Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15309

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Những ngày tháng dần thay đổi - Chương 114: *Chính vì vậy, thứ cảm xúc này không thể gọi là...

Chương 114: *Chính vì vậy, thứ cảm xúc này không thể gọi là...

Sáng sớm hôm sau Lễ hội văn hóa, Hino đã có mặt tại Phòng Quan hệ công chúng - Giải trí thuộc Trụ sở chính Tập đoàn Akatsuki.

Bên trong tòa nhà trụ sở có hẳn các phòng ban và studio chuyên biệt để biên tập các ấn phẩm quảng bá cho tập đoàn. Vì thường xuyên đến đây làm việc, Hino mở cửa bước vào với dáng vẻ vô cùng quen thuộc.

"Chào buổi sá——Oái, cái gì thế này?!"

"A~, chào em……"

"Uả?! Mấy giờ rồi?! Sáng rồi á?!"

"À ừm…… Lúc nãy mình làm đến đoạn nào rồi nhỉ?"

Đập vào mắt Hino là một khung cảnh la liệt những "xác chết" của đội ngũ nhân viên hình ảnh - thiết kế.

Người thì khéo léo ghép mấy cái ghế lại làm giường, người thì ôm khư khư cái gối tựa gục mặt xuống bàn. Tất nhiên, phần đông vẫn chọn cách nằm bẹp trực tiếp xuống sàn nhà.

Bọn họ đã phải làm việc không ngừng nghỉ từ hôm kia để chỉnh sửa các đoạn video về cuộc thi Nữ sinh thanh lịch và quán cà phê cosplay có sự tham gia của Hino. Và hậu quả chính là tình trạng thê thảm hiện tại.

Trên thực tế, chính nhờ những đoạn video truyền tải trọn vẹn sức hút của Hino và Hiori mà họ đã giành được lợi thế áp đảo trong trận chiến thông tin mở màn.

Vốn dĩ là một người rất nhạy bén với thông tin, Hino đã xem qua những đoạn video được đăng tải đêm qua, nên cô bé nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, khẽ gật gù "A, ra là vậy".

(Hừm, chắc mình đến hơi sớm nhỉ? Đội phục trang với quay phim hình như vẫn chưa tới……)

Ngay lúc Hino đang ngẩn người chưa biết làm gì tiếp theo, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Ô, em đến sớm thế."

"Chà…… Mà này, tụi mình vào đây có sao không thế?"

"Ch-Chào buổi sá…… Ể?"

Dẫn đầu bởi Rin, Subaru và Hiori bước vào phòng. Phía sau họ còn có thêm vài gương mặt khá quen thuộc.

"Uầy, Subaru! Trong này nhìn hoành tráng phết!"

"Ư ư, tụi mình có bị lạc quẻ ở đây không vậy?"

"Tớ thắc mắc mối quan hệ của Nanjou-san phải xịn cỡ nào mới dắt tụi mình vào được cái chỗ này đấy."

"Cứ nghĩ là được xem những thứ bình thường không bao giờ thấy là thấy hời rồi đúng không?"

Đó là Soken Yasutora và nhóm bạn nữ cùng lớp đã kề vai sát cánh với Hiori ở quán cà phê hôm qua.

Việc Subaru có mặt ở đây thì Hino có thể hiểu được, nhưng những người khác tới đây làm gì?

Dù sao họ cũng chỉ là dân nghiệp dư. Giao việc cho họ phụ giúp, nói thật thì cũng không yên tâm cho lắm.

Hino ném cho Rin một ánh nhìn đầy nghi hoặc.

"Trước tiên mọi người xem cái này đi."

Rin nhìn thẳng vào Hino và những người đang đứng ngơ ngác, rồi bật một vài đoạn video đã được chỉnh sửa dài khoảng 1-2 phút lên chiếc màn hình lớn chuyên dùng để kiểm tra.

Đó là những kiệt tác của các nhân viên đang nằm lăn lóc như xác chết kia.

Vì bản thân cũng góp mặt trong đó nên mọi người đều theo dõi với sự chăm chú cao độ.

