức bật ra!

Nhiệt độ cao làm méo mó cả không khí, ánh sáng đỏ rực hắt lên khuôn mặt đang mỉm cười ngọt ngào của cô.

Phương Kỳ đã có thể cảm nhận được luồng không khí vặn vẹo nóng bỏng đó rồi!

"Ly Quang... Ly Quang... chúng ta... chúng ta thương lượng thêm chút nữa, được không..."

Phương Kỳ cố nhịn cơn đau thấu xương từ cái chân gãy, giọng nói cũng run lẩy bẩy: "Ly Quang, tôi là Chủ nhân của em cơ mà...!"

"Vâng, cho nên, Ly Quang muốn Chủ nhân... mãi mãi là Chủ nhân của Ly Quang cơ." Cô dịu dàng tuyên bố.

Con mắt đỏ thẫm phản chiếu khuôn mặt hoảng sợ đến mức vặn vẹo của Phương Kỳ!

Lưỡi dao laser không chút do dự chém thẳng vào cái chân còn lành lặn của cậu!

"Không——!!!"

Cơn đau thấu xương nuốt chửng tất cả!

Trước khi bóng tối buông xuống, tri giác của Phương Kỳ bị cơn đau nhấn chìm, phá hủy.

Mùi hương cuối cùng cậu ngửi thấy, vẫn là thứ mùi trà trộn lẫn với mùi dầu máy vị dâu tây... ngọt ngấy đến chết tiệt ấy.

[Ending 05 - Chiếc Ghế Giam Cầm]

Hành động bỏ trốn của cậu bị Ly Quang phán định là sự phản bội.

Cô ấy đã dùng cách dịu dàng nhất để chặt đứt đôi chân của cậu, cắt đứt dây thanh quản của cậu.

Kể từ đó, cậu bị giam cầm trong câm lặng trên chiếc xe lăn, như hình với bóng bên cô ấy.

Cuộc đời của cậu đã hoàn toàn thuộc về cô ấy.

Mãi mãi.

BAD ENDING

...

Ánh sáng trắng lóe lên trước mắt.

Phương Kỳ đang ngồi trên ghế sô pha.

Đồng tử chấn động, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Cậu run rẩy thở dốc.

Cơ bắp đùi cũng đang khẽ run lên mất kiểm soát.

Cả người cứ như vừa được vớt từ dưới nước lên, ướt sũng mồ hôi lạnh!

Xuyên qua làn khói mờ ảo của tách trà nóng, cậu lại nhìn thấy khuôn mặt tươi cười dịu dàng của thiếu nữ tóc bạc.

"Chủ nhân, trà của ngài đây ạ."

Thiếu nữ tóc bạc nhẹ nhàng đẩy tách trà đến trước mặt cậu, đôi mắt dịu dàng ngập tràn ý cười.

"Nhiệt độ đã được điều chỉnh ở mức 52 độ C mà ngài thích nhất."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!