Chương 135: Tôi thử nhờ người mình thầm thích tư vấn
“Xin lỗi, Cecilia. Cứu anh với. Anh biết tự nhiên xông đến rồi nhờ vả thế này là vô lý, nhưng mà...”
“A-Anh có sao không ạ!?”
Tôi đến gặp Cecilia mà không báo trước.
Vì có việc quan trọng, hay nói đúng hơn là có chuyện muốn nhờ cô ấy.
Lý do Cecilia hốt hoảng lo lắng là vì trông tôi lúc này tơi tả từ đầu đến chân.
Và cái sự tơi tả này cũng liên quan trực tiếp đến chuyện tôi định nhờ.
“Chết tiệt, anh chủ quan quá. Không ngờ mình lại phạm sai lầm thế này. Thậm chí còn không có thời gian để tự hồi phục...”
“Đối thủ là ai mà ép Youki-san đến bước đường này vậy ạ?”
“Không phải là ai... tóm lại là anh cần Cecilia giúp. Một mình anh thì không chống đỡ nổi đâu.”
Tôi nắm chặt hai tay Cecilia, thể hiện sự tuyệt vọng.
Bị nói là đàn ông con trai mà lại đi cầu cứu kiểu này thì hơi hèn, nhưng tình thế của tôi bây giờ bi đát đến mức không làm thế không được.
“Em hiểu rồi. Nhưng đối thủ có thể dồn Youki-san đến mức này thì... liệu em có giúp được gì không...”
“Không, đối thủ là... nguy rồi, chúng đến rồi!”
Tôi cảm nhận được bọn họ đã lọt vào phạm vi cảm nhận của mình.
Đến nước này thì chỉ còn biết trông cậy vào Cecilia thôi.
“Đến rồi... là sao ạ?”
“Xin em, hãy giúp anh thuyết phục họ!”
“Thuyết phục. Rốt cuộc Youki-san đã làm cái gì thế ạ?”
Vẻ mặt Cecilia chuyển sang ngán ngẩm.
Nhưng cô ấy đã nhận lời rồi nên chắc chắn sẽ giúp thôi, ừm.
Đã nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang rồi, trốn cũng phiền phức, thôi thì chuẩn bị tinh thần đối mặt vậy.
“Thực ra là anh lỡ chúc mừng Happiness và Raven hơi lố nên họ không vừa ý...”
“Vâng, rồi sao ạ?”
“Giờ thì anh đang bị hai người đó truy sát.”
“Tự làm tự chịu rồi còn gì.”
Một câu phán xét lạnh lùng.
Đúng là tôi đã hành động thiếu suy nghĩ và thiếu tinh tế.
Nhưng ở riêng hai người trong bóng tối chẳng phải là khung cảnh tuyệt vời cho các cặp đôi sao.
Rốt cuộc họ không vừa ý ở điểm nào chứ.
“Tóm lại là họ đến nơi rồi. Xin em hãy đứng ra hòa giải giúp anh!”
“Hà. Em đã nhận lời rồi thì sẽ giúp, nhưng chỉ lần này thôi đấy nhé.”
“Cảm ơn em.”
Giao kèo vừa được chốt thì một giọng nói vô hồn vang lên từ phía cửa.
“Xin lỗi, Cecilia. Youki đang ở trong đó đúng không? Giao cậu ta cho bọn tôi đi. Xong việc bọn tôi sẽ rời khỏi dinh thự ngay.”
“Bắt giữ, giải đi.”
Sát khí hừng hực xuyên thấu qua cánh cửa.
Gay go rồi đây, có khi kéo Cecilia vào vụ này lại là một sai lầm.
“Trước tiên mời hai người vào trong đã. Chúng ta cùng bình tĩnh lại nào.”
Cecilia thản nhiên mở cửa mời hai người vào.
Trông họ như thể sẵn sàng lao vào xé xác tôi bất cứ lúc nào, đáng sợ quá.
Sở dĩ họ chưa động thủ chắc là vì nể mặt đây là phòng của Cecilia.
“Youki.”
“Diệt.”
“Thôi nào, mời hai người ngồi. Có thể kể cho em nghe chi tiết được không? Em cũng lo lắng lắm khi nghe tin Happiness-chan xin nghỉ phép dài hạn đấy.”
“Chấp nhận.”
“Raven-san này, em nghe nói dạo này uy tín của anh trong đoàn kỵ sĩ tăng cao lắm đấy. Lũ trẻ ở cô nhi viện cũng bảo rất ngưỡng mộ Raven-san nữa. Anh có dự định đến thăm chúng không?”
“Tôi á?”
“Vâng. Trà và bánh cũng có sẵn rồi, hay là chúng ta cứ thả lỏng vai và thong thả trò chuyện nhỉ.”
Miệng thì hỏi “thế nào”, nhưng tay Cecilia đã thoăn thoắt chuẩn bị tiệc trà rồi.
Hai người họ không hề tỏ vẻ miễn cưỡng... mà ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
“Thật tình, lại đi lôi kéo Cecilia về phe mình sao.”
“Chơi bẩn.”
“Không không, đâu có lôi kéo gì. Anh đang tự kiểm điểm đây này.”
Dù được ngồi ghế nhưng tôi vẫn co rúm người lại. Giờ mà làm càn thì có khi Cecilia cũng hùa theo đánh hội đồng luôn chứ chẳng đùa. À không, Cecilia chắc không đến mức đó.