Dần dần, bị cuốn vào những đoạn video, họ bắt đầu thốt lên những lời trầm trồ: "Ơ, cái này làm kiểu gì vậy?!", "Từ lúc nào thế?! Đỉnh vãi!", "Aaa, tớ bị quay mỗi cái lưng kìa!".

Gật đầu mãn nguyện trước những phản ứng đó, Rin tiếp tục giới thiệu cho họ xem những bình luận bùng nổ trên các mạng xã hội và diễn đàn.

(A, ra là thế)

Có vẻ như Rin đang định tận dụng việc nhóm nữ sinh này đã nắm được phần nào sự tình, để biến họ thành đội ngũ chim mồi hỗ trợ cho chiến dịch.

Việc cất công dẫn họ đến tận Trụ sở chính Tập đoàn Akatsuki chắc chắn là một chiêu bài tâm lý, nhằm gieo vào đầu họ ấn tượng "Các bạn cũng là một phần của phe chúng tôi".

Được chào đón bằng sự đối đãi đặc biệt như vậy, họ không chỉ nảy sinh tinh thần đoàn kết và động lực làm việc, mà chắc chắn sẽ không bao giờ tự ý tung tin đồn nhảm, thậm chí còn sẵn sàng đứng ra bảo vệ, chặn đứng những kẻ có ý định phá đám.

Kỹ năng thao túng tâm lý điêu luyện của Rin khiến Hino không khỏi thán phục.

"Mọi người vất vả rồ——Oái?!"

"Trời ạ…… Nhắc mới nhớ, cái vụ edit video này căng lắm mà nhỉ."

Trong lúc Rin đang giải thích mọi chuyện cho Yasutora và nhóm nữ sinh, các nhân viên khác cũng lục tục đến làm việc.

Vừa thấy nhân vật quan trọng đã có mặt, Hino lập tức kéo tay Hiori—người đang đỏ mặt tía tai vì nghe mọi người bàn tán về mình trong video.

"Onee-chan ra đây với em! Mình đi bàn bạc với anh quay phim với chị tạo hình nào!"

"Hể ế, v-vâng ạ!"

Nghe đến mấy từ vựng chuyên ngành là lạ như "quay phim", mức độ căng thẳng của Hiori lại tăng lên một bậc.

Dẫu vậy, nhìn cái cách em ấy nắm chặt tay trước ngực tự nhủ "Mình sẽ cố gắng", trong lòng Hino lại trào dâng một cảm giác muốn được chở che khó tả.

(Dù là onee-chan, nhưng ở đây mình mới là senpai đó nha!)

Tràn đầy khí thế, ngay khi buổi họp bàn về concept chụp hình bắt đầu, Hino đã hăng hái đưa ra hàng loạt ý kiến.

Trọng tâm của cuộc thảo luận xoay quanh những phản ứng trên SNS và diễn đàn mà Rin vừa cho xem lúc nãy.

Tuy không thể khẳng định đó là ý kiến số đông, nhưng cũng không thể hoàn toàn làm ngơ.

Cuộc họp diễn ra với tốc độ chóng mặt, liên tục xoáy sâu vào những điểm cần nhấn mạnh, khiến Hiori phải vất vả lắm mới theo kịp.

"Tạm thời chúng ta cứ chụp thử vài bức đã, sau đó vừa làm vừa tính tiếp."

Với câu nói chốt hạ đó, buổi họp kết thúc, mọi người đồng thanh đáp lời rồi tản ra bắt tay vào việc.

"Ơ, à ừm, chị thì……"

"Onee-chan, đi thôi!"

"Hể ê ê ê?!"

Hino nắm tay Hiori đang còn lóng ngóng, cùng đội ngũ stylist tiến về phía phòng thay đồ.

Tại đó, dưới bàn tay thoăn thoắt của các nhân viên, công đoạn làm tóc, trang điểm và mặc trang phục được tiến hành một cách chuyên nghiệp.

Đối mặt với một trải nghiệm mà nếu sống một cuộc đời bình thường có lẽ sẽ chẳng bao giờ được thử, Hiori nhắm nghiền mắt lại từ đầu đến cuối vì quá căng thẳng. Nhìn cái dáng vẻ đó cũng thấy đáng yêu làm sao.

