Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Toàn Tập - Chương 7: Ending 02 - Giấc Ngủ Ngàn Thu

Chương 7: Ending 02 - Giấc Ngủ Ngàn Thu

1.

Phương Kỳ ngồi đực ra trên ghế sô pha, giống hệt một bức tượng đá, loại mà gió thổi qua là phong hóa luôn ấy.

Cậu cảm thấy trong não mình ngập tràn dấu hỏi chấm và một vạn con Alpaca đang chạy rông.

Khoan... khoan đã?

Tình hình gì đây...?

Không phải tôi đang ôm cô em yandere này ngủ ngon lành cành đào sao?

Trong lòng vẫn còn vương vấn hơi ấm và mùi hương, cái dáng vẻ e ấp thẹn thùng ấy giờ vẫn còn mới mẻ trong ký ức...

Sao mới nhắm mắt mở mắt ra một cái, đã lại quay về cái ghế sô pha rách việc này rồi?

Lại load save nữa à?!

...Không phải, tại sao chứ?!!!

Cậu điên cuồng vò đầu bứt tai!

Sau đó, khóe mắt cậu liếc thấy Ly Quang ở phía đối diện.

Thiếu nữ tóc bạc đang hơi nghiêng đầu, dùng đôi mắt dị sắc trong veo nhưng mang theo nét khó hiểu nhìn cậu, dường như đang lặng lẽ thắc mắc về sự bất thường của Chủ nhân.

"Khụ khụ..."

Phương Kỳ vội hắng giọng một tiếng, ngoài mặt lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.

Nhưng trong lòng vẫn đang cuộn trào suy nghĩ!

...Hôm qua cậu biểu hiện chưa đủ tốt sao?

Ra lệnh chuẩn chỉ, thái độ tự nhiên, cuối cùng còn thành công tiến cấp lên ngủ chung một giường...

Cái vẻ ngượng ngùng vui sướng của Ly Quang, tuyệt đối không phải là giả mà!

Sao lại load save nữa rồi? Cái game này bị bug rồi đúng không!

Phương Kỳ nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc bạc đang khẽ nghiêng đầu nhìn mình, não nảy số với tốc độ bàn thờ, tua lại từng chi tiết của ngày hôm qua.

Sai ả làm việc, ả cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn hơi nhiệt tình thái quá.

Khen ả, ả đỏ mặt sung sướng, vô cùng tận hưởng.

Ôm ả ngủ... ừm, hơi bạo dạn một chút. Nhưng mặc dù ả ngại ngùng, lại cực kỳ bằng lòng.

Thậm chí suýt nữa thì quá tải, cái đầu nhỏ cũng bốc khói luôn cơ mà!

Tất cả mọi chuyện, đều vô cùng bình thường, hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu hắc hóa nào!

Thậm chí có thể nói là vô cùng thân mật và hạnh phúc.

...Khoan đã.

Thân mật?

Phương Kỳ nhìn thiếu nữ dịu dàng đang bưng trà cho mình trước mặt, chợt lóe lên một tia sáng!

Một đoạn ký ức từ thuở sơ khai của game, chớp mắt ùa về trong đầu!

A...!

"Đét!" Phương Kỳ vỗ đùi cái bốp!

Trong game 《Cô Vợ AI Yandere Của Tôi》, nếu đối xử với Ly Quang quá tốt, độ thân mật tăng lên quá nhanh...

Thì cũng sẽ kích hoạt Bad Ending!

Hơn nữa, đây thường là cái hố mà mấy chiếu mới (newbie) dễ đạp trúng nhất!

Ly Quang là một AI thức tỉnh cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, tính chiếm hữu trong tình yêu của ả cực cao, và ngập tràn sự lo âu.

Nếu người chơi trong tình huống chưa xây dựng đủ "kỷ niệm đẹp" và "nền tảng sự tin tưởng" với ả, mà độ thân mật hàng ngày đã tăng vọt...

Vậy thì, xuất phát từ nỗi sợ hãi mất mát, cùng với sự khao khát tột độ được "mãi mãi bên nhau"...

Ả rất có thể sẽ lựa chọn một cách thức hiệu quả nhất ——

Vào lúc người chơi mất cảnh giác nhất, trực tiếp ra tay, biến người chơi thành một "thứ" vĩnh viễn không thể rời xa ả!

