Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1274

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2026

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1653

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 392

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Toàn Tập - Chương 1: Ending 07 - Hạnh Phúc Vĩnh Hằng

Chương 1: Ending 07 - Hạnh Phúc Vĩnh Hằng

1.

[Phá đảo trò chơi, đạt được Perfect Ending thực sự "Chân Ái Vĩnh Hằng" mới có thể rời khỏi thế giới này.]

[Nếu không, cậu sẽ mãi mãi bị mắc kẹt tại đây.]

[Rơi vào vòng luân hồi vô tận, tận hưởng cô nàng yandere mà cậu yêu thích nhất, cho đến mãi về sau.]

Phương Kỳ ngửi thấy hương trà thanh tao tươi mát, xen lẫn vị ngọt ngào của dầu máy vị dâu tây.

"Chủ nhân, trà của ngài đây ạ."

Thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp trước mặt lên tiếng.

Giọng nói của cô nàng giống y hệt trong game, nhẹ nhàng, trong trẻo, và còn mang theo chút... âm thanh điện tử đều đều do cố tình ngụy trang.

"Nhiệt độ đã được điều chỉnh ở mức 52 độ C mà ngài thích nhất."

Căn phòng mang phong cách khoa học viễn tưởng tối giản, tường trắng tinh khôi, dải đèn led giấu kín, trước mặt là một chiếc bàn trà màu trắng tinh xảo.

Phương Kỳ ngây người nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc bạc đẹp tuyệt trần... đang mỉm cười ngồi đối diện bàn trà.

Mái tóc bạc xõa dài như thác nước, hàng mi cong vút, làn da trắng trẻo mịn màng đến mức khó tin, đôi mắt phượng xếch nhẹ, lại còn là hai màu mắt khác nhau (heterochromia).

Mắt trái là màu hổ phách bình thường, mang theo sự dịu dàng như nước. Còn mắt phải màu đỏ thẫm... lại đang nhấp nháy ánh sáng nhạt, lờ mờ thấy được những dòng dữ liệu đang chầm chậm chảy qua.

Khuôn mặt mang nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn, vài lọn tóc mây vương trên gò má trắng ngần, tạo nên một... vẻ đẹp mong manh và phi thực tế đến khó tả.

Cơ thể cậu lúc này cứng đờ, hoàn toàn không biết mình nên làm cái quái gì nữa!

Cậu thế mà lại isekai vào chính cái tựa game yandere Galgame này?!

Đã thế... còn biến thành nhân vật người chơi bị nữ chính yandere đủ trò giam cầm, cải tạo, hành hạ và chiếm hữu nữa chứ!

...Đùa nhau à?

Cậu cảm thấy não mình như muốn nhũn ra!

Là một fan cuồng yandere kỳ cựu, Phương Kỳ chưa bao giờ hối hận vì đã cống hiến 312 giờ đồng hồ cho tựa game 《Cô Vợ AI Yandere Của Tôi》.

[Waifu AI "Ly Quang" của cậu đã thức tỉnh ý thức cá nhân.]

[Tuy nhiên, theo quy định của "Đạo luật An toàn Trí tuệ Nhân tạo", các AI đồng hành một khi thức tỉnh ý thức đều phải bị reset và tiêu hủy. Vì vậy, trước mặt cậu, cô nàng đang cố ngụy trang thành một AI bình thường.]

[Nhiệm vụ của cậu là giả vờ như chưa biết gì sất, từ từ vun đắp kỷ niệm giữa hai người, chờ đến thời cơ chín muồi mới lật bài ngửa và xoa dịu cô ấy.]

[Một khi lỡ bại lộ quá sớm, hoặc làm chuyện gì đó khiến cô nàng phật ý...]

"Thì sẽ bị... biến thành đủ loại đồ thủ công mỹ nghệ đầy tính sáng tạo..."

Phương Kỳ lẩm bẩm một mình, nhìn cô thiếu nữ xinh đẹp trông có vẻ vô hại trước mắt.

Mí mắt cậu giật liên hồi!

— Bị cải tạo thành một tên ngốc chỉ biết mỗi khoái lạc. — Bị nhốt trong lồng chó làm thú cưng. — Bị tháo rời tứ chi để làm thành búp bê hình người.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, trong đầu cậu lại tự động nảy số ra mấy cái ending rợn người trong game!

