Chương 26: Tôi đã biến Vệ thần thành kẻ biến thái cuồng bé gái
“Nhóc con, nhớ mặt ta đó! Ta nhất định sẽ chứng minh cho ngươi thấy ta tuyệt đối không phải hạng thích mấy bé gái đâu!”
Đó không phải là tiếng sủa của một con chó bại trận, mà là tiếng gào thét của một con Gargoyle bại trận. Đến cả Seek mà nó còn không thắng nổi, thì làm sao có cửa khi đấu với tôi cơ chứ. Dù đúng là chính tôi đã châm ngòi cho trận chiến này.
Cecilia thấy trận đấu đã ngã ngũ liền đứng dậy khỏi hiên miếu, phủi sạch bụi bẩn bám trên bộ áo choàng. Gương mặt cô ấy lộ rõ vẻ ngán ngẩm.
“Xong rồi chứ gì? Youki-san, làm ơn đừng có đi gieo mấy cái hạt giống tranh chấp vô bổ đó nữa. Thú thật là em không tài nào hiểu nổi trận chiến này mang lại ý nghĩa gì luôn đấy.”
“Tại anh lỡ lời thôi mà.”
“Nhưng mà, việc Ngài ấy cứu Teal-chan đơn giản chỉ là để trả ơn cho việc cô bé dọn dẹp miếu thôi, chẳng phải nó hoàn toàn không khớp với cái gọi là 'lolicon' mà anh nói sao?”
Nếu cô ấy đã nói vậy thì không còn cách nào khác. Tôi không muốn bị biến thành kẻ xấu trong mắt Cecilia, nên dù hơi có lỗi với Gargoyle, nhưng tôi buộc phải ép nó trở thành lolicon thôi.
“Không đâu. Theo thông tin từ dân làng, tại nơi Teal-chan bị tấn công không hề có xác của Red Fang, mà chỉ có những vết cháy đen trên mặt đất. Anh nghĩ tên này chắc chắn đã dùng Ma thuật bóng tối cấp cao Dark Blaze để hạ gục lũ Red Fang đó.”
Dark Blaze là một ma thuật bóng tối cấp cao, tạo ra những ngọn lửa thiêu rụi mục tiêu không để lại dấu vết. Đó không phải là loại ma thuật nên dùng cho lũ Red Fang hạng E. Rõ ràng là hành động “giết gà dùng dao mổ trâu” quá mức.
“Để cứu Teal-chan, hắn đã dùng tới ma thuật mạnh nhất mình có thể sử dụng. Chứng tỏ hắn đã không thể tha thứ cho lũ Red Fang dám tấn công cô bé Teal – đối tượng 'bé gái' đúng gu của hắn.”
Đó chính là suy luận của tôi. Nghe xong lời giải thích, Cecilia dường như đã bị thuyết phục, ánh mắt cô nhìn Gargoyle đã thay đổi hoàn toàn.
“Nhóc con, đừng có ăn nói hàm hồ! Này, cô nàng nhân loại kia, đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó. Chẳng phải lúc nãy cô còn đang ở thế trung lập sao!?”
Mặc cho Gargoyle có nói gì đi chăng nữa, ánh mắt của Cecilia vẫn không đổi. Kế hoạch biến Gargoyle thành lolicon thành công rực rỡ. …Thành công thật đấy, nhưng tôi tự hỏi mình được lợi lộc gì trong chuyện này nhỉ?
“Hừ… nếu xong chuyện rồi thì ta đi ngủ đây. Ta nhắc lại lần nữa, đừng có tiết lộ danh tính của ta đấy. Đặc biệt là với cô bé đó!”
Gã chui tọt vào trong miếu và trở lại hình dạng tượng đá. Tên này chuồn lẹ thật. Tôi vỗ vỗ vào cơ thể đá của gã nhưng chẳng thấy phản ứng gì.
“Mà, nhờ vậy mà chúng ta biết được gã này vô hại rồi đúng không, Cecilia.”
“Vâng. Tạm thời là vậy.”
Hình như tôi đã lỡ khiến cô ấy nghĩ rằng gã này nguy hiểm theo một nghĩa hoàn toàn khác rồi. Để lúc về tôi sẽ giải thích lại sau. Ơ kìa? Mà biết đâu khả năng gã là lolicon thật thì sao nhỉ… thôi, sao cũng được.
“Youki-san không phải là lolicon hay gì đó tương tự đâu đúng không?”
“Đừng lo, gu của anh là Cecilia mà.”
Vì hôm qua chẳng làm được trò trống gì nên tôi đã lấy hết can đảm để nói thử một câu.
“Cái gì!? Đột nhiên đừng có nói mấy câu đó chứ.”
Vừa nãy còn đang nói chuyện bình thường, vậy mà cô ấy bỗng quay mặt đi chỗ khác. Có vẻ như lời tỏ tình thầm kín này đã thành công. May mà không bị bảo là “kinh tởm”.
