Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Những ngày tháng dần thay đổi - Chương 119: *Không thể tha thứ

Chương 119: *Không thể tha thứ

Dạo gần đây, bầu không khí trong Phòng Quan hệ công chúng - Giải trí lúc nào cũng căng như dây đàn.

"Số lượng đặt hàng này đã chính xác chưa vậy? Ngân sách thì vẫn còn dư dả, nhưng tôi muốn tránh việc tiêu xài lãng phí."

"Dạ, à ừm…… Về khoản đó thì hôm kia Rin-sama đã chỉ đạo là cứ đánh cược bằng con số này……"

"……Xin lỗi nhé, ra là vậy. Còn nữa, danh sách các câu slogan cho sản phẩm vẫn chưa thấy nộp lên, chuyện này là sao——"

"——Cái đó Rin cũng bảo là đợi sản phẩm hoàn thiện rồi tính tiếp mà?"

"Subaru…… A, đúng rồi nhỉ, tớ xin lỗi……"

Subaru bước vào đứng ra giảng hòa, đám nhân viên như được cứu rỗi, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Bầu không khí ngột ngạt này, suy cho cùng, nguồn cơn hoàn toàn là do Rin.

Hơn một tuần kể từ lúc xảy ra xích mích với Hiori, như để xua đi những muộn phiền trong lòng, Rin lao đầu vào công việc một cách điên cuồng.

Việc một cô con gái độc nhất của gia tộc điều hành, lại chỉ mới là nữ sinh trung học, sẵn sàng xông xáo làm cả những việc vặt vãnh, đã vô hình trung tạo ra một áp lực khổng lồ lên những người xung quanh.

Nó biến thành một kiểu "áp lực số đông" ép buộc mọi người phải làm việc với cường độ tương tự, tạo ra một sự bất hòa trong nội bộ.

Hơn thế nữa, việc Rin liên tục làm việc quá sức đã dẫn đến hệ lụy là cô bắt đầu mắc phải những sai sót nhỏ lẻ, kéo theo một vòng lặp tiêu cực.

Thế nhưng, Rin dường như không hề nhận ra điều đó——hay nói đúng hơn, cô cố tình vờ như không nhận ra để tiếp tục vùi mình vào công việc.

"……Để tôi sang phòng Kế toán lấy chi tiết tài liệu này——A……"

"Rin!"

Vừa đứng dậy, sự mệt mỏi và chứng thiếu máu khiến Rin hoa mắt chóng mặt.

Subaru lập tức đưa tay ra đỡ, nhưng vô tình lại khiến Rin ngã nhào vào lòng cậu, mặt cô đỏ bừng bừng.

"Xin lỗi, cảm ơ…… Khoan, Subaru?!"

"Mặc kệ đi, ra đây với tớ."

"Nhưng tớ phải qua phòng Kế toán……"

"Lấy tài liệu thì nhờ người khác đi."

Rin vội vã đẩy cậu ra, nhưng Subaru đã nắm chặt lấy cổ tay cô, kiên quyết không buông.

Không những thế, Subaru còn tự tiện phân công những việc vặt cậu định làm cho các nhân viên khác, rồi mạnh mẽ kéo cô ra khỏi phòng.

Mặc kệ Rin đang hoang mang tột độ, các nhân viên xung quanh chỉ biết nở những nụ cười nhẹ nhõm xen lẫn những ánh nhìn đầy ẩn ý.

Khổ nỗi, Rin lại không hề cảm thấy chán ghét chuyện đó chút nào.

(K-Khoan đã Subaru?! Trong lúc chuyện với Hiori-chan còn chưa giải quyết xong mà lại ở riêng hai đứa thế này thì…… a……)

Thế nhưng, khoảnh khắc hình bóng Hiori xẹt qua tâm trí, cô bỗng giật mình chùn bước.

Vừa cố gắng kìm nén thứ cảm xúc khó hiểu đang trào dâng, Rin vừa để cậu kéo đến khu vực nghỉ ngơi ngoài hành lang.

Subaru mua một lon ca cao nóng ở máy bán hàng tự động gần đó, rồi dúi vào tay cô với một câu cộc lốc: "Cầm lấy".

"Cảm ơn nhé…… À, tiền này."

"Không cần đâu, đồ trát phấn dày cộp."

