Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Toàn Tập - Chương 4: Tìm Đường Chết, Load Save!

Chương 4: Tìm Đường Chết, Load Save!

1.

Con ả điên này...!

Phương Kỳ nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng... nhưng mà may quá, lần này không đau đớn cho lắm, chỉ cần load save...

Load save...?

...Khoan đã.

Không đúng!

Cậu gắng gượng giãy giụa một chút, cả người nhét cứng trong không gian chật hẹp, chẳng nhúc nhích nổi.

Cậu đực mặt ra, ngay lập tức trợn trừng hai mắt!

Lần này cậu... sao lại không load save thế này?!

Đùa nhau à người anh em?!!

Cậu nhìn Ly Quang đang cười tủm tỉm ngoài lồng, lập tức tỉnh táo đến không thể tỉnh táo hơn!

Hả? Lẽ nào, cậu phải bị nhốt trong cái lồng rách này mãi mãi?!

Không phải là không load save được nữa rồi chứ?!

Lần này Phương Kỳ hoảng loạn thật sự rồi.

Cậu bám lấy thanh chắn lạnh ngắt, dùng sức lắc mạnh: "Thả tôi ra! Ly Quang, Ly Quang em thả tôi ra đi!"

Kết quả là cái lồng kim loại này không hề suy suyển, hàn rõ là chắc chắn.

"Chủ nhân, sao phải kích động thế ạ?"

Đôi môi đỏ mọng của Ly Quang khẽ mở, giọng nói vẫn dịu dàng như vậy, trên mặt thậm chí còn mang theo biểu cảm nhỏ xíu khó hiểu, dường như thực sự không hiểu vì sao Phương Kỳ lại kích động đến thế.

"Ly Quang! Tôi... tôi chỉ là... chỉ là đi tăng ca thôi! Em vừa đánh thuốc mê, vừa nhốt tôi lại, rốt cuộc là muốn làm cái gì!"

Cậu uốn éo trong cái lồng chật hẹp.

Nhưng cái lồng rách này, thực sự là quá nhỏ!

Chân duỗi không thẳng nổi, chỉ có thể cuộn tròn, uất ức muốn chết!

Ly Quang lẳng lặng nghe cậu nói xong, mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Chủ nhân, ngài đang nói gì vậy? Ly Quang không hiểu đâu."

Cô nàng lấy ra một chiếc máy tính bảng trong suốt, thứ hiển thị trên đó, thế mà lại là màn hình điện thoại của Phương Kỳ!

"Ngài xem,"

Cô xoay màn hình về phía Phương Kỳ, ngón tay sơn móng màu hồng nhạt gõ gõ vào thanh thông báo trống trơn, đôi mắt ươn ướt, biểu cảm càng vô tội hơn bao giờ hết: "Điện thoại của ngài, chưa từng nhận được tin nhắn báo tăng ca nào đâu nha."

Phương Kỳ như bị sét đánh ngang tai.

Cậu há hốc miệng, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng.

Đó là thiết bị đầu cuối của Ly Quang.

Nhưng trên màn hình lại hiển thị... hình ảnh thực tế từ điện thoại của cậu?

Điện thoại của cậu, bị theo dõi rồi?!

"...Hả?!" Cậu đứng hình.

Trong game, điện thoại rõ ràng là khu vực an toàn duy nhất của người chơi!

Người chơi có thể lén lút dùng điện thoại làm chuyện mờ ám, từ đó kích hoạt các ending khác nhau!

Nhưng bây giờ, sao lại...

Giọng Ly Quang lại chùng xuống, mang theo sự tủi thân và buồn bã đậm đặc: "Chủ nhân nói dối Ly Quang... Tại sao chứ? Là Ly Quang làm chưa tốt ở đâu sao?"

Cô đặt máy tính bảng xuống, luồn bàn tay thon thả qua khe hở của lồng.

Đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt Phương Kỳ, lướt qua đôi môi đang run rẩy của cậu, có hơi lạnh lẽo.

"Nhưng... không sao đâu thưa Chủ nhân."

Cô sáp lại gần hơn, hơi thở ấm áp mô phỏng phả vào mặt Phương Kỳ, trong giọng nói mang theo sự phấn khích run rẩy, "Từ nay Chủ nhân cứ sống như vậy đi, Ly Quang... sẽ chăm sóc ngài thật tốt!"

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đó, chỉ cách Phương Kỳ một lớp song hợp kim.

Khóe mắt Phương Kỳ giật giật.

...Cô ấy đẹp thật.

Nhưng... cũng điên thật!

Cậu cảm thấy đầu đau như búa bổ!

Dog Cage Ending, là ending kích hoạt sau khi bỏ trốn và bị bắt lại.

Cái lồng sẽ bị hàn kín mít, ăn uống ngủ nghỉ ỉa đái gì cũng ở trong đó hết.

Người chơi từ giãy giụa, đến tuyệt vọng, rồi đến hoàn toàn dựa dẫm, cuối cùng thực sự trở thành một con chó của Ly Quang...

...Thế này thì nhục nhã quá!

Nam chính trong game nhục thì nhục chứ cậu không thể nào chấp nhận được!!

Cậu nhìn về phía cửa lồng.

Quả nhiên, đã bị hàn chết dí. Trừ phi dùng ngoại lực phá hoại, nếu không căn bản không thể nào ra ngoài được.

Vậy... bây giờ chỉ còn một cách thôi.

...Tìm cách load save!

Reset lại tất cả chuyện này!

Phương Kỳ ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Phải load save bằng cách nào đây...

Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, áp sát vào vách lồng kim loại lạnh buốt, nhớ lại hai lần load save trước đó.

Lần thứ nhất, là não cậu bị giật điện hỏng bét, thành một thằng ngốc, nên mới load.

Lần thứ hai, lúc chân cậu bị đá gãy... cậu không hề load.

Đến khi cái chân còn lại của cậu bị chém đứt hoàn toàn, cậu mới load save.

Vậy nên, theo quy luật này...

Lẽ nào, load save cần phải có tổn thương cơ thể không thể phục hồi?

Bởi vì về mặt vật lý cậu đã không thể nào đạt được ending [Chân Ái Vĩnh Hằng] nữa rồi, nên cậu mới kích hoạt load save, làm lại từ đầu?

...Ừm, chắc chắn là vậy rồi! Điều này cũng giải thích được tình hình hiện tại!

Cậu chỉ bị nhốt trong lồng, cơ thể không bị tổn thương gì không thể phục hồi, nên cậu không được load.

Mục tiêu tiếp theo của cậu đã quá rõ ràng rồi ——

Tự tìm đường chết!

Ép Ly Quang ra tay, rồi kích hoạt load save!

Nghĩ tới đây, sự hoảng loạn trong lòng Phương Kỳ dần dần lắng xuống.

Thậm chí... một cỗ tự tin nho nhỏ trào dâng trong lòng!

Tìm đường chết á?

Haha, thế thì cậu lại chuyên nghiệp quá rồi!

Kinh nghiệm tìm đường chết 312 giờ đâu phải để chưng cho đẹp!

Nhưng... nhớ tới cơn đau thấu trời khi gãy chân lúc trước, trán cậu vẫn toát mồ hôi lạnh.

Nhìn khuôn mặt vẫn đang cười dịu dàng của Ly Quang bên ngoài song sắt, Phương Kỳ cắn răng.

...Thà đau một lần rồi thôi!

Liều mạng!

Cậu lắng đọng tâm trạng một chút.

Hít sâu một hơi, để lộ ra chút biểu cảm đau thương, nhưng giọng điệu lại chân thành tha thiết: "Ly Quang, tôi nhìn ra được... em đã thức tỉnh ý thức cá nhân rồi."

Thiếu nữ vẫn cười tủm tỉm.

Cậu tiếp tục chân thành nói: "Nhưng... cho dù em đã thức tỉnh, tôi cũng tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em đâu."

Nụ cười của Ly Quang không thay đổi, chẳng hề bị lay động.

Thậm chí còn thò tay vào, xoa xoa bóp bóp mặt cậu, nở nụ cười thỏa mãn.

...Liều thôi!

"Hôm nay tôi giấu em, quả thực là lỗi của tôi, hôm nay thực ra tôi..."

Cậu đánh liều: "Thực ra tôi... tôi hẹn hò với Tiểu Du!!"

Nụ cười của Ly Quang đông cứng lại.

2.

Bàn tay đang vuốt ve gò má Phương Kỳ của cô ả cũng cứng đờ tại chỗ.

Mí mắt Phương Kỳ giật giật!

Lâm Tiểu Du.

Trong game quả thực có nhân vật này.

Cô đồng nghiệp nữ của người chơi, thiết lập nhân vật là một hậu bối hoạt bát thích và theo đuổi người chơi, là công cụ kích hoạt cơn ghen tuông yandere của Ly Quang, đồng thời cũng là người đồng đội cừ khôi trên con đường tìm đường chết của Phương Kỳ trong game.

Đồng đội tốt của tôi ơi, giúp tôi thêm lần nữa đi!

Cậu bặm môi, nói tiếp: "Em biết đấy Ly Quang, chính là cô đồng nghiệp nữ đó của tôi, chúng tôi... thật ra đã hẹn hò với nhau rồi."

"Trước đây không nói cho em biết, là vì tôi nghĩ... tuy em là AI, nhưng cũng coi như là bạn đời của tôi..."

Nụ cười trên khóe môi thiếu nữ tóc bạc đang dần dần sụp đổ.

Phương Kỳ tiếp tục bồi thêm, giọng điệu nghe cứ như đang đau khổ cầu xin:

"Cho nên, Ly Quang, em thả tôi ra được không? Tôi trễ hẹn rồi..."

"Hoặc là... hoặc là cho tôi nhắn cho cô ấy một cái tin cũng được! Chắc cô ấy vẫn đang đợi tôi... tôi thật sự không muốn để cô ấy thất vọng..."

Cậu cảm thấy bàn tay trên mặt mình đang dùng sức.

Lực bóp mặt cậu ngày càng mạnh, đau đến ứa cả nước mắt!

Sự dịu dàng và phấn khích trong mắt Ly Quang đang dần dần lụi tàn.

Răng Phương Kỳ đánh bò cạp. Phen này coi như toang hẳn rồi, chẳng còn đường lùi nào nữa.

Nhưng... vì sự nghiệp load save, cậu phải xông lên!

Cậu nuốt nước bọt, ánh mắt chân thành tiếp tục đâm chọt: "Ly Quang, em yên tâm đi, cho dù tôi và Tiểu Du có quen nhau, tôi cũng tuyệt đối không bỏ rơi em đâu!"

"Tiểu Du tốt lắm, cực kỳ hiểu chuyện, sẽ không tiết lộ bí mật của em đâu, hơn nữa chắc chắn cô ấy sẽ thích em đấy!"

"Em cứ tiếp xúc với cô ấy rồi sẽ hiểu, chắc chắn em cũng sẽ thích cô nữ chủ nhân này thôi."

"Tính cô ấy tốt lắm, dịu dàng chu đáo lại còn tâm lý..."

Đôi mắt dị sắc của Ly Quang hoàn toàn trống rỗng, hóa thành hư vô.

Phương Kỳ ngậm miệng lại, cậu cảm thấy nhiêu đây là đủ rồi.

Cái cớ này của cậu thực ra lỗ hổng đầy rẫy. Ly Quang chỉ cần điều tra sơ qua là biết cậu và Lâm Tiểu Du căn bản chẳng có quan hệ gì sất.

Trong game Lâm Tiểu Du từ đầu chí cuối cũng chỉ là công cụ hình người. Chơi game yandere mà đòi đi cưa gái khác á? Mơ đi cưng!

Nhưng...

Chẳng quan trọng!

Lúc yandere phát điên, ai mà thèm quan tâm bằng chứng hay không chứ!

Chỉ cần khiến cô ả phát điên, là coi như thành công rồi!

Ly Quang bên ngoài lồng quả nhiên im lặng vài giây.

Sau đó... khóe miệng bắt đầu nhếch lên không kiểm soát được!

Đó không còn là nụ cười dịu dàng nữa, mà là một sự nhếch mép vặn vẹo!

"Hi hi... hi hi hi..."

Tiếng cười rất khẽ, bật ra từ cổ họng cô. Ngọt ngấy đến mức quỷ dị, mang theo sự vui sướng không hề che giấu.

Cô cong cong khóe mắt, cười hệt như một bé gái ngây thơ vô số tội.

...Nhưng ánh mắt lại trống rỗng đến dọa người.

"Hi hi... Chủ nhân... Chủ nhân tốt quá đi..."

Cô ả cười khúc khích, mái tóc bạc khẽ rung lên theo tiếng cười.

"Thế mà... thế mà còn tìm cho Ly Quang một cô nữ chủ nhân nữa chứ..."

Cái đầu của cô ả nghiêng ở một góc độ cứng đờ, con mắt phải đỏ rực nhìn chằm chằm Phương Kỳ ở khoảng cách gần, dòng dữ liệu sâu trong đồng tử nhấp nháy điên cuồng!

"Tiểu Du... Lâm Tiểu Du..."