Trang phục được chuẩn bị cho Hino và Hiori là Furisode (Kimono dài tay).

Vì thời điểm phát hành sách ảnh dự kiến rơi vào đúng dịp đầu năm mới, nên concept chụp hình được thiết kế xoay quanh chủ đề ngày Tết.

Bộ Kimono Hiori đang mặc có màu đỏ rực rỡ làm đạo, điểm xuyết những bông hoa mai trắng tinh khôi.

Mái tóc dài của em được búi cao, cài thêm hai chiếc trâm điểm xuyết sắc đỏ trắng.

Trang phục của Hino thì ngược lại, lấy tông trắng làm chủ đạo điểm hoa đỏ, tạo nên một sự tương phản hoàn hảo giữa hai chị em.

Bộ trang phục đã khéo léo tôn lên chiếc cổ trắng ngần thường bị mái tóc dài che khuất của Hiori. Nó thành công trong việc thổi vào một Hiori vốn luôn mang nét ngây thơ, trẻ con một vẻ đẹp diễm lệ, quyến rũ tựa như đóa hoa đang chực chờ bung nở, phô diễn trọn vẹn nét đẹp thanh xuân chưa hoàn thiện của một thiếu nữ tuổi mười mấy.

"Onee-chan đáng yêu quá điiii!"

"Hể ế?!"

"Oppa! Chờ chút, không thể bỏ lỡ khoảnh khắc này được!"

Ngay khoảnh khắc Hino ôm chầm lấy Hiori đang ngơ ngác, tiếng màn trập máy ảnh liên tục vang lên.

Bởi vì khoác trên người bộ trang phục không quen thuộc, nên Hiori cứ lúng ta lúng túng, không dám cựa quậy. Thấy vậy, Hino càng được nước làm tới, ra sức trêu chọc và "thưởng thức" vẻ đáng yêu của chị mình.

Mặc kệ tiếng máy ảnh lách cách không ngừng và những lời xì xào trầm trồ xung quanh, Hino lúc này chỉ đang đau đầu suy tính xem làm cách nào để kiềm chế cái khao khát được "bắt cóc" người chị này mang thẳng về nhà.

Đúng lúc đó.

『CÁC NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?! ĐÂY ĐÂU PHẢI LÀ CHỖ CHO TRẺ CON CHƠI ĐÙA!』

Từ phía văn phòng bên ngoài, một tiếng quát tháo đinh tai nhức óc vang vọng vào tận trong này.

Sự việc quá đỗi bất ngờ khiến tất cả mọi người đều giật bắn mình, mọi hoạt động đều bị đóng băng.

Kết quả là một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ căn phòng.

Chủ nhân của tiếng quát đó, bất cứ ai có mặt ở đây đều biết quá rõ. Đó là Nanjou Toyokazu, Giám đốc điều hành Tập đoàn Akatsuki.

Chính vì vậy, không ai dám hó hé nửa lời hay nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Sự việc lần này đã giáng một đòn mạnh vào thể diện của ông, khiến ông trở nên vô cùng nhạy cảm.

Chắc hẳn việc nhìn thấy quá nhiều thanh niên mặc đồng phục học sinh lảng vảng trong một môi trường làm việc chuyên nghiệp thế này đã khiến ông ta nổi trận lôi đình. Ai nấy đều thầm đoán như vậy.

Và cũng không một ai, tuyệt đối không một ai có thể ngờ được diễn biến tiếp theo.

"Phòng này đúng không…… Ơ, Hiori với Hii-chan kìa?! Oa, hợp với hai cậu lắm…… À không, vào đúng phòng rồi. Tuyệt lắm, phiền chị làm cho Rin giống hệt hai cô bé đằng kia giúp tôi với?"

"Khoan đã Subaru?! Tớ, chuyện này……!"

"Ế, à, vâng……?!"

Subaru vừa nói vừa kéo tay Rin bước thẳng vào phòng thay đồ.