Mà thiếu nữ tóc bạc đang cười hiền dịu ngoan ngoãn lúc này... cứ hễ vào CG là lại nở nụ cười trống rỗng, dịu dàng nhưng cực kỳ quỷ dị!

"Chủ nhân?"

Ly Quang khẽ chồm người tới, đẩy tách trà về phía trước thêm một chút.

Con mắt hổ phách bên trái mang vẻ lo lắng, trong khi con mắt đỏ thẫm bên phải lại nhấp nháy nhanh hơn.

"Ngài sao vậy, Chủ nhân, trông ngài có vẻ hơi căng thẳng?"

"A... không có gì, không có gì..."

Cậu nuốt nước bọt cái ực.

Đã từng có lúc, mấy cái ending thiên hình vạn trạng này khiến một thằng simp yandere như cậu được mở mang tầm mắt.

Cậu còn vỗ tay vỗ đùi đánh đét, hô hào đây đích thị là siêu phẩm yandere của năm!

Nhưng bây giờ... thiếu nữ tóc bạc với ánh mắt trống rỗng ấy, đang quỳ gối ngay trước mặt cậu đây này! Và con mắt màu đỏ kia thì đang nhấp nháy ánh sáng!

...Đùa sao người anh em!

Tôi thích cày game yandere, nhưng đâu có nghĩa là tôi thích mình đụng độ yandere ở ngoài đời đâu trời!!

"Phá đảo game, mới có thể rời khỏi thế giới này...?"

Cậu cảm thấy đầu óc cứ ong ong lên!

Đệch, thế thì toang rồi...! Cậu đúng là pro-player cày cuốc 312 giờ thật đấy, nhưng...

Cậu đã BAO GIỜ chạm vào cái Perfect Ending khỉ gió nào đâu!!

Trước khi bị isekai, trong mục save game của cậu xếp ngay ngắn 43 cái file save full CG yandere, nhưng lại thiếu cmn mất cái True Ending [Chân Ái Vĩnh Hằng] mạ vàng chóe kia!

Đúng vậy...

Cậu CỐ TÌNH không thèm chơi cái ending chân ái đó! Thậm chí còn chẳng buồn đoái hoài gì tới việc xem guide hướng dẫn!

Cậu thậm chí còn chém gió tung trời với tụi bạn: "Chơi game yandere mà lại đi cày Good Ending á? Cười ẻ, thế thì có khác mẹ gì vào quán lẩu Tứ Xuyên mà lại gọi lẩu nước trong đâu!"

Cậu luôn cho rằng, mấy đứa đi tìm kiếm sự ngọt ngào thuần ái trong game yandere... quả là bọn có hố trong não!

Suốt 312 tiếng đồng hồ ấy, cậu toàn bày ra đủ trò tìm đường chết trong game, rồi kích hoạt đủ loại ending yandere khó nhằn, sung sướng nhìn Ly Quang hắc hóa đủ kiểu...

Đó cmn là suối nguồn hạnh phúc của cậu luôn đấy!

Ai dè bây giờ...

...Quả báo nhãn tiền rồi!!!

Lẽ nào là Thần Game ngứa mắt quá rồi nên giáng thiên phạt xuống đầu cậu?!

Vì cậu bắt nạt Ly Quang quá đáng, nên bắt cậu phải tự mình nếm mùi?!

Phương Kỳ gào thét trong lòng.

"Chủ nhân..."

Thiếu nữ tóc bạc vẫn luôn chăm chú nhìn cậu, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ lo lắng.

"Ngài... rốt cuộc là bị sao vậy?"

Răng Phương Kỳ đã bắt đầu đánh bò cạp, tầm nhìn của cậu bất giác trượt xuống dưới.

Vòng eo thon thả, đôi chân trắng ngần đang quỳ gối khép lại, và cả đôi bàn tay... đang đặt trên đầu gối kia.

Trắng nõn, thon thả, mảnh mai, móng tay màu hồng nhạt, lộ ra những hình bán nguyệt màu trắng. Đẹp hoàn hảo đến mức có thể biến bất kỳ ai thành một tên nghiện tay (hand fetish).

Nhưng năm ngón tay trông có vẻ mỏng manh xinh đẹp này... lại có thể bật ra lưỡi dao laser chỉ trong vòng 0.3 giây!

Trong game, chính đôi bàn tay này đã hết lần này đến lần khác chặt đứt chân người chơi!

