Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

WN - Chương 28: Tôi đã nổi giận

Chương 28: Tôi đã nổi giận

“Gì đây? Không phải dân làng... nhỉ. Có cả người nổi tiếng, người bên cạnh thì trông giống dân làng thật.”

Dù vẫn đang kịch chiến với Seek, gã vẫn thản nhiên buông lời phân tích chúng tôi.

“Mà này, vừa vừa phái phải thôi cái đồ ranh con!”

Hắn gạt phắt đoản kiếm của Seek, rồi tung một cú đá trời giáng vào bụng cậu nhóc. Seek dính trọn đòn, bị văng thẳng về phía chúng tôi và đập mạnh vào thân cây. Cậu lảo đảo đứng dậy. Gương mặt vốn luôn tươi cười của Seek giờ đây đã tắt ngấm. Đó không phải vì đau, mà là vì cậu đang cực kỳ phẫn nộ.

Cậu nhóc mím chặt môi, đôi mắt rực lửa căm hờn lườm gã đàn ông đó. Khi Seek định lao lên lần nữa, tôi đã kịp giữ vai cậu lại.

Cần phải nghe giải thích tình hình đã, với lại trạng thái hiện giờ của Seek mà lao vào chỉ có nước nộp mạng. Cecilia bắt đầu thi triển ma thuật hồi phục lên Seek đang đầy rẫy vết thương.

“Đội trưởng... em không cười nổi nữa...”

Cậu nhóc nắm chặt đoản kiếm, định xông lên nhưng tôi ghì cậu xuống đất.

“Bình tĩnh! Kể xem có chuyện gì đã.”

“Hắn... hắn đã đánh lén Vệ thần từ phía sau lúc ông ấy đang bảo vệ Teal-chan. Khi em hỏi lý do, hắn bảo vì đó là ma vật.”

“Gì thế, giết ma vật là sai sao? Ta đã mất công định xử nó, thế mà thằng nhóc này bỗng nhiên lao vào chém ta. Nếu các ngươi là người giám hộ thì nên biết cách dạy bảo con nít đi chứ.”

Chẳng có lý do gì để giết chóc bừa bãi chỉ vì đối phương là ma vật cả. Seek có vẻ uất ức vì bị coi thường, cậu nhóc bắt đầu nấc lên nghẹn ngào.

“Muốn khóc thì ngay từ đầu đừng có nhe nanh múa vuốt. Mà, ở tuổi đó mà đấu được thế này cũng khá đấy, tiếc là đối thủ của nhóc quá tầm rồi, nhóc con ạ.”

Hắn vẫn tiếp tục buông lời chế nhạo Seek.

Chuyện của Gargoyle. Chuyện của Seek. Và cả cái gã tự cho mình quyền sát hại ma vật một cách phi lý này... tôi không thể nào tha thứ được.

Đôi chân cường hóa bởi Thuấn Lôi, tôi áp sát. Cánh tay bao phủ bởi Storm Blow, tôi tung đòn. Thế nhưng, thanh kiếm của gã đã chặn đứng tất cả. Ngay lập tức, ma thuật Storm Blow trên tay tôi tan biến.

Cảm thấy nguy hiểm, tôi lùi lại phía Cecilia và Seek.

“Khốn kiếp, thanh kiếm của gã là cái quái gì thế!?”

Ma thuật của tôi bị triệt tiêu chắc chắn là do thanh kiếm đó. Ngoài trừ lưỡi kiếm có màu ngọc phỉ thúy ra thì nó trông chẳng khác gì một thanh kiếm một tay bình thường, nhưng cơn giận khiến tôi không thể suy nghĩ tỉnh táo được.

“Youki-san, lùi lại đi. Anh không hợp đấu với hắn đâu.”

Cecilia vừa chữa trị cho Seek vừa cố làm dịu cơn giận của tôi. Hơn nữa, cô ấy bảo tôi không thể thắng được gã, và quan trọng nhất là giọng điệu của cô ấy như thể đã biết rõ gã là ai.

“Cecilia, em biết gã đó sao?”

“Hắn là Dũng giả của Đế quốc Galis. Tên hắn là Mirror, và thanh kiếm hắn cầm là Ma kiếm nhân tạo Magic Eater. Thanh kiếm đó có khả năng hấp thụ ma thuật, nên với người chuyên dùng ma thuật như Youki-san thì...”

“Khoan đã, Dũng giả của Đế quốc Galis? Ngoài cậu Yuuga ra vẫn còn Dũng giả khác sao?”

Tôi cứ đinh ninh chỉ có mỗi cậu Yuuga mới được gọi là Dũng giả chứ. Với lại, cái gọi là “Ma kiếm nhân tạo” cũng khiến tôi bận tâm.

“Ngài Yuuga là Dũng giả được chọn từ Vương quốc Clarines, các quốc gia khác cũng tuyển chọn Dũng giả cho riêng mình. Tuy nhiên, những người tiến tới được Ma Vương Thành chỉ có chúng ta thôi.”

Vì bấy lâu nay cứ ru rú trong Ma Vương Thành nên tôi hoàn toàn mù tịt chuyện này. Mà thực ra trong căn phòng Boss của mình, tôi cũng chỉ đón tiếp mỗi nhóm của Cecilia thôi. Duke và những người khác thì không có thông tin, còn đám Ma Vương thì miễn bàn.