"Hứ……"

"……"

Câu nói châm chọc quen thuộc cùng khuôn mặt vờ như ngán ngẩm ấy, lại là thứ khiến cô hiểu rõ cậu đang lo lắng cho mình đến nhường nào.

Cả hai ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài được đặt sẵn ở đó, Rin khẽ nhấp một ngụm ca cao nóng.

"……"

"……"

Giữa cô và Subaru không có lấy một lời trò chuyện.

Thế nhưng kỳ lạ thay, bầu không khí không hề ngột ngạt mà lại vô cùng êm đềm.

Thỉnh thoảng, từ xung quanh lại vọng đến tiếng cười đùa, tiếng bàn bạc công việc, tiếng trao đổi thông tin của các nhân viên.

Đó là những âm thanh mà từ nãy đến giờ Rin đã hoàn toàn bỏ ngoài tai.

Đến lúc này, Rin mới bàng hoàng nhận ra bản thân mình đã mất bình tĩnh đến mức nào, và cái đầu đang nóng bừng bừng của cô dần hạ nhiệt.

Subaru ngồi bên cạnh không nói một lời, chỉ lẳng lặng ở đó làm chỗ dựa cho cô.

Cô hiểu rất rõ rằng cậu đang âm thầm dõi theo và bảo vệ mình, một cảm giác ấm áp dịu dàng lan tỏa khắp lồng ngực.

(Aaa thật tình, cậu gian lận quá đấy……)

Subaru luôn tinh tế trong những chuyện như thế này.

Nhớ lại lúc cậu kéo cô ra khỏi phòng, khuôn mặt thở phào nhẹ nhõm của các nhân viên như muốn nói "Có Subaru là yên tâm rồi".

Buông một tiếng thở dài, Rin tự hỏi từ lúc nào cậu đã giành được trọn vẹn sự tin tưởng của mọi người đến vậy.

Chính vì vậy, những lời hờn dỗi cứ thế buột miệng thốt ra.

"……Cậu chẳng định hỏi gì tớ sao."

"Cậu muốn tớ hỏi gì à?"

"Ừm, chắc là muốn cậu hỏi tớ đấy."

"Tớ chỉ biết nghe thôi đấy nhé?"

"A ha ha, đúng là Subaru có khác."

Dù phản ứng của cậu vẫn nhạt nhẽo như mọi khi…… nhưng chính vì thế, cô mới muốn trút hết những tâm tư như lời than vãn này cho cậu nghe.

Nếu là Subaru, chắc chắn cậu sẽ đón nhận tất cả——cô có một niềm tin mãnh liệt như vậy.

"……Tớ cãi nhau với Hiori-chan rồi."

"Có vẻ là vậy."

"Cậu ấy nói một điều, mà tớ tuyệt đối không thể tha thứ."

"Hiori cũng tồi thật đấy nhỉ."

"Tớ, phải làm sao bây giờ?"

"Thế Rin muốn làm gì?"

"Ừm…… Tớ không biết."

"……Căng nhỉ."

"Ừm, căng thật……"

Rin chầm chậm bộc bạch từng lời từ tận đáy lòng, nhưng Subaru cũng chỉ đáp lại bằng vài câu ậm ừ vô thưởng vô phạt.

Một cuộc trò chuyện chẳng mang lại giải pháp thiết thực nào, cũng chẳng giải quyết được gốc rễ vấn đề.

Thế nhưng, chỉ cần có Subaru ngồi bên cạnh lắng nghe, Rin cảm thấy cõi lòng mình nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Cũng chính vì vậy, cô đã vô thức phơi bày những yếu đuối ẩn giấu tận sâu trong tim.

"Này Subaru…… Tụi tớ, rồi sẽ ra sao đây……"

Đối với Rin, Hiori là người bạn thân đầu tiên trong đời.

Chính vì thế, cô vừa không thể tha thứ cho những lời Hiori đã nói, nhưng đồng thời lại khao khát được làm hòa với người bạn ấy.

Những cảm xúc trái ngược cứ giằng xé lẫn nhau, khiến cô hoàn toàn mất phương hướng.

Những khúc mắc này, chắc chắn chỉ có thể được tháo gỡ khi cô và Hiori trực tiếp đối mặt với nhau.

Rin thừa biết việc tâm sự những điều này với Subaru cũng chẳng mang lại lợi ích gì.