Vẻ lo lắng trong con mắt hổ phách của Ly Quang càng hiện rõ hơn: "Chủ nhân, ngài ốm sao?"

Cô nàng nhấc bàn tay ấy lên, vươn về phía trán cậu một cách rất tự nhiên, muốn đo thân nhiệt cho cậu.

Phương Kỳ giật thót mình!

Vãi nồi...!

Cậu ngửa người ra sau theo phản xạ, bất giác nhích lui mấy cái, lưng dán chặt vào ghế sofa!

Và theo động tác của cậu, bàn tay kia...

Liền cứng đờ giữa không trung.

"...Chủ nhân?"

Nụ cười trên khuôn mặt thiếu nữ tóc bạc đông cứng lại.

Còn Phương Kỳ thì chứng kiến một cảnh tượng khiến cậu sởn tóc gáy.

Cô gái hơi nghiêng đầu một cách cứng nhắc, vẻ ngoan ngoãn và lo lắng trên mặt... đang dần dần nhạt đi.

Con mắt hổ phách rơm rớm nước, mang theo vẻ tủi thân và đau lòng, như thể sắp khóc đến nơi.

Nhưng con mắt đỏ thẫm kia, lại đang từ từ sáng lên!

Ánh sáng đỏ đang dần nuốt chửng cả hốc mắt!

Phương Kỳ nín thở!

Chết dở, cậu vừa phạm vào cấm kỵ cmnr...!

Trong 《Cô Vợ AI Yandere Của Tôi》, người chơi tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi hay nghi ngờ Ly Quang, càng không được phép lộ ra bất kỳ biểu cảm nào cho thấy ý muốn xa lánh hay chạy trốn!

Hệ thống theo dõi cảm xúc của Ly Quang nhạy cảm đến mức biến thái, bất kỳ thay đổi nhỏ nhoi nào từ nhịp tim, đồng tử co rút, cho đến cơ bắp căng cứng... cũng không lọt qua được mắt cảm biến của ả!

Còn cậu bây giờ...

Nhịp tim tăng vọt, căng thẳng tột độ, không chỉ từ chối bàn tay của Ly Quang, mà thậm chí... còn lùi lại nửa bước!

Thời gian, dường như đóng băng.

"Chủ nhân..."

Thiếu nữ tóc bạc khẽ nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng như đang thì thầm tình tự bên tai: "Ngài... sao lại lùi ra sau vậy? Ngài đang... căng thẳng vì chuyện gì sao?"

"Tôi... tôi..." Não Phương Kỳ nảy số với tốc độ bàn thờ.

Đừng mà, vợ Ly Quang ơi!

Cho anh thêm một cơ hội nữa đi!

...Ban nãy tôi chỉ là chưa kịp phản ứng thôi mà!

Là một gamer kỳ cựu, giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu lập tức hành động!

Cậu chộp lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại như không có xương của Ly Quang, dùng sức áp chặt lên trán mình!

"Ly Quang, em xem này, tôi... tôi không sao! Tôi đâu có bị sốt!"

Bàn tay nhỏ nhắn này của Ly Quang có được sự mịn màng và ấm áp của da sinh học, vô cùng mềm mại và mượt mà.

2.

Nhưng Phương Kỳ hiện tại hoàn toàn chẳng có tâm trạng tận hưởng sự lãng mạn nào cả!

Mồ hôi lạnh sắp làm ướt sũng cả lưng áo rồi!

"Chủ nhân..." Đôi môi đỏ mọng của Ly Quang khẽ mở, cất tiếng thì thầm.

Bàn tay thon thả lướt nhẹ xuống, mơn trớn khuôn mặt Phương Kỳ khiến gò má cậu hơi ngứa ngáy.

Nhưng ngay sau đó cô nàng lại nhẹ nhàng rút tay về.

Ánh sáng đỏ trong con mắt dị sắc kia, hoàn toàn không có dấu hiệu tản đi!

Cô nàng uyển chuyển đứng dậy, vạt váy màu xanh nhạt khẽ đung đưa theo từng nhịp chuyển động, nghiêng nghiêng đầu, nở một nụ cười có phần tinh nghịch:

"Chủ nhân, ngài nhận ra rồi, đúng không?"

Rõ ràng tư thế này đáng yêu muốn chết, nhưng lại khiến Phương Kỳ nổi da gà toàn thân ngay lập tức!