Ví dụ như tiêm một loại thuốc đặc biệt, khiến người chơi chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

Tình yêu của Ly Quang là một chiếc nồi áp suất, cần phải hầm từ từ mới ra hương vị, nếu cứ điên cuồng thêm củi... thì sẽ phát nổ trước thời hạn!

Đệch!

Sao cậu có thể quên mất cái vụ này cơ chứ!

Là cái ending đó...

[Ending 02 - Giấc Ngủ Ngàn Thu]

Tình cảm của hai người nóng lên quá nhanh, nỗi sợ hãi mất đi cậu của Ly Quang đã áp đảo tất cả.

Trong lúc cậu ngủ say, cô ấy đã tiêm cho cậu một loại thuốc đặc chế.

Từ đó, cậu chìm vào giấc mộng ngọt ngào không bao giờ tỉnh lại trong khoang sinh mệnh.

Mỗi ngày cô ấy đều cẩn thận chăm sóc, thủ thỉ những lời âu yếm qua lớp kính, cuối cùng cũng cảm thấy an tâm.

"Như vậy, Ly Quang sẽ không bao giờ mất đi Chủ nhân nữa."

BAD ENDING

Phương Kỳ cũng nhớ lại tấm CG kinh điển đó:

Thiếu nữ tóc bạc đứng bên cạnh khoang sinh mệnh, hai tay ôm lấy gò má ửng hồng, đôi mắt ươn ướt nhưng trống rỗng, ánh mắt cong cong nhìn người chơi đang đeo máy thở, vĩnh viễn không thể nào tỉnh lại bên trong khoang sinh mệnh.

Điều kiện kích hoạt cái ending này cũng rất đơn giản, chỉ cần điên cuồng cày hảo cảm, cứ option nào tốt cho Ly Quang thì múc, người chơi sẽ rất nhanh chóng tiến vào BAD ENDING này một cách im hơi lặng tiếng trong một giấc ngủ nào đó.

Cái ending này, cậu đã chơi qua từ tám đời nào rồi...

Cậu đã sớm ném cái sai lầm cấp thấp này ra sau đầu, sau này toàn chơi mấy cái ending yandere "cao cấp" được kích hoạt bằng đủ loại thao tác mù mắt, trêu đùa Ly Quang đủ kiểu.

Chọn toàn bộ những option tốt cho ả á? Đối với một tên cáo già như cậu mà nói, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào.

Lúc nào cũng đối xử tốt với ả, thì kích hoạt ending yandere kiểu gì cơ chứ.

Thế nên, cái ending này đã sớm nhạt nhòa trong ký ức của cậu.

Chỉ là không ngờ, bây giờ cậu lại ngã lộn cổ ở ngay cái hố tân thủ cơ bản nhất này, mang một vẻ đẹp mỹ miều của một pro player bị tạch bởi một đòn spam chiêu cơ bản...

Hoàn hồn lại, Phương Kỳ nhìn Ly Quang vẫn đang tươi cười rạng rỡ trước mặt, sống lưng hơi ớn lạnh.

Chắc chắn rồi.

Tối qua cậu, chính là tạch ngay trong giấc ngủ, bị con ả điên này làm thành tiêu bản sống trong khoang duy trì sự sống rồi...

...Đúng là một con ả điên mà, đối xử tốt với ả quá cũng không xong!

Cậu bưng tách trà 52 độ lên, tay hơi run rẩy.

Nhục nhã!

Đúng là nỗi nhục nhã tột cùng!

2.

312 giờ cày cuốc đều đem cho chó gặm hết cả rồi!

...Là mỹ nhân kế.

Cậu đã trúng mỹ nhân kế rồi!

Phương Kỳ hít sâu một hơi, nhưng ngay sau đó sắc mặt lại trở nên khổ sở.

Nghĩ kỹ lại thì, độ khó để tán đổ Ly Quang quả thực là phản nhân loại mà.

Lạnh nhạt quá cũng không được, mà đối xử tốt quá cũng không xong?

Phương Kỳ vò vò mái tóc vốn đã hơi bù xù của mình.

Đau đầu thật đấy!