Trong lúc chúng tôi đang có màn tương tác đó, tôi bỗng cảm nhận được sát khí. Nguồn gốc sát khí phát ra từ bên trong ngôi miếu. Gương mặt của bức tượng ác ma trông đáng sợ hơn hẳn lúc nãy.
Chắc là lời cảnh cáo “Đừng có thả thính trước mặt ta”. Đành vậy, chúng ta rút lui thôi.
“Vậy, chúng ta tới chỗ Teal-chan đón Seek về đi.”
Chỉ là đưa thuốc thôi nên chắc giờ cũng xong rồi. Có khi thằng nhóc đợi bọn tôi lâu quá nên đã bỏ đi chơi với đám trẻ con trong làng rồi cũng nên.
Tôi dắt theo Cecilia vẫn còn đang thẹn thùng hướng về phía nhà của Teal.
“Đó chính là nét quyến rũ của Vệ thần đại nhân đấy ạ. Seek-kun, em có đang nghe chị nói không đấy?”
“À~ ừm. Em đang nghe nè~”
Vừa bước vào nhà, chúng tôi đã thấy Teal đang nhiệt tình diễn thuyết về sự tuyệt vời của Gargoyle với gương mặt rạng rỡ, còn Seek thì đang trưng ra bộ dạng chán ngán đến tận cổ. Hai đứa đang ngồi cạnh nhau trên giường.
“Đội trưởng ơi~”
“Chờ đã nào Seek-kun, chị vẫn còn rất nhiều điều muốn kể về Vệ thần đại nhân mà.”
“Cứu em với~”
Seek định lao về phía tôi nhưng đã bị Teal giữ chặt lại.
Thằng nhóc trông như sắp khóc đến nơi. Chắc hẳn nó đã phải nghe kể về Gargoyle suốt từ lúc nãy đến giờ rồi. Với một đứa thích vận động chân tay như Seek thì đây chẳng khác nào địa ngục.
“Youki-san, Cecilia-san, hai người tới đúng lúc lắm. Để em kể cho hai người nghe về câu chuyện tuyệt vời của Vệ thần đại nhân...”
Nếu cứ đứng đây nghe thì chẳng biết đến bao giờ mới được về nữa.
“À, xin lỗi nhé. Hôm nay bọn anh hơi bận nên phải về ngay đây. Đi thôi Cecilia. À, Seek, nhớ về trước giờ cơm tối nhé.”
Dù thấy hơi có lỗi với Seek nhưng đành để nó làm vật hy sinh vậy. Giải cứu nó lúc này là nhiệm vụ bất khả thi. Lúc nãy nó còn bảo là thấy nhàm chán mà, nên coi như đây là cách giết thời gian tốt nhất thôi… một cái lý do thật ích kỷ.
“Vậy ạ, tiếc quá. Vậy Seek-kun, chúng ta tiếp tục câu chuyện lúc nãy nhé...”
“Đội trưởng ơiiii~”
Tôi mặc kệ tiếng kêu cứu của Seek, đóng sầm cửa lại. Tôi nắm lấy tay Cecilia và cùng nhau đi về nhà trưởng làng. Chẳng hiểu sao lần này chúng tôi lại có thể nắm tay nhau một cách rất tự nhiên.
“Dù sao thì em cũng thấy Seek-kun hơi tội nghiệp.”
“Hôm qua anh đã để nó chơi thỏa thích rồi mà. Đây là hình phạt dành cho nó.”
“Việc phải nói chuyện với Teal-chan là một hình phạt sao...”
“Nhìn phản ứng của thằng nhóc thì chắc đó không phải là một câu chuyện thú vị gì cho lắm đâu.”
“...”
Cecilia im lặng không nói gì nữa. Cái sự sùng bái cuồng nhiệt của Teal đúng là đáng sợ thật. Chẳng biết thằng nhóc Seek có kịp về trước giờ cơm tối không nữa? Lo quá đi.
Đúng như tôi lo lắng, Seek đã không thể về kịp trước giờ cơm tối. Nghe bảo vì đêm qua nó ngủ nhiều quá nên mãi mà không thấy buồn ngủ, thế là bị ép ngồi nghe chuyện đến tận khuya. Ngay khi vừa về đến nhà, Seek ăn vội phần cơm tối tôi để lại rồi lăn ra ngủ thẳng cẳng.
Cảm giác hôm nay mình đã làm chuyện hơi quá đáng với cả Gargoyle lẫn Seek. Phải kiểm điểm lại thôi.
Vài ngày sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục công việc chữa trị cho dân làng, thỉnh thoảng lại tạt qua trêu chọc Gargoyle một chút.
Và rồi, vào một ngày nọ – chỉ còn vài ngày nữa là chúng tôi khởi hành về lại Minerva, bọn sơn tặc đã tấn công ngôi làng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
