Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Những ngày tháng dần thay đổi - Chương 117: *Lời cảnh cáo ngoài dự tính

Chương 117: *Lời cảnh cáo ngoài dự tính

612 Tên: Fan vô danh

Này, mấy ông thấy bức ảnh đó chưa?

613 Tên: Fan vô danh

Cái này á? h**ps://pic**tw***/Y,shutola/******

Tôi cũng muốn được ăn trưa chung.

614 Tên: Fan vô danh

Chuẩn luôn.

Dù khác khối nhưng thấy hai chị em hay dính lấy nhau phết.

615 Tên: Fan vô danh

Có vẻ như Hino-chan cuồng chị hai lắm, suốt ngày lẽo đẽo theo sau cứ như cô vợ lẽ vậy.

616 Tên: Fan vô danh

Nghe mà thèm, tôi cũng muốn cưới vợ.

À mà cặp chị em bách hợp này cũng được đấy chứ.

Khó chọn quá.

617 Tên: Fan vô danh

Cái nét tự nhiên này cuốn thật sự.

Khoan, góc ảnh lấp ló đồng phục nam sinh kìa, trường nam nữ học chung à?

618 Tên: Fan vô danh

Aaa, thanh xuân của tôi cũng muốn có mỹ nữ học cùng cơ.

Tại sao trường tôi lại là trường nam sinh chứ……

619 Tên: Fan vô danh

Xin lỗi tao đi, thằng đang học trường nam sinh hiện tại đây này?

620 Tên: Fan vô danh

Sinh viên bách khoa đây, trường nam nữ học chung nhưng mà là khoa Khoa học Kỹ thuật.

Yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần.

621 Tên: Fan vô danh

Mấy ông bỏ qua chuyện đó đi, tôi vừa phát hiện ra một sự thật động trời.

Hino-chan lúc nào cũng ăn bánh mì ngọt.

622 Tên: Fan vô danh

Hô?

623 Tên: Fan vô danh

h**ps://pic**tw***/Y,s11_29

h**ps://pic**tw***/A12_1

h**ps://pic**tw***/Y,s12_4

Thật này.

Có vẻ ẻm kết món bánh mì kẹp kem tươi nhân đậu đỏ lắm.

624 Tên: Fan vô danh

Mai tôi cũng phải đi mua ăn thử mới được.

625 Tên: Fan vô danh

Cơ mà dạo này bà chị á.

Trông cứ u sầu kiểu gì ấy……

Chắc đang có tâm sự gì chăng?

626 Tên: Fan vô danh

Ư ư.

Muốn làm người lắng nghe tâm sự của em ấy quá.

627 Tên: Fan vô danh

Này mấy tên NEET kia, sắp đến mùa thi của học sinh rồi đấy.

Biết phải làm gì rồi chứ?

628 Tên: Fan vô danh

Ư ư.

Muốn được dạy kèm cho em ấy đủ thứ trên đời quá.

Hà hà.

629 Tên: Fan vô danh

Alô chú cảnh sát ơi, bên này có biến!

…………

"……Mình ăn bánh mì kem tươi nhân đậu đỏ nhiều đến thế cơ à?"

Hino lẩm bẩm trong lúc trở mình trên chiếc ghế sô pha.

Dù đang khoác trên người bộ đồ mặc nhà tuềnh toàng với áo phông rộng và quần đùi ngắn, nhưng vẻ đẹp của cô bé vẫn không hề bị lu mờ.

Trái ngược với vẻ lộng lẫy của người thiếu nữ, căn phòng khách của cô bé lại trông khá trống trải.

Đồ đạc chỉ lèo tèo vài món thiết yếu như một chiếc bàn nhỏ, một chiếc ghế sô pha và một giá treo áo khoác. Quần áo vứt chỏng chơ trên sàn nhà đã phần nào tố cáo tính cách thật của chủ nhân căn phòng.

Kỳ thực, trong cuộc sống đời thường, Hino khá là bừa bộn. Nguyên nhân một phần là do cô bé đã quen với cuộc sống ở khách sạn, hiếm khi phải tự tay dọn dẹp, sắp xếp mọi thứ xung quanh mình.

Vừa nhai nhóp nhép đồ ăn vặt, cô bé vừa lướt xem các phản ứng trên SNS và diễn đàn.

Thỉnh thoảng, bắt gặp những bình luận kiểu 『A, người viết cái này chắc là người đó nhỉ?』, khóe môi cô bé lại tự động nhếch lên.

Thở phào nhẹ nhõm vì đến hiện tại mọi chuyện vẫn đang tiến triển thuận lợi, nhưng đôi mày cô bé bỗng nhíu lại.

"Giá như mọi chuyện cứ thế này thì tốt biết mấy……"

Nhưng cô bé thừa biết, chuyện đó là không thể nào.

