Chương 30: Tôi đã quay lại làm Ma tộc
“Cecilia, tình trạng hiện giờ hoàn toàn là lỗi của anh.”
Tôi đã quá chủ quan sau khi đánh bại Mirror. Lẽ ra chỉ cần suy nghĩ một chút là phải nhận ra gã vẫn còn nắm trong tay những thứ gọi là Ma vũ khí nhân tạo đó mới phải.
“Không phải mình anh có lỗi đâu, Youki-san. Cả em cũng vậy, em đã chẳng thể làm được gì cả.”
Cô ấy vừa thi triển ma thuật hồi phục cho Teal-chan vừa trả lời với vẻ mặt đầy hối lỗi.
Chỉ là do tôi quá ngu ngốc mà thôi. Có lẽ do dạo gần đây cuộc sống quá vui vẻ nên tôi đã ngủ quên trong hòa bình. Sở hữu năng lực thể chất vượt trội và Ma lực vô hạn, đó chính là năng lực “Cheat” của tôi.
Vậy mà tại sao tôi lại từng nghĩ rằng chỉ với bấy nhiêu là có thể bảo vệ được người con gái mình yêu, và mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa chứ? Thế giới này khắc nghiệt hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Liệu vẫn còn có thể cứu vãn được không? Không, tôi nhất định phải cứu vãn bằng được. Chính vì vậy, tôi đã hạ quyết tâm.
“Cecilia, dân làng sẽ không tới đây đâu nhỉ?”
“...? Chắc là họ sẽ không tới đâu.”
“Teal-chan đang ngất đi vì đau đớn, Gargoyle thì không sao rồi. Xung quanh không có ai chứ?”
Tôi đưa mắt nhìn quanh để xác nhận không có ai. Không có hơi người, chắc là ổn rồi.
“Youki-san, anh định làm gì vậy?”
“Còn phải hỏi sao. Anh sẽ đuổi theo Mirror và nện cho gã một trận. Tiện thể, vì gã quá coi thường Ma tộc nên anh sẽ gieo rắc một nỗi ám ảnh kinh hoàng vào tâm trí gã. Đừng lo, anh sẽ không giết gã đâu.”
Dù tôi tính sẽ “giết khoảng 90%” thực lực của gã.
Tôi bắt đầu tái tạo lại cặp sừng trên trán và đôi cánh sau lưng vốn đã cố ý ngăn chặn bấy lâu, đồng thời dùng Ma lực để cường hóa cơ thể khiến cơ bắp cuồn cuộn nổi lên. Chiếc áo ngoài của tôi bị xé toạc ra từng mảnh nhưng thế lại càng tiện. Vì gương mặt không thể thay đổi nên tôi dùng khăn quàng cổ quấn quanh để che đi phần miệng. Cuối cùng, tôi đội chiếc vòng tóc giả mà mình nhận được từ Cecilia hồi trước vào, thế là hoàn tất. Thật may vì tôi đã mang nó theo để đề phòng lúc cần cải trang.
Diện mạo hiện tại của tôi so với lúc nãy chắc chắn là một trời một vực. Một con quái vật cao hơn hai mét. ...Vì khuôn mặt không thay đổi mấy nên tôi phải che lại. Tuyệt đối không được để Mirror nhận ra danh tính thật sự.
“You... Youki-san...!?”
Cecilia nhìn thấy dáng vẻ của tôi thì không khỏi kinh ngạc. Chắc lúc quay về tôi sẽ bị cô ấy ghét bỏ mất thôi.
“Vậy anh đi đây. Nhờ em trông chừng Teal-chan nhé.”
Tôi dùng tông giọng trầm hơn bình thường để dặn dò, rồi vỗ đôi cánh sau lưng bay vút vào khu rừng để tìm kiếm Mirror.
Tôi không còn đùa cợt kiểu “Chunibyo” như mọi khi nữa, mà chỉ bình tĩnh suy luận và tìm kiếm kỹ lưỡng trong khu rừng tối tăm. Dựa vào dấu chân và hơi khí, khoảng mười phút sau, tôi đã phát hiện ra Mirror từ trên không trung. Tôi lập tức lao xuống và hiện hình ngay trước mặt gã.