Không chỉ vậy, theo sau cậu còn có Nanjou Toyokazu và một đám người đang mang vẻ mặt hoang mang tột độ.

Sau khi "áp giải" Rin giao cho nhân viên tạo hình, Subaru thản nhiên quay lại đối mặt với người vừa hét lên giận dữ lúc nãy mà không hề nao núng.

"Bác cứ đứng đây chiêm ngưỡng đi ạ."

"À, ừm……"

Nhìn thái độ tràn đầy tự tin của Subaru và cái dáng vẻ lúng túng của Nanjou Toyokazu——đúng là một cảnh tượng không thể tin nổi vào mắt mình.

Vị Giám đốc điều hành hét ra lửa của Tập đoàn Akatsuki, nay lại bị một cậu nam sinh trung học dắt mũi dễ như bỡn.

Quá tò mò không biết chuyện gì đã xảy ra ngoài đó, Hino tóm lấy một bạn nữ cùng lớp đã phụ giúp ở quán hôm qua để hỏi han.

"Ngoài đó có chuyện gì vậy?"

"Cậu không biết đâu, Kurai-kun lúc nãy tự dưng lớn tiếng:『Bác chưa nhìn thấy gì mà đã dám bảo đây là trò chơi trẻ con sao? Bác không tin tưởng vào những gì con gái bác đang làm à? Bác hãy tự mở to mắt ra mà nhìn Rin đi!』…… Cơ mà, người đó là bố của Nanjou-san thật á?!"

"A, a ha ha……"

Hino bật cười, một tiếng cười mang đủ mọi sắc thái cảm xúc.

Cô bé thừa biết, thỉnh thoảng Subaru hay có những hành động bộc phát, điên rồ đến khó tin.

Từ lần xả thân lao xuống vách núi cứu cô lúc nhỏ, cho đến màn đối đầu gay gắt với bố ruột Arise Naoki hôm trước, hay ngay cả khi đối diện với Nanjou Toyokazu lúc cô bị ép phải tạm ngừng hoạt động, tất cả vẫn còn in đậm trong tâm trí cô.

Và cô cũng biết rằng, những hành động đó không chỉ thay đổi cục diện, mà còn có sức mạnh lay động trái tim của một ai đó.

Chẳng bao lâu sau, Rin bước ra sau khi đã hoàn tất việc thay đồ và trang điểm.

"……Đỉnh quá."

Một vẻ đẹp chói lóa khiến ngay cả một người mẫu chuyên nghiệp như Hino cũng phải trầm trồ thán phục.

Bộ đồ cô ấy mặc là một bộ Furisode giống hệt với hai chị em.

Tuy nhiên, với họa tiết hoa tuyết và hoa anh đào rơi, bộ trang phục mang đến một cảm giác mỏng manh, thanh tao.

Thế nhưng, khi khoác lên người Rin, kết hợp cùng khuôn mặt kiêu sa sắc sảo của cô ấy, nó lại tạo nên một sức hút mãnh liệt, rực rỡ và hoàn mỹ tựa như một bức tranh nghệ thuật tuyệt tác.

"……"

"……"

"……"

"……"

Không riêng gì Hino, tất cả mọi người có mặt trong phòng đều á khẩu.

Chẳng ai có thể thốt lên lời nào trước vẻ đẹp của Rin.

Ngay cả người làm bố như Nanjou Toyokazu cũng há hốc mồm kinh ngạc, để lộ một khuôn mặt ngây ngốc mà chưa từng có ai được nhìn thấy.

"Hiori! Hii-chan!"

"Hể?! D-Dạ!"

"A, vâng! Em hiểu rồi!"

Giữa bầu không khí tĩnh lặng đó, người duy nhất vẫn giữ được sự bình tĩnh là Subaru, cậu lên tiếng gọi lớn.

Cả hai chị em lập tức hiểu ý cậu.

Việc ba người cùng nhau xuất hiện, họ đã làm đi làm lại vô số lần trong suốt ngày hôm qua rồi.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Hino, cô bé tiện tay vớ lấy hai chiếc vợt gỗ dùng làm đạo cụ rồi dúi vào tay Hiori và Rin.

