Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 27: Tôi đã bảo vệ ngôi làng

Chương 27: Tôi đã bảo vệ ngôi làng

Cuộc tập kích của sơn tặc đến thật bất ngờ.

Đó là vào một đêm khi vết thương của dân làng đã gần như bình phục hẳn và bọn sơn tặc cũng không thấy tăm hơi đâu, khiến tôi cứ ngỡ chỉ còn vài ngày nữa là mình sẽ được trở về Minerva.

“Seek ngủ rồi sao.”

Lịch trình của thằng nhóc này là: sáng chữa trị cho dân làng, chiều ngồi nghe Teal thuyết giảng về vị Vệ thần. Có vẻ mệt mỏi đã tích tụ lên nó khá nhiều rồi.

Về phần mình, tôi phụ trách điều trị cho người lớn tuổi trong làng, rồi tranh thủ tạt qua trêu chọc Gargoyle.

Nhắc mới nhớ, vài ngày sau cái “Kế hoạch biến Gargoyle thành Lolicon”. Có vẻ Cecilia vẫn thắc mắc không biết gã có thực sự là lolicon hay không nên đã hỏi tôi cho ra nhẽ.

Tất nhiên là tôi không thể lừa được một người tỉnh táo như Cecilia, nên đành phải thú nhận đó chỉ là trò đùa dai của mình thôi.

Kết quả là tôi bị mắng một trận tơi bời hoa lá, rồi bị cô ấy lôi xềnh xệch tới ngôi miếu của Gargoyle để xin lỗi gã.

Tôi vẫn còn nhớ như in cái vẻ mặt đắc thắng của gã Gargoyle lúc đó. Tôi dự định là trong vài ngày tới nhất định phải tìm ra bằng chứng xác đáng mới được. Để chuẩn bị cho việc đó, thôi thì đi ngủ sớm vậy.

Đang ngủ say thì tôi chợt tỉnh giấc bởi tiếng đập cửa dồn dập. Vì vẫn còn ngái ngủ nên đầu óc chưa được tỉnh táo, tôi vừa dụi mắt vừa ra mở cửa. Đứng đó là bác trưởng làng đang thở không ra hơi, có vẻ bác đã chạy thục mạng tới đây.

“Cứu... cứu với! Sơn tặc đã tập kích làng ngay trong đêm. Thanh niên trong làng đang ra sức chống trả, nhưng phần lớn đều vừa mới khỏi bệnh nên...”

“Cháu hiểu rồi. Dì đã đánh thức Cecilia chưa ạ?”

“Vợ tôi đang đánh thức cô ấy rồi.”

“Vậy bác hãy cứ ẩn nấp trong nhà này đi. Cháu sẽ đi dẹp lũ sơn tặc ngay lập tức.”

Trưởng làng gật đầu rồi rời khỏi phòng. Nào, phải chuẩn bị thôi.

“Seek, dậy mau!”

“Đội trưởng ơi~ em vẫn còn buồn ngủ lắm~”

Thằng nhóc ngồi dậy trên giường, dụi dụi mắt. Tôi biết là nó mệt, nhưng giờ là tình huống khẩn cấp.

“Sơn tặc tập kích đêm. Em đi trước chi viện cho dân làng đi.”

“Hừm~, em biết rồi~”

Seek cầm theo vũ khí là chiếc đoản kiếm, nhảy vọt ra khỏi cửa sổ. Tôi vốn chiến đấu bằng ma thuật nên chẳng cần chuẩn bị gì. Vừa ra khỏi phòng, tôi đụng mặt ngay Cecilia.

Cô ấy đã khoác áo choàng, cầm trượng, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến.

“Youki-san! Mau lên thôi anh!”

“Anh biết rồi.”

Chúng tôi vội vàng lao ra khỏi nhà trưởng làng. Ngay trước mắt là cảnh tượng dân làng đang kịch chiến với lũ sơn tặc.

Giữa đêm khuya chỉ có ánh trăng làm nguồn sáng duy nhất, tiếng binh khí va chạm chát chúa vang lên liên hồi. Vì bị tập kích bất ngờ, lại thêm phần lớn dân làng đều vừa mới bình phục nên bọn sơn tặc đang chiếm ưu thế.

Thế nhưng, tình thế đã đảo ngược hoàn toàn nhờ một cậu thiếu niên đang chạy dọc ngang khắp chiến trường.

“Lên luôn nè~!”

Với những chuyển động nhanh nhẹn và đầy tinh quái, Seek chạy lắt léo quanh đám sơn tặc, dùng đoản kiếm để lại vô số vết thương trên người chúng. Nhân lúc bọn sơn tặc sơ hở vì đau đớn, dân làng lập tức xông lên tấn công.

“Thằng ranh con này mầy!”