“Chậc! Sao lại có Ma tộc ở cái nơi này cơ chứ!?”
Có vẻ gã không nhận ra tôi là ai. Bởi lẽ ngoài chiếc quần ra thì phong thái của tôi đã hoàn toàn khác biệt. Mà cái quần đó giờ cũng rách tơi tả chẳng khác gì một chiếc quần lót.
Mirror nhận định tôi là kẻ thù và chĩa kiếm về phía tôi. Chắc lại là Ma vũ khí nhân tạo gì đó đây.
“Ta ấy mà, vừa mới có một chuyện cực kỳ vui vẻ xong nên đang muốn về nhà sớm lắm đây. Thế nên là, ngươi mau chết quách đi cho ta nhờ.”
Hắn lao tới chém tôi, nhưng tôi dùng đôi cánh sau lưng bay vòng ra phía sau, túm lấy đầu hắn và đập mạnh xuống đất.
“Gự hự...!?”
Đừng có phát ra cái tiếng kỳ quặc đó chứ. Tôi vỗ cánh lùi lại phía sau để giữ khoảng cách. Cứ thế đè hắn xuống rồi nện cho một trận trong khi hắn không thể kháng cự cũng được, nhưng làm thế thì chẳng hay ho gì. Mirror lồm cồm ngồi dậy và lườm tôi cháy mặt.
“Khốn khiếp, nhà ngươi là cái quái gì thế hả!?”
“Nhà ngươi chính là kẻ đã cướp đi một cánh tay và đôi cánh của thuộc hạ ta – Gargoyle đúng không. Gargoyle là bầy tôi trung thành của ta. Những hành động ngu xuẩn mà ngươi đã làm với bầy tôi của ta, tội đáng chết vạn lần.”
Tôi tùy cơ ứng biến bịa ra một lý do để có cớ hành hạ Mirror. Hắn tặc lưỡi khinh bỉ, rồi ném một chiếc gậy baton lên không trung.
Từ chiếc gậy đó, một luồng sáng cực mạnh tỏa ra, soi sáng cả vùng xung quanh. Hóa ra luồng sáng lúc nãy là do chiếc gậy đó sao. Nhưng ta đâu có ngu mà để bị dính cùng một chiêu hai lần.
“Hắc ma thuật: Bright Eat.”
Ma thuật tôi vừa niệm là ma thuật chuyên dùng để “nuốt chửng” ánh sáng. Đây là loại ma thuật mà những Ma tộc ghét ánh sáng thường dùng để tạo ra nơi cư ngụ, nhưng cũng có thể sử dụng theo cách này. Luồng sáng biến mất trong nháy mắt, lộ ra bộ dạng thảm hại của Mirror khi đang định quay lưng bỏ chạy.
Tôi lập tức bay tới áp sát, dùng bộ móng vuốt đã được cường hóa xé toạc lưng hắn theo hình chữ X.
“Giaaaa!? Sao ánh sáng của Flash Baton lại...”
Hắn loạng choạng định ngã xuống nhưng vẫn cố gắng trụ vững. Mà, dù hắn có ngã xuống đi nữa tôi cũng không tha cho đâu.
“Phiền phức thật, lại phải chiến đấu rồi.”
Chẳng hiểu sao hắn lại cười nham nhở. Đã định bỏ chạy rồi mà vẫn nghĩ mình có cửa thắng sao? Đúng là một kẻ lạc quan tếu. Lần này ta đang ở trong hình dạng Ma tộc với toàn bộ sức mạnh đấy nhé. Mà, chắc hắn cũng chẳng nhận ra đó là tôi đâu, nên cũng không quan trọng.
“Chết đi cho taaaa!”
Hắn cầm kiếm lao về phía tôi. Lại còn lao thẳng một đường như một tên ngốc nữa chứ, chẳng học được bài học nào cả sao. Tôi bay vòng ra phía sau, chộp lấy cánh tay đang cầm kiếm của hắn và không nương tình bẻ gãy nó.
“Gya...!?”
Hắn không thốt lên tiếng hét mà chỉ nén giọng đau đớn, vứt thanh kiếm đi và lùi ra xa giữ khoảng cách. Không thét lên thành tiếng, cũng khá đấy chứ.