Cùng lắm là đuổi hai người kia về rồi bắt tôi ngồi quỳ seiza thôi.
“Thật tình, lúc bị trói tôi lo lắm đấy, chẳng biết bao giờ mới được giải trừ. Muốn phá ra cũng... không được.”
“Vậy sao? Với sức của Raven thì dư sức phá vỡ mà. Với lại hai người thoát ra khi ma pháp hết hiệu lực đúng không? Anh đâu có ở đó để cung cấp ma lực, nên sức trói của Saint Chain chắc chắn phải yếu dần chứ.”
Thế mà tại sao cậu ta không dùng sức phá đứt xích nhỉ.
“Đần độn.”
“Hả, sao em lại bảo anh đần độn?”
“Thích.”
Happiness nũng nịu ôm lấy cánh tay Raven.
Đột nhiên lại tung “cơm chó” ngay trước mặt tôi và Cecilia là sao.
Mạch chuyện đang đi đến đâu rồi, tại sao lại thành ra thế này.
“Youki-san, Raven-san không dùng bạo lực là vì nghĩ cho Happiness-chan đấy ạ.”
Cecilia vừa dọn trà và bánh ra vừa giải thích. Có vẻ cô ấy vừa làm vừa nghe trộm... à không, lắng nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi.
“Youki-san đã trói cả Happiness-chan và Raven-san chung với nhau đúng không? Nếu Raven-san cố dùng sức phá vỡ Saint Chain, Happiness-chan cũng sẽ bị thương theo.”
Cecilia quay sang Raven xác nhận, cậu ta đỏ mặt gật đầu.
Mà này, Happiness định ôm ấp đến bao giờ thế.
Con bé có phải kiểu người chủ động thế này đâu nhỉ.
“Thiếu, tu luyện.”
“Tu luyện cái gì cơ!”
“Thôi nào Youki-san. Hai người, chúc mừng hạnh phúc nhé.”
“Nghe giọng điệu đó thì giống như hai người họ vừa kết hôn ấy nhỉ.”
Vâng, nhờ đòn phối hợp vừa rồi mà hai quả cà chua chín đỏ đã xuất hiện.
“Youki-san...”
“Anh chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà.”
Tôi huýt sáo rồi nhìn ra cửa sổ.
Chà, cảnh nhìn từ phòng Cecilia lúc nào cũng đẹp thật.
“Youki, nhớ mặt tôi đấy.”
“Phanh thây.”
“Happiness, lời em nói nghe đáng sợ thật sự.”
“Youki-san, anh không nên nghĩ gì nói nấy như vậy. Phải suy nghĩ kỹ trước khi mở miệng chứ ạ.”
“Cecilia lại bắt bẻ đàng hoàng luôn rồi!”
Người ngoài nhìn vào chắc không hiểu chúng tôi đang diễn cái trò gì đâu nhỉ. Không thấy bóng dáng người hầu nào xung quanh, ừm.
Có mấy chuyện không nên để lọt ra ngoài, phải cẩn thận mới được.
“Dù sao thì, cũng xin lỗi vì đã làm Youki và Cecilia lo lắng và gây ra nhiều rắc rối. Xin lỗi... và cảm ơn hai người.”
“Em có làm gì to tát đâu ạ.”
“Anh cũng chẳng nhớ mình đã làm gì có ích. Toàn làm chuyện thừa thãi thôi.”
“Phủ định.”
“Đúng như Happiness nói. Sau này nếu cần giúp gì cứ bảo tôi. Tôi nhất định sẽ dốc sức.”
“Hứa.”
Không ngờ lại nhận được lời cảm ơn chân thành từ cặp đôi mới quen này.
Hai người vừa mới phối hợp ăn ý để dồn tôi vào bước đường cùng đâu rồi?
Là do năng lực của Cecilia, hay do tôi ở một mình thì quá thảm hại đây.
“Hiểu rồi. Nhưng hiện tại hai người cứ trân trọng khoảng thời gian bên nhau đi.”
“Youki...”
“Đội trưởng...”
“Nhớ tạo thêm nhiều ngày kỷ niệm nhé. Tạo ra nhiều kỷ niệm cũng tốt mà. Ví dụ như... kỷ niệm ngày đầu tiên hai người ngủ chung giường chẳng hạn.”
“Youki-san, tại sao anh lại lấy ví dụ là ngày đó cơ chứ...”
“A...”
Cứ tưởng bầu không khí đang tốt đẹp.
Bầu không khí hai người họ tỏa ra rất ngọt ngào, bánh kẹo Cecilia mang ra cũng rất ngọt ngào.
Nhưng tôi lại quá ngây thơ.
Kết cục, ngày hôm đó tôi phải tự giác ngồi quỳ seiza để kiểm điểm.
Cảnh Cecilia đứng chống nạnh còn tôi ngồi quỳ hình như đã trở thành chuyện thường ngày rồi... à không phải.
Chắc vị trí của tôi và Cecilia sẽ mãi không thay đổi đâu.
Lúc đó tôi đã nghĩ vậy.
Nhưng tôi đâu thể ngờ rằng, chưa đầy một tháng sau sự kiện này, vị trí lại đảo ngược: Cecilia ngồi quỳ seiza, còn tôi là người an ủi cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