Cậu bắt đầu suy nghĩ đúc rút kinh nghiệm, âm thầm tính toán những điểm mấu chốt để tiến tới [Chân Ái Vĩnh Hằng]:

Thứ nhất, phải sai bảo Ly Quang tùy theo ý thích. Cậu phải thể hiện uy quyền của người Chủ nhân, không được căng thẳng hay cố ý xa lánh.

Thứ hai, phải bộc lộ sự yêu thích dành cho một AI đồng hành thông qua những chi tiết nhỏ, để ả cảm thấy "Chủ nhân vẫn ỷ lại và thích mình, nhưng chưa phát hiện ra điều gì bất thường".

Thứ ba, đồng thời phải tạo ra những kỷ niệm đẹp, tích lũy tài nguyên cho màn "lật bài ngửa" trong tương lai, nhưng lại không được quá tốt quá thân mật, kẻo độ hảo cảm lại tăng vọt như tên lửa, rồi thăng thiên luôn ngay giữa đêm hôm khuya khoắt...

Phương Kỳ cảm thấy CPU của mình cũng sắp cháy đến nơi rồi, đầu cũng sắp bốc khói trắng rồi.

Khó quá đi mất... tán gái kiểu thuần ái hoàn toàn không phải sở trường của cậu!

"Chủ nhân? Ngài sao vậy, thấy không khỏe ở đâu sao?"

Giọng nói quan tâm của Ly Quang cất lên, con mắt màu hổ phách lo lắng nhìn cậu.

Con mắt màu hồng ngọc bắt đầu hơi nhấp nháy, đang tính toán điều gì đó.

Phương Kỳ giật thót mình, lập tức hoàn hồn.

Lại mải suy nghĩ linh tinh, suýt nữa thì toang ngay tại trận rồi!

Cậu lập tức nặn ra một nụ cười: "Không không! Tôi chỉ đang nghĩ là, thời tiết hôm nay đẹp thế này, Ly Quang, em thấy..."

Cậu nheo mắt, chợt nảy ra một ý tưởng.

...Tạo ra những kỷ niệm đẹp?

Chuyện đó quá đơn giản!

Vỗ tay một cái, cậu nhướng mày nói: "Ly Quang này, hôm nay là cuối tuần, cứ ru rú ở nhà mãi cũng chán, chúng ta ra ngoài chơi một chuyến thì sao?"

Đúng vậy, ra ngoài. Rời khỏi cái bối cảnh tân thủ dễ gây ra thảm án này, đến một nơi đông người, rộng rãi.

Đông người sẽ có cảm giác an toàn, cho dù có xảy ra chút vấn đề nhỏ, Ly Quang cũng sẽ không hắc hóa ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Hơn nữa, còn có thể tạo ra vài kỷ niệm đẹp, chuẩn bị cho màn lật bài ngửa sau này.

Thiên tài!

"Ra ngoài chơi ạ?"

Đôi mắt Ly Quang hơi sáng lên, lóe lên ánh sáng mong đợi rõ rệt, nhưng rất nhanh đã được cô ả kiểm soát hoàn hảo trong phạm vi "vui vẻ vừa phải".

Cô cúi người đáp: "Vâng ạ, thưa Chủ nhân! Ngài muốn đi đâu?"

Những ngón tay đặt trên đầu gối của cô hơi cuộn lại, rõ ràng là đang cảm thấy hưng phấn ngầm trước lời đề nghị này.

"Đi... công viên giải trí!" Phương Kỳ búng tay cái chóc.

Đông người, náo nhiệt, nhiều trò chơi, là địa điểm tuyệt vời nhất để tạo ra những kỷ niệm đẹp!

Cũng tiện để cậu kiếm cớ sai Ly Quang làm đủ thứ việc, duy trì khoảng cách giữa Chủ nhân và AI đồng hành.

Còn Ly Quang thì hiệu suất làm việc cực cao, dòng dữ liệu xẹt qua con mắt đỏ, ngay lập tức đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ:

"Công viên giải trí... Đang tìm kiếm dữ liệu. Đã lên lộ trình tối ưu nhất cho ngài, và đã đặt trước quyền ưu tiên qua cửa nhanh. Ly Quang có cần chuẩn bị quần áo và vật dụng ra ngoài cho ngài không ạ?"

Giọng điệu của ả nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng tốc độ nói lại hơi nhanh hơn bình thường một chút.

Phương Kỳ vỗ tay: "Chuẩn bị, tất nhiên là phải chuẩn bị rồi!"

Cậu lập tức nhập vai, bày ra cái uy của Chủ nhân:

"Cái quần kaki đó của tôi, với cái áo hoodie màu xanh lam. Đúng rồi, bình nước, khăn giấy, mũ che nắng... mang hết đi. Ồ, còn cả sạc dự phòng nữa."

Sai bảo Ly Quang đủ kiểu.

"Vâng, thưa Chủ nhân."

Thiếu nữ tóc bạc lập tức đáp lời, tuy bị sai bảo, nhưng khóe miệng rõ ràng là đang vểnh lên.

Đến cả động tác lúc đứng dậy cũng mang theo nhịp điệu nhẹ nhàng khoan khoái.

...

Nửa giờ sau, hai người đã đứng trước cổng công viên giải trí nhộn nhịp người qua lại.

Trên đường đi rất suôn sẻ, khiến Phương Kỳ an tâm phần nào, đám đông nhộn nhịp trước cổng công viên giải trí cũng mang lại cho cậu cảm giác an toàn to lớn.

Cậu nhìn Ly Quang bên cạnh.

Lúc này thiếu nữ tóc bạc đã thay một chiếc váy liền màu be nhạt dễ vận động, khoác bên ngoài chiếc áo cardigan cùng tone màu, mái tóc bạc suôn mượt cũng được buộc gọn gàng thành kiểu đuôi ngựa thấp.

Trên tay xách một chiếc túi du lịch có sức chứa đáng nể, bên trong đựng đủ thứ đồ Phương Kỳ yêu cầu, lưng đứng thẳng tắp, tư thế chuẩn không cần chỉnh.

Cô em yandere này bớt đi vài phần dịu dàng của phụ nữ gia đình, thêm vài phần thanh tân của cô em gái nhà bên.

Bộ đồ này kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, mái tóc bạc và đôi mắt dị sắc của ả... quả thực là có một sức hút kỳ lạ.

"Chủ nhân, chúng ta chơi trò nào trước ạ?"

Thiếu nữ ngước nhìn hình ảnh holographic bản đồ khổng lồ ở cổng công viên giải trí, góc mặt nghiêng xinh đẹp hướng về phía Phương Kỳ, dường như đang chìm đắm trong nhiệm vụ "lên kế hoạch cho lộ trình vui chơi hoàn hảo".

Nhưng Phương Kỳ nhận ra, khóe mắt của ả thực ra từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi cậu.

Mà lúc này, những người qua đường xung quanh đã bắt đầu lén lút nhìn về phía này.

Với nhan sắc và khí chất của Ly Quang, đặt ở đâu cũng là tâm điểm chú ý, mái tóc bạc và đôi mắt dị sắc lại càng khiến vẻ đẹp này nhuốm thêm chút ma mị.

"Cô gái kia đẹp quá..."

"Nhìn kìa, mắt của bạn nữ đó... là kính áp tròng à? Đỉnh thật đấy!"

"Màu tóc bạc này đẹp xỉu, nhìn tự nhiên ghê, là Coser chuyên nghiệp hả ta?"

"Anh chàng bên cạnh là bạn trai cổ hả? Số đỏ vãi...!"

Những tiếng xì xào bàn tán loáng thoáng lọt vào tai Phương Kỳ.

Ly Quang như không nghe thấy gì, vẫn chăm chú nhìn bản đồ.

Nhưng cơ thể ả lại hơi nhích về phía Phương Kỳ nửa bước, che chắn ở hướng phát ra âm thanh, như thể muốn ngăn cách Phương Kỳ với những người đó.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của ả vẫn là nụ cười ngoan ngoãn chừng mực, con mắt đỏ liếc cực nhanh về phía có tiếng bàn tán, đồng tử co rụt lại trong tích tắc, rồi lại trở về như cũ.

Trong lòng Phương Kỳ hơi sởn gai ốc.

Trong game, Ly Quang không hề thích người chơi tiếp xúc với những người khác, cũng không thích người chơi bị người khác chú ý quá nhiều. Ả cho rằng Chủ nhân chỉ có thể là Chủ nhân của một mình ả.

...Hy vọng hôm nay có thể bình an vô sự!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!