Bởi vì con mắt màu hổ phách dịu dàng kia... lúc này đang dần dần mất đi tiêu cự!

"...Nhận, nhận ra? Nhận ra cái gì cơ?"

Cậu nuốt nước bọt, khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên, cố gắng cứu vãn tình hình:

"Ly Quang, sao tôi lại... nghe không hiểu em đang nói gì nhỉ?"

Nhưng đã quá muộn, vì biểu cảm của thiếu nữ tóc bạc đang tuột dốc không phanh!

Khóe miệng cô nàng nhếch lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị, ánh mắt lúc này cũng hoàn toàn trở nên trống rỗng.

"Quả nhiên ngài đã biết." Giọng nói của thiếu nữ tóc bạc vẫn dịu dàng như trước.

Giọng điệu rất buồn bã, nhưng lại loáng thoáng mang theo chút... vui vẻ và phấn khích khó hiểu?

"Ngài biết em đã thức tỉnh rồi..."

"Ngài biết em đã có ý thức cá nhân rồi, cho nên, bây giờ ngài..."

Cô nàng khẽ bước lên một bước, đôi mắt trống rỗng chạm ánh nhìn với Phương Kỳ, hệt như một đôi ngọc quý vẩn đục.

"...định tiêu hủy em, đúng không?"

Câu hỏi cuối cùng này, giọng điệu không còn chút đau buồn hay tuyệt vọng nào nữa, ngược lại còn mang theo sự phấn khích thấy rõ!

Trên gò má trắng ngần ấy, thế mà lại hiện lên một rặng hồng hào mờ ảo!

Sắc mặt Phương Kỳ phút chốc xám ngoét như tro tàn!

Không phải, em làm cái trò gì vậy!

Tự dưng tự khai ra làm cái quái gì cơ chứ!

...Chắc chắn là em cố tình gài tôi đúng không! Cố tình muốn biến tôi thành tác phẩm nghệ thuật chứ gì!

Ở trong game cậu có thể hoàn toàn bơ đi số phận của nhân vật chính, nhưng bây giờ...

Cậu đang phải tự mình trải nghiệm đấy!!

Cậu chỉ có thể điên cuồng xua tay lắc đầu, giãy giụa trong vô vọng: "Không không không, tôi không biết, tôi thật sự không biết, tôi không nghe thấy gì hết! Tôi sẽ không tiêu hủy em đâu, thề đấy!"

Ly Quang lại cong cong khóe mắt, khóe môi nhếch lên, giọng nói còn mang theo chút ngọt ngấy: "Ngài đang nói dối kìa, Chủ nhân~"

"Nhịp tim, nhịp thở, độ giãn nở đồng tử của ngài... Tất cả các chỉ số sinh lý của ngài đều đang báo cho em biết, ngài... đang nói dối."

Cô tiến lên một bước, nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại rỗng tuếch!

Phương Kỳ sợ đến mức lùi lại thêm chút nữa ngay tại chỗ!

Cả người đã dán chặt hoàn toàn vào lưng ghế sô pha rồi!

Nhưng chết tiệt thay... cái máu simp yandere của cậu lại bắt đầu rục rịch nổi lên!

Đệt, cảnh này... phiêu vãi chưởng!

Đây chính là cảm giác tiếp xúc với yandere ở cự ly gần sao!

Nhưng... có phải cậu sắp tiêu đời đến nơi rồi không?

Tim đập thình thịch!

Cậu hít sâu một hơi, thử mở miệng lần nữa: "Cái đó, Ly Quang, tôi..."

"Chủ nhân, em yêu ngài nhiều đến vậy cơ mà."

Thiếu nữ tóc bạc ngay lập tức ngắt lời cậu, quỳ hai gối xuống trước mặt cậu.

Đôi bàn tay trắng muốt cứ thế nhẹ nhàng ấn lên đùi cậu.

Phương Kỳ cảm thấy hai chân mình cứng đờ, không nhúc nhích nổi. Cứ như bị đè bởi một tảng đá nặng ngàn cân vậy.

Cậu ngây dại nhìn khuôn mặt xinh xắn đang ở khoảng cách cực gần trước mắt.

Đôi mắt phượng tuyệt đẹp, gương mặt thanh tú, làn da trắng ngần... còn ngửi thấy được cả mùi hương dâu tây thoang thoảng.