Nhìn Hiori đang luống cuống không biết phải làm gì, Hino nở một nụ cười ranh mãnh mang đậm chất tinh nghịch. Còn Rin thì trưng ra vẻ mặt "Chơi thì chơi, sợ gì".

Chỉ cần Hino, Hiori và Rin đứng cạnh nhau thôi, đó đã là một khung cảnh đẹp như tranh vẽ rồi.

Nhưng khi có thêm đạo cụ là chiếc vợt gỗ, bức tranh ấy như được thổi hồn, kể nên một câu chuyện sống động——và đúng khoảnh khắc đó, bản năng của một nhiếp ảnh gia đã đánh thức người thợ chụp ảnh khỏi cơn say, anh ta điên cuồng bấm máy trong sự phấn khích tột độ.

(Thứ mà Suu-kun muốn cho mọi người thấy, chính là cái này đúng không?)

Sau khi chụp được kha khá ảnh, Hino nhẹ nhàng đẩy Rin về phía người bố Nanjou Toyokazu.

Bên cạnh hai bố con đang đứng đối diện nhau, Subaru khoanh tay với vẻ mặt đầy tự đắc.

"Bác thấy chưa, Rin bây giờ tuyệt vời lắm đúng không?"

"Ừ, chuyện đó…… Lúc bố không để ý…… con đã lớn thế này rồi sao, Rin."

"Th, thật tình! Subaru đang nói cái gì vậy! Cả bố nữa!"

Không khí lúc này hoàn toàn khác xa với sự căng thẳng, nghẹt thở do tiếng quát tháo ban nãy mang lại, thay vào đó là một sự ấm áp, hòa hoãn.

Không một ai lên tiếng bình phẩm về việc Rin gọi ông ta là "Bố" (O-tou-san).

Tất cả mọi người, không riêng gì Hino, đều mỉm cười ấm áp nhìn cảnh tượng đó và thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, sau tiếng thở phào đó, Hino bất giác nhìn sang ánh mắt Rin đang hướng về Subaru. Và cô lại một lần nữa xác nhận lại được một điều: ẩn chứa trong ánh mắt đó không chỉ là sự tin tưởng tuyệt đối, mà còn là một thứ tình cảm vô cùng đặc biệt.

(Nhìn từ góc nào đi chăng nữa, đó cũng là ánh mắt của một thiếu nữ đang yêu…… Chà, bị ảnh "cứu giá" hết lần này đến lần khác ngầu như vậy, không đổ mới là lạ)

Ngay cả một người mới gặp lại anh chưa được bao lâu như cô, đôi lúc cũng phải rung rinh vì anh cơ mà.

Cô thầm nghĩ, chắc chắn người con gái đã gắn bó với anh lâu hơn cô—chị hai của cô—cũng đang mang chung một thứ cảm xúc như vậy. Nghĩ đến đó, Hino quay sang nhìn chị hai——và ánh mắt hai chị em chạm nhau.

"……Em thấy hai người họ, đẹp đôi lắm đúng không?"

"Onee, chan……?!"

Trong một tích tắc, Hino không thể hiểu nổi ý nghĩa câu nói của chị gái cùng cha khác mẹ.

Đó giống hệt như một lời chúc phúc, một sự ủng hộ dành cho hai người họ.

"Khoan đã, chị đang nói cái gì vậy…… Ý em là, onee-chan không thích Suu-kun sao?!"

Không thể giữ nổi bình tĩnh, Hino vứt bỏ sự dè dặt, hỏi thẳng vào điều thầm kín nhất trong trái tim Hiori.

"Chị thích chứ. Chị thích, chị cực kỳ thích anh ấy. Nhưng mà——"

Đáp lại cô, Hiori mang một vẻ mặt như đang cố kìm nén một nỗi đau khôn tả, nhưng lại ánh lên sự thấu suốt đến đau lòng, chậm rãi thổ lộ tâm can.

"——Tình yêu của chị, khác với tình yêu của Rin-san, nó không hề trong sạch chút nào đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!