Thế nhưng——

"……Chắc chắn rồi hai người sẽ làm hòa được thôi."

"Hứ, sao cậu dám chắc…… nếu làm đượ——"

"Tại sao á, tại vì tớ muốn hai người làm hòa mà."

"——!"

Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự tính thốt ra từ miệng Subaru.

Đến lúc này, Rin mới quay sang nhìn thẳng vào khuôn mặt cậu.

(………………A)

Một khuôn mặt hốc hác, tiều tụy.

Hóa ra bấy lâu nay, cậu ấy cũng đau lòng vì chuyện của hai đứa nhiều đến thế sao.

Câu nói vừa rồi, chắc chắn là mong muốn cháy bỏng nhất của cậu ấy.

Khi nghĩ đến việc chính mình là nguyên nhân khiến cậu phải mang bộ dạng này, lồng ngực Rin đau thắt lại.

Thế nhưng, những lời thoát ra khỏi miệng lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ trong lòng.

"Ch-Chuyện đó làm sao mà cậu biết được."

"Chắc chắn là được mà."

"……Tại sao cậu lại nghĩ vậy?"

"Chắc là vì…… tớ tin tưởng vào hai người chăng."

"Hả……"

Rin lại một lần nữa thầm nghĩ, cậu ta đúng là đồ gian lận.

Từ nhỏ đến lớn, Rin luôn bị ép buộc phải diễn tròn vai diễn mang tên "Nanjou Rin". Việc được một ai đó đặt niềm tin vô điều kiện thế này, đối với cô là lần đầu tiên trong đời.

Sự bối rối khiến cô đánh rơi lon ca cao đã cạn khô từ lúc nào không hay.

"……Nếu Subaru đã nói đến mức đó, thì tớ cũng phải cố gắng giải quyết xem sao."

"Vậy à, tốt quá rồi."

Nghe vậy, Subaru nở một nụ cười hiền hậu.

Bản thân cô hiện tại vẫn chưa thể tin tưởng Hiori, nhưng một Hiori mà Subaru đặt trọn niềm tin thì cô lại có thể tin tưởng…… Một lý lẽ nghe thật ngu ngốc, nhưng cô lại có cảm giác như vậy.

Đúng lúc đó.

"Rin-sama, cô ở đây sao?! Có chuyện lớn rồi!"

"Chuyện lớn là…… có việc gì vậy?"

Một nhân viên hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn một giọt máu.

Rin và Subaru nhìn nhau, rồi cùng người nhân viên đang hoảng loạn tột độ vội vã quay trở lại phòng làm việc.

◇◇◇

"Ông là……!?"

Vừa bước vào phòng, đập vào mắt Rin là một gương mặt hoàn toàn không ngờ tới. Cộng thêm cái đầu đang ong ong vì thiếu ngủ, não bộ cô đình trệ trong vài giây không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ô kìa, Tiểu thư. À, cuối cùng cũng có người biết điều đến rồi. Chúng ta cùng hàn huyên một chút nhé?"

"Chuyện để nói ư, đến nước này thì còn gì nữa……!"

Kẻ đang chễm chệ trên chiếc bàn làm việc của Rin, với thái độ ngông nghênh như thể ông ta mới là chủ nhân của nơi này——không ai khác chính là Arise Naoki.

Tuyệt đối không được để ông ta lấn lướt…… Rin hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Ông có ý gì đây?"

"Ha ha, ý gì là ý gì…… À, cô không cần phải cảnh giác thế đâu. Hôm nay tôi đến đây chỉ với tư cách là một người giám hộ thôi."

"……Người giám hộ?"

"Cô quên rồi sao? Tôi là bố ruột của Arise Hino đang đứng kia cơ mà?"

"——!"

Nở một nụ cười nửa miệng, Arise Naoki đi thẳng về phía Hino, thô bạo tóm chặt lấy cánh tay cô bé.

"Nào, chúng ta về thôi Hino!"

"K-Không!"

"K-Khoan đã, dừng lại!"

Ngay khi ông ta bước vào, mọi người đều đinh ninh rằng ông ta đến để gây khó dễ cho dự án mới của Hino, ai ngờ mục đích của ông ta lại là ngang nhiên lôi cổ con gái mình về nhà.

Một lý do hoàn toàn nằm ngoài dự tính khiến tất cả mọi người đều sững sờ, không ai kịp phản ứng.