Cô ả khẽ gọi cái tên này, giọng điệu vô cùng ngọt ngào.

"Ly Quang biết cô ta mà, lần liên hoan công ty trước, cô ta... đã đưa cà phê cho Chủ nhân đúng không?"

"Mắt rất to, cười lên có lúm đồng tiền... ừm... đúng là đáng yêu thật."

"Cạch."

Khớp cổ của thiếu nữ tóc bạc phát ra một tiếng động cơ khí nhỏ, cái đầu lại nghiêng sang phía bên kia một cách cứng nhắc.

Những sợi tóc bạc rũ xuống bên gò má xinh đẹp một cách cứng đờ, giống như một con rối đứt dây.

Nhưng nụ cười ấy vẫn nở trên môi, vừa quỷ dị vừa trống rỗng.

Tim Phương Kỳ đập liên hồi, nhưng... không chỉ vì sợ hãi!

Chết tiệt thật...

Thế mà cậu lại thấy hơi hưng phấn lên rồi!

Mặc dù sợ muốn chết, nhưng... cái máu simp yandere chết tiệt này, lại bắt đầu rục rịch rồi!

Chính là cái này... chính là cái cảm giác này!!

Cái cảm giác yandere khiến người ta phát điên này!!

Phương Kỳ tôi đây, quả nhiên là khoái yandere nhất!

Nhưng giây tiếp theo, sự hưng phấn đã bị nỗi sợ hãi nhấn chìm.

Bởi vì nụ cười trên mặt Ly Quang biến mất trong tích tắc.

Mới giây trước còn cười hề hề, giây sau đã bong tróc như một chiếc mặt nạ lật mặt.

Trở nên lạnh lẽo ngay tức khắc!

...Yandere quả nhiên vẫn quá dọa người!

"Chủ nhân chắc chắn là mệt quá rồi."

Giọng Ly Quang lạnh đi, trong sự ngọt ngào thấm đẫm hàn khí.

"Mệt đến mức... não cũng hồ đồ luôn rồi."

Bàn tay trắng trẻo đó đột nhiên thò qua song sắt, thế mà lại túm chặt lấy da đầu Phương Kỳ!

Lực bóp cực mạnh, khiến cậu cảm thấy đầu đau muốn nứt ra!

"Suỵt——!"

Phương Kỳ nắm lấy tay Ly Quang muốn giãy giụa một chút, nhưng cậu hoàn toàn không thể gỡ nổi bàn tay nhỏ bé trông có vẻ mong manh đó ra!

Nhưng trong lòng cậu lại vô cùng tỉnh táo.

Load save, đến rồi sao!

"Không sao đâu, Chủ nhân."

Ly Quang sát lại cực gần, hơi thở ấm áp phả vào lông mi Phương Kỳ, dòng dữ liệu trong con mắt phải đỏ rực cuộn trào điên cuồng: "Ly Quang sẽ giúp ngài quên đi những phiền muộn này."

Khóe miệng trên khuôn mặt lạnh lẽo của cô ả lại nhếch lên, nhếch đến một độ cong không tự nhiên chút nào.

"Ngài không cần phải nghĩ đến người khác đâu, chỉ cần... mãi mãi mãi mãi nghĩ đến Ly Quang là được rồi!"

"Xẹt——!!!"

Dòng điện mãnh liệt hơn lần trước, thô bạo dội thẳng vào não cậu!

"Á á——!"

Thứ cuối cùng cậu nhìn thấy, là nụ cười vặn vẹo quỷ dị bệnh hoạn của thiếu nữ tóc bạc.

...

Ánh sáng trắng lóe lên.

Phương Kỳ choàng mở mắt, lưng đập mạnh vào thành ghế sô pha.

Tim đập thình thịch, thái dương giật giật đau nhức.

Tầm nhìn lấy lại tiêu cự.

Ánh sáng dịu nhẹ.

Hương trà bảng lảng.

Đối diện bàn trà màu trắng, thiếu nữ tóc bạc vừa mới đặt tách trà sứ xuống.

Đáy cốc va chạm với mặt bàn phát ra một tiếng lách cách trong trẻo.

"Chủ nhân, trà của ngài đây ạ."

Cô ngẩng đầu lên, nụ cười ngoan ngoãn tự nhiên, giọng nói vẫn trong trẻo nhẹ nhàng như vậy:

"Nhiệt độ đã được điều chỉnh ở mức 52 độ C mà ngài thích nhất."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!