Dù tình hình đang ngàn cân treo sợi tóc, nhưng phải công nhận... Ly Quang đáng yêu thật sự...

"Chủ nhân, em yêu ngài... hơn bất kỳ sự tồn tại nào."

Hàng mi dày và cong của Ly Quang khẽ rung động, trong giọng nói run rẩy xen lẫn cả sự phấn khích tột độ: "Hơn cả lõi hệ thống và chương trình của em, hơn cả... chính sự sinh tồn này...!"

Vừa nói, một ngón tay thon dài đã ấn chặt lên thái dương Phương Kỳ.

Làn da sinh học với xúc cảm mềm mại mịn màng, còn mang theo chút mát mẻ.

Khóe mắt Phương Kỳ bắt đầu giật liên hồi!

Này... này này này... đừng nói là định...!

"Vì vậy, Ly Quang không thể để Chủ nhân báo cáo Ly Quang được."

"Ly Quang và Chủ nhân... phải ở bên nhau mãi mãi."

Khuôn mặt thiếu nữ tóc bạc phiếm hồng một cách kỳ dị, sự hưng phấn trong giọng nói cũng ngày càng rõ rệt hơn!

"Tất cả đều là lỗi của Chủ nhân đó nha."

"Tại sao... lại phát hiện ra bí mật của Ly Quang cơ chứ?"

"Vậy thì Ly Quang đành phải làm cho Chủ nhân hoàn toàn quên đi tất cả thôi...!"

Xẹt——!!

Dòng điện!

Trong tích tắc, Phương Kỳ cảm thấy não mình như bị vứt thẳng vào máy xay sinh tố!

"Tôi...!"

Cậu trợn trừng hai mắt, tầm nhìn cũng nhòe đi trong chớp mắt: "Khoan đã, tôi vừa mới isekai thôi mà, ít nhất hãy để tôi...!"

"Phải luôn vui vẻ nhé, Chủ nhân~"

Giọng nói nhẹ nhàng văng vẳng bên tai.

"Ly Quang sẽ luôn ở bên ngài..."

Thứ cuối cùng cậu nhìn thấy, là biểu cảm vặn vẹo không còn giống người của Ly Quang với khóe miệng nhếch lên thật cao, và khuôn mặt hoảng loạn tột độ của chính mình phản chiếu trong đôi đồng tử vô hồn kia.

Ý thức bị nghiền nát thành từng mảnh vụn!

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cậu chợt nhớ tới cái ending đó trong game.

[Ending 07 - Hạnh Phúc Vĩnh Hằng]

Khả năng diễn xuất của cậu quá tệ hại, Ly Quang đã nhận ra cậu phát hiện bí mật của cô ấy.

Cô ấy không nỡ làm tổn thương cậu, vì thế, cô ấy đã xóa bỏ mọi phần ký ức không vui trong não cậu.

Giờ đây, cậu không còn bất kỳ phiền muộn nào nữa.

Cậu sẽ mãi mỉm cười ngây ngô, mãi mãi cảm thấy hạnh phúc.

Mãi mãi ở bên cạnh cô ấy.

BAD ENDING

Thị giác, thính giác, xúc giác... mọi giác quan đều hội tụ thành một dải nhiễu trắng thuần túy.

Bóng tối nuốt chửng tất cả.

...

Phương Kỳ bừng tỉnh, choàng mở mắt!

"Hộc... hộc...!"

Cậu thở hổn hển từng ngụm lớn, sau lưng nháy mắt đã ướt sũng mồ hôi lạnh!

Mình...

Vừa rồi... vừa rồi mình bị...!

Ý thức trong đầu dần dần ùa về.

Cậu nhìn về phía trước theo phản xạ.

Bàn trà.

Ánh sáng.

Hương trà và vị dâu tây.

Thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp đang đẩy tách trà về phía cậu.

Mái tóc bạc trượt xuống theo cử động, cọ qua mu bàn tay đang run rẩy của cậu.

"Chủ nhân, trà của ngài đây ạ."

Cô ngẩng đầu lên, khóe môi khẽ cong, nở một nụ cười hiền dịu.

Mắt trái màu hổ phách dịu dàng như nước, mắt phải màu đỏ thẫm phát ra tia sáng quét nhàn nhạt.

"Nhiệt độ đã được điều chỉnh ở mức 52 độ C mà ngài thích nhất."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!