“Khốn khiếp... tại sao Ma Vương đã bị hạ rồi mà vẫn còn một tên Ma tộc mạnh thế này sống sót cơ chứ?”
Hắn ôm lấy cánh tay đã bị bẻ gãy, lườm tôi trân trân. Vẫn còn sức để lườm thì chắc là vẫn ổn rồi. Ta không định để ngươi nghỉ ngơi đâu, tôi tiến lại gần và tung một cú đá vào bụng hắn, khiến hắn bay vút đi như một quả bóng đá và đập mạnh vào thân cây mới dừng lại.
“Vẫn chưa hết đâu, cơn giận của ta vẫn chưa nguôi. Nhà ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi.”
Dù tôi đang diễn kịch để không bị lộ danh tính, nhưng trong hình dạng này thì phong thái đó lại hợp đến lạ kỳ. Nếu được, tôi mong mình sẽ không bao giờ phải trở lại hình dạng này lần nữa.
Tôi muốn sớm quay lại chỗ Cecilia nên sẽ kết thúc nhanh thôi. Hiện tại tôi không phải là con người Youki, mà là Ma tộc Youki. Có tàn nhẫn một chút cũng chẳng sao. “Giết 90%” là mục tiêu đã được xác định rồi.
Hắn cầm đoản kiếm bằng cánh tay không bị gãy và lao tới. Tốc độ nhanh hơn lúc nãy nhiều. Lại là Ma vũ khí nhân tạo sao. Lần này có vẻ là hiệu ứng tăng tốc độ.
Tôi đấm mạnh xuống mặt đất, tạo ra một cơn chấn động khiến bước chân hắn khựng lại. Trong khoảnh khắc đó, tôi vỗ cánh bay tới, tận dụng đà lao để tung một cú đấm vào bụng Mirror. Tôi nghe thấy tiếng xương gãy giòn giã. Hắn nôn ra máu, chắc là nội tạng cũng dính đòn không nhẹ rồi.
Tôi bẻ gãy cả hai chân của Mirror đang nằm gục, lục lọi đống đồ của hắn và tìm thấy các Ma vũ khí nhân tạo rồi nghiền nát tất cả. Sau đó, tôi túm lấy cổ áo Mirror, vỗ cánh bay vút lên không trung. Tôi hướng về một đích đến đã định sẵn.
“Hự... Khụ... Nhà ngươi... định đưa ta đi đâu hả!?”
Hắn muốn phản kháng nhưng không thể. Một cánh tay, hai chân, xương sườn đã gãy, nội tạng cũng bị tổn thương nặng nề. Thêm vào đó, mống Ma vũ khí nhân tạo gã mang theo đã bị tôi phá hủy sạch sành sanh. Gã chẳng còn phương kế nào để chiến đấu nữa.
“...”
Tôi đã tới đích đến là một con sông. Trước đây, Cecilia từng bảo tôi nên học thêm về địa lý, nên tôi đã có tìm hiểu một chút. Con sông này chảy về phía Đế quốc Galis.
“Này, chẳng lẽ ngươi...”
Tôi buông tay khỏi cổ áo gã. Nếu may mắn, gã có thể trôi về tới đất nước của mình. Ta sẽ không giết ngươi, vì ta đã hứa với Cecilia rồi.
Tôi đứng nhìn Mirror rơi xuống dòng sông, sau đó quay lại khu rừng và đáp xuống đất.
“Phù...”
Tôi giải trừ trạng thái cơ bắp cường hóa bởi Ma lực. Tôi trở lại bộ dạng ở trần với chiếc quần rách tơi tả. Lúc quay về chẳng biết dân làng không rõ sự tình sẽ nói gì đây? Chắc họ sẽ bảo mình là tên biến thái mất, lo quá đi.
“Ấy chết, suýt nữa thì quên.”
Tôi bẻ gãy cặp sừng trên trán và vặt sạch đôi cánh. Đó là một hành động cực kỳ đau đớn nhưng tôi phải cắn răng chịu đựng. Cuối cùng, tôi nhét bộ tóc giả vào túi quần rách nát, trở lại là con người Youki.
“Nào, quay lại chỗ Cecilia thôi.”
Hoàn thành việc trừng phạt Mirror, tôi bắt đầu chạy về phía Cecilia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