Tất nhiên cũng có những tên sơn tặc trực tiếp thách đấu với Seek. Một tên sơn tặc to lớn vạm vỡ như hộ pháp, cao phải đến hai mét, vung chiếc rìu khổng lồ định chẻ đôi Seek.

“Đồ đại ngốc!”

Seek nhảy vọt lên né tránh, rồi giáng một cú đá gót sở trường thẳng vào đỉnh đầu tên sơn tặc. Hắn ngã ngửa ra đất, Seek đáp xuống trên người gã một cách đầy hiên ngang rồi lại tiếp tục lao đi, gieo rắc những vết thương lên lũ sơn tặc khác.

“Seek-kun mạnh thật đấy. Mạnh hơn em tưởng nhiều...”

“Thằng nhóc đó rất giỏi việc tận dụng sự linh hoạt để làm rối loạn kẻ địch mà. Nó mạnh là chuyện đương nhiên thôi, dù sao nó cũng từng là thuộc hạ dưới trướng anh. Nào, chúng ta cũng phải tham chiến thôi.”

Cứ để mình Seek làm hết thì không hay, mình cũng phải quậy một trận mới được. Tôi nhờ Cecilia hỗ trợ từ phía sau, còn mình thì lao thẳng về phía lũ sơn tặc.

“Ma thuật lôi cấp trung Thuấn Lôi. Ma thuật phong cấp trung Storm Blow.”

Vì quân ta và quân địch đang trà trộn lẫn nhau nên tôi không thể dùng những ma thuật quy mô lớn để thổi bay tất cả được. Vậy nên tôi quyết định dùng ma thuật cường hóa cơ thể để chiến đấu cận chiến.

Storm Blow là ma thuật tôi từng dùng trong trận đấu với Rock Dragon. Còn Thuấn Lôi là ma thuật truyền ma lực hệ lôi vào chân để tăng tốc độ di chuyển.

Giống như Seek, tôi dùng tốc độ cực nhanh để đấm bay lũ sơn tặc. Vì số lượng sơn tặc khá đông nên không thể bảo vệ hết được, số dân làng bị thương bắt đầu tăng lên nhưng đã có Cecilia lo liệu hồi phục ngay lập tức.

Khi số sơn tặc có thể chiến đấu chỉ còn lại vài tên, tôi bất chợt cảm thấy một điềm báo chẳng lành. Nguồn gốc của cảm giác đó phát ra từ phía nhà của Teal-chan.

Giữa lúc chiến đấu, tôi nhìn về phía khu rừng và thấy khói đang bốc lên. Chẳng lẽ chúng đã tấn công đến đó rồi sao?

“Seek, có khói bốc lên từ phía nhà Teal-chan. Ở đây anh và dân làng có thể giải quyết được rồi, em mau tới chỗ Teal đi!”

“Rõ thưa Đội trưởng~!”

Seek lao nhanh về phía khu rừng. Có thằng nhóc ở đó thì Teal chắc sẽ ổn thôi. So với lúc đầu, số lượng sơn tặc đã giảm xuống chưa tới một nửa, nên mình tôi và dân làng là quá đủ.

Ba mươi phút sau, hầu hết lũ sơn tặc tấn công làng đều đã bị vô hiệu hóa. May mắn là không có thương vong. Vì mối đe dọa từ sơn tặc đã qua đi, dân làng vui mừng khôn xiết, ôm chầm lấy nhau ăn mừng.

“Cái gì thế này. Lòng mình cứ thấy bồn chồn.”

Thế nhưng, tôi chẳng có tâm trí đâu mà chung vui với họ. Tôi đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy Seek đâu cả.

“Cecilia! Seek vẫn chưa từ nhà Teal-chan quay lại sao!?”

Dù có là ngồi nghe kể chuyện đi nữa thì cũng không thể lâu đến mức này được. Chẳng lẽ Seek đang gặp khó khăn sao.

“Seek-kun sao? Có vẻ vẫn chưa thấy cậu ấy về. Nhưng với sức của Seek-kun thì làm sao bị sơn tặc hạ được cơ chứ.”

“Anh biết chứ. Nhưng chẳng hiểu sao anh cứ thấy lo lắm.”

Tôi bắt đầu chạy thục mạng về phía nhà Teal-chan. Cecilia cũng vội vàng chạy theo sau. Trong lòng nóng như lửa đốt, tôi tự nhủ chắc chỉ là mình lo hão thôi, Seek thì làm sao mà thua được, cứ thế tôi băng qua khu rừng.

Thế nhưng, khi chạy thoát khỏi những rặng cây, cảnh tượng hiện ra trước mắt tôi là...

“...Cái quái gì thế này.”

Những tên sơn tặc nằm la liệt, Teal đang khóc nức nở, bên cạnh là Gargoyle đã bị mất một cánh tay và một bên cánh.

Và Seek, dù khắp người đầy vết thương, vẫn đang liều mạng chiến đấu với một gã đàn ông lạ mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!