"Onee-chan và Rin-san, căng căng căng……"

Đã hơn một tuần nay, mối quan hệ giữa Hiori và Rin đã trở nên vô cùng gượng gạo.

Ở trường thì cố tình tránh mặt nhau, còn đến công ty thì tuyệt đối không lại gần nhau nửa bước.

Đến cả một người như Yasutora cũng phải biết thân biết phận mà giữ khoảng cách, không dám manh động.

Dù có người cố ý khơi gợi để tìm hiểu nguyên nhân, cả hai cũng chỉ cười trừ lấp liếm.

Thực ra Hino cũng đã từng mở lời "Có chuyện gì thì cứ tâm sự với em", nhưng chỉ nhận lại một câu trả lời lạnh nhạt: "Khi nào cần chị sẽ nhờ em nhé".

Hậu quả là không chỉ bạn cùng lớp mà ngay cả các nhân viên công ty cũng phải nơm nớp lo sợ, dư chấn của nó đã bắt đầu ảnh hưởng đến tiến độ công việc với hàng loạt sai sót nhỏ lẻ.

Cứ đà này, không sớm thì muộn, họ sẽ mắc phải một sai lầm nghiêm trọng không thể vãn hồi.

Chính vì vậy, việc làm hòa giữa hai người họ lúc này là vô cùng cấp bách.

"Haiz, hết cách rồi. Dù không muốn lắm nhưng……"

Hino đưa tay vò đầu bứt tóc một hồi, rồi lôi chiếc máy tính xách tay đã bám bụi mấy ngày nay ra.

Sự thật là từ hôm Lễ hội văn hóa, Hino đã lờ mờ nhận ra thân phận thật của nhóm bạn game Fiiria, Kuraisu và Sanc.

(Chà, trưng nguyên cái bộ đồ chuẩn nguyên tác thế kia cơ mà)

Nhưng từ lúc dự án sách ảnh bắt đầu rục rịch, nhớ lại việc mình từng lỡ miệng than phiền về công việc dưới danh nghĩa là "nhân viên phụ trách Arise Hino", cô bé đã cố tình né tránh việc đăng nhập vào game.

(Chắc mọi người vẫn đang đinh ninh mình là nhân viên nào đó của Trụ sở chính thôi……)

Thế nhưng, ở ngoài đời có gặng hỏi thế nào họ cũng chẳng chịu hé răng nửa lời.

Biết đâu thông qua màn hình game, họ sẽ cởi mở hơn chăng——nghĩ vậy, cô bé quyết định đăng nhập.

"Yo…… Ơ kìa, có mỗi Kuraisu-kun thôi à? Hai người kia đâu?"

『Alfy-san, lâu lắm không gặp…… Thì, xảy ra hơi nhiều chuyện……』

"Cãi nhau à?"

『Có vẻ vậy, cơ mà hình như tình hình đang khá căng……』

Trong game lúc này chỉ có mỗi Subaru.

Cậu ta cũng chẳng làm gì, chỉ treo máy ở đó. Chắc hẳn cậu ta cũng đang muốn tìm cách giải quyết chuyện của hai cô gái nên mới nán lại đây. Xem ra cậu ta cũng đang bó tay rồi.

"Hừm, trước đây thân thiết thế cơ mà, mong hai người họ làm hòa sớm chút đi."

『Bên ngoài đời thực công việc cũng…… À, không lẽ Alfy-san là……?』

"Ha ha, có vẻ dạo này cậu làm thêm chăm chỉ phết nhỉ. Còn tôi là ai thì xin giữ bí mật nhé."

『Tiếc thật đấy.』

"C-Cơ mà, cậu có biết nguyên nhân cãi nhau là gì không?"

『Nghe bảo Hio…… Fiiria-san đã nói những lời khiến cô ấy tổn thương rất sâu đậm……』

"Ra là vậy……"

Có vẻ như Hiori chỉ mới tiết lộ một chút ít với Subaru.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy Hiori coi cậu là một người đặc biệt đến mức nào.

Và qua cuộc trò chuyện này, linh cảm lờ mờ của Hino đã biến thành sự thật chắc nịch.

——Em thấy hai người họ, đẹp đôi lắm đúng không?

Chắc chắn Hiori đã nói một câu đại loại như vậy với Rin.

Nghĩ đến đó, đầu cô bé đau như búa bổ, kèm theo tiếng thở dài ngao ngán.

(Đến mình nghe xong còn thấy cạn lời nữa là)

Hino không hiểu Hiori nghĩ gì mà lại thốt ra câu đó.

Nhưng cô bé hoàn toàn có thể tưởng tượng được Rin đã cảm thấy thế nào khi nghe những lời ấy.