“Vậy còn Ma kiếm nhân tạo là sao?”

“Đó là những thanh kiếm mang nhiều hiệu năng khác nhau do Đế quốc Galis phát triển. Có tin đồn rằng họ còn chế tạo cả thương và búa nữa...”

“Vậy còn thanh kiếm của cậu Yuuga?”

“Đó là Thánh kiếm thực thụ. Đế quốc Galis chỉ đang mô phỏng lại những thứ được gọi là Thánh kiếm hay Ma kiếm để chế tạo ra chúng thôi.”

Phát triển những thứ vũ khí nặc mùi thuốc súng thế này, rõ ràng là bọn họ đang hừng hực ý định gây chiến rồi. Gã có thể thắng Seek chỉ bằng kiếm kỹ, cộng thêm thanh kiếm có khả năng hấp thụ ma thuật. Đúng là một đối thủ phiền phức.

“Nếu mạnh thế này thì sao không đi tiêu diệt Ma Vương...”

“Lầm bầm cái gì mà lâu thế. Nếu không định cản trở thì ta sẽ mặc kệ các ngươi, nên là... im miệng đi.”

Hắn ngắt lời tôi, sải bước về phía Gargoyle. Thấy gã định kết liễu Gargoyle, tôi vội vàng ngăn lại.

“Dừng tay! Con Gargoyle đó chỉ đang bảo vệ Teal-chan thôi, nó không hề tấn công con người.”

“Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế? Ta ấy mà, chỉ cần được giết là tốt rồi. Huống hồ, với ma vật thì làm gì có chuyện tốt hay xấu.”

Tên này đang nói cái quái gì vậy? Hắn đang phát ngôn như một tên sát nhân điên loạn.

“Youki-san, hắn vốn chẳng hề có ý định tiêu diệt Ma Vương đâu.”

“Hả!? Vậy sao hắn lại trở thành Dũng giả? Chẳng lẽ bị quốc gia ép buộc nên mới đành chịu sao?”

“Không phải. Hắn đã vui vẻ chấp nhận việc tuyển chọn Dũng giả. Lý do là—”

“Vì làm vậy sẽ có cái cớ để giết ma vật mà. Chẳng phải cứ mỗi lần lại phải đi nhận nhiệm vụ từ Guild rất phiền phức sao? Thế nên ta mới làm Dũng giả đấy—.”

Hắn cười khoái chí, rồi đá văng Teal-chan ra. Sau đó, hắn vung kiếm chém nát đôi cánh còn lại của Gargoyle.

“VỆ THẦN ĐẠI NHÂN!!!”

“Ối chà, nếu định cản trở... thì nhóc biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi chứ?”

Hắn chĩa kiếm về phía Teal-chan đang lao tới chỗ Gargoyle đã mất sạch đôi cánh, buông lời đe dọa.

“Dừng lại ngay! Với tư cách là Dũng giả của Đế quốc Galis, nếu anh dám động vào người dân của Vương quốc Clarines thì hậu quả sẽ...”

“Ta chẳng biết, cũng chẳng quan tâm. Muốn chiến tranh thì cứ việc, ta sẽ đứng ngoài cuộc. Hay là sao đây? Lần này đến lượt tiểu thư nhà Aquarein làm đối thủ của ta nhé?”

Hắn cười nham nhở, chĩa kiếm về phía Cecilia.

Từ nãy đến giờ gã đã làm vô số chuyện không thể tha thứ, nhưng gã vừa mới làm một điều tuyệt đối không được phép làm trước mặt tôi.

Một công tắc trong tôi đã chính thức được bật.

Tôi nắm lấy vai Cecilia khi cô ấy đang định thủ thế trượng để niệm chú, rồi lặng lẽ kéo cô ấy ra phía sau.

“Youki-san? Chẳng lẽ...!?”

Cecilia nhận ra sự bất thường của tôi nên thoáng chút dao động, nhưng dường như cô ấy đã hiểu ra điều gì đó nên hạ trượng xuống. Có lẽ cô ấy biết rằng lúc này chẳng ai có thể ngăn tôi lại được nữa.

“Gì đây? Anh định làm đối thủ của ta à. Nhìn tiểu thư nhà Aquarein kia có vẻ thú vị hơn nhiều đấy chứ—.”

Dường như chỉ qua lần giao tranh ngắn ngủi vừa rồi, gã đã đinh ninh rằng mình đã nắm thóp được sức mạnh của tôi.

Đừng có coi thường năng lực “Cheat” này. Thứ gã vừa thấy chưa bằng một góc thực lực của ta đâu.

Một thằng nhóc mới nứt mắt, chỉ có chút kiếm kỹ và thanh kiếm hấp thụ ma thuật mà đã dám lên mặt thì đúng là quá sức chịu đựng rồi. Đồ sát nhân ma vật vô tri vô giác.

“Cắc cắc cắc, ta sẽ cho ngươi nếm mùi địa ngục... Chuẩn bị đi!!”

Dám làm Seek và Teal phải khóc, dám hành hạ Gargoyle đến mức này.

Và trên hết, dám chĩa kiếm vào người con gái ta yêu, Cecilia. Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận đến tận xương tủy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!