Thế nhưng, với tư cách là người đứng đầu nơi này, và là một thành viên của gia tộc điều hành, Rin không cho phép bản thân được lùi bước.

"C-Cô bé hiện đang là thành viên nòng cốt của dự án này! Đã có hợp đồng ký kết rõ ràng, bản thân cô bé cũng tự nguyện tham gia…… Tôi tuyệt đối không cho phép ông làm càn!"

"Nhưng Hino vẫn còn ở tuổi vị thành niên, và tôi là bố của nó. Tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ, giám sát đứa con gái đang bỏ nhà đi bụi này."

"T-Tôi không cần cái nhà đó!"

"……Hừ."

Dù Hino có gào thét phản đối, nhưng khi đối phương đã lôi lý lẽ "chuyện gia đình với đứa con chưa vị thành niên" ra để ép buộc, thì Rin cũng cạn lời.

Rin nghiến răng ken két.

Rõ ràng đây là một âm mưu hèn hạ nhằm triệt hạ Hino khỏi dự án.

"……"

Ánh mắt lo âu của mọi người xung quanh đổ dồn về phía Rin như những mũi kim châm.

Không may là, người duy nhất có đủ thẩm quyền để kiểm soát tình hình lúc này—bố của Rin, Nanjou Toyokazu—lại đang đi công tác.

Chắc chắn ông ta đã đánh hơi được điều đó nên mới dám vác mặt đến đây.

Dù Rin có năng lực xuất chúng đến đâu đi chăng nữa, thì tóm lại cô cũng chỉ mới là một nữ sinh trung học 17 tuổi.

Kinh nghiệm ứng phó với những tình huống giảo hoạt thế này của cô vẫn còn quá non nớt.

"Không, tôi không muốn v——"

"Im miệng, ngoan ngoãn nghe lời tao đi!"

"Á——"

Dù Rin đã lớn tiếng can ngăn, nhưng một tiếng Phịch khô khốc vang lên.

Tức tối trước sự kháng cự kịch liệt của Hino, Arise Naoki không ngần ngại túm tóc giật mạnh, quật ngã cô bé xuống sàn.

Hành động dã man đó một lần nữa khiến mọi người chết lặng, cả căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ.

"Đúng là phiền phức…… Nào, đứng dậy về thôi Hino."

"……?! Đ-Đau quá, buông tôi ra……!"

Sự tàn bạo của Arise Naoki vẫn chưa dừng lại.

Ông ta nắm lấy mớ tóc của Hino đang nằm dưới đất, thô bạo lôi cô bé đứng dậy.

Cảnh tượng vượt xa giới hạn của cái gọi là "cha mẹ dạy dỗ con cái" khiến mọi người sốc đến mức cứng đờ người.

Không chỉ vậy, ông ta còn tiếp tục đưa ra yêu sách.

"À, phải rồi. Đứa con gái kia của tôi đâu rồi nhỉ? Với tư cách là người giám hộ, là một người cha, tôi cũng phải dạy dỗ——"

"Ngậm cái mõm chó lại đi."

"——Gah?!"

Giữa lúc tất cả mọi người đang bị đóng băng, Subaru bất ngờ lao tới, tung một cú "thiết đầu công" trời giáng thẳng vào mặt Arise Naoki.

"Mày…… mày làm cái trò gì vậy!"

"Ngày xưa, ông cũng đối xử với Hiori lúc bé như thế này sao?"

"Mày nói cái gì…… Chuyện gia đình nhà tao, mắc mớ gì đến một thằng người dưng như mày——"

"——Gia đình?"

Đối với Subaru, từ đó chẳng khác nào một mồi lửa châm vào thùng thuốc súng.

Rin vốn đã quá quen với những tiếng quát tháo, một phần cũng là do người bố nghiêm khắc của mình.

Thế nhưng, luồng sát khí tỏa ra từ Subaru lúc này khiến cô chỉ nhìn thôi cũng thấy lạnh toát sống lưng. Một cảm giác cô chưa từng trải qua bao giờ.

Cơn phẫn nộ của Subaru đã vượt qua mọi giới hạn.

"Hiori đéo phải là con gái của ông…… Em ấy là em gái của tao!!"

——!!

Rin…… và cả Hino đều nín thở.

Và rồi, một âm thanh va đập trầm đục, như nghiền nát xương cốt, vang dội khắp căn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!