Và nhìn vào thái độ của Rin hiện tại, Hino cũng phần nào hiểu được Rin đã đặt bao nhiêu tâm tư, tình cảm vào Hiori.

(Đương nhiên là Rin-san phải tổn thương rồi……)

Cách giải quyết duy nhất lúc này là Hiori phải dùng tình cảm chân thành của mình để đối mặt với Rin. Giống như cái cách Rin đã mở lòng với Hiori vậy.

Thế nhưng, Hiori hiện tại dường như đang bị trói buộc bởi một thứ tình cảm vặn vẹo nào đó.

Thứ đó là gì, cô bé không rõ.

Chỉ có một điều chắc chắn là, nếu cứ tiếp tục thế này, những lời Hiori nói sẽ mãi mãi không thể chạm đến trái tim Rin.

Và bản thân Hino cũng không có đủ khả năng để thốt ra những lời có thể lay chuyển và cởi trói cho trái tim Hiori.

Thật bực mình.

Dù mang danh là chị em, nhưng lại khác mẹ. Lại còn xa cách nhau bao nhiêu năm trời.

Hino tự biết bản thân chưa đủ tư cách để có thể tác động sâu sắc đến trái tim Hiori.

Nếu có ai đó có thể làm được điều đó, thì người đó chỉ có thể là——

"Kuraisu-kun, cậu phải đi nói chuyện với Fiiria-san ngay đi."

『Tôi á?』

"Chắc chắn cô ấy đang rất cần sự giúp đỡ của cậu. Dù chẳng có cơ sở nào cả! Nhưng cậu cũng thấy rõ nếu cứ để thế này thì mọi chuyện sẽ bung bét hết đúng không? Nào nào, mau lên, mau lên!"

『Kh-Không có cơ sở gì luôn á…… Nhưng mà anh nói cũng phải, tôi sẽ thử nói chuyện đàng hoàng với cô ấy xem sao.』

Nói xong, Subaru rơi vào trạng thái AFK.

Dù có hơi ép buộc, nhưng Hino có niềm tin mãnh liệt rằng Subaru sẽ làm nên chuyện.

Bên cạnh đó, có một chuyện khác đang làm Hino bứt rứt không yên.

(Anh ấy vẫn chưa nhận ra Alfy là mình đâu nhỉ?)

Từ trước đến nay mình vẫn luôn đóng giả làm nhân viên Trụ sở chính, chắc không sao đâu, cô bé tự trấn an bản thân.

Dù có lỡ lộ thân phận cũng chẳng sao, nhưng tự dưng giờ mới thú nhận thì cảm giác cứ ngượng ngùng kiểu gì ấy.

"Mình chậm chân mất rồi, nhỉ……"

Bất giác, cô bé vô thức thốt ra một lời tự giễu.

Ngẫm lại, những cuộc gặp gỡ của họ như một trò đùa dai của định mệnh, chỉ là bản thân cô bé không hề hay biết.

Nếu như những bánh răng vận mệnh chỉ xê xích đi một chút thôi, có lẽ kết cục hiện tại đã khác hoàn toàn.

Như để rũ bỏ những vương vấn, nuối tiếc trong lòng, cô bé nhấp chuột đăng xuất.

"A~, tự nhiên thấy mệt mỏi quá đi mất."

Cố tình lớn tiếng than vãn để đổi mới tâm trạng, cô bé ngả người phịch xuống chiếc sô pha.

Không biết giờ này Subaru đang nói chuyện với Hiori chưa nhỉ?

"Aaa, thật tình!"

Càng nghĩ lại càng thấy khó chịu, cô bé cứ lăn lộn qua lại trên sô pha.

Đang lăn lộn thì cô bé lại chợt nghĩ, chắc sắp tới sẽ bận bù đầu bứt tai đây——ngay lúc đó.

——Tì tít tí tit♪

"——?!"

Điện thoại của Hino đổ chuông, và khi nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, cô bé như chết lặng.

"Bố……"

——Arise Naoki.

Bố ruột của cô bé và người chị cùng cha khác mẹ. Kẻ khơi mào cho toàn bộ mớ rắc rối này, và cũng là nguồn cơn của vô số bi kịch.

Hino hoang mang tột độ.

Cuộc gọi đột ngột vào thời điểm này mang theo dự cảm chẳng lành, mồ hôi lạnh cứ thế túa ra ròng ròng.

Chẳng có lý do gì để ông ta gọi cho cô bé lúc này, nếu có thì chắc chắn cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Thế nhưng, "bỏ lỡ cuộc gọi" tuyệt đối không nằm trong từ điển của cô bé lúc này.

『Hino đó à? Dạo này thấy con nhẵn mặt khắp nơi trông có vẻ khỏe mạnh, bố cũng yên tâm phần nào. Chà, có vẻ con đang tham gia vào mấy thứ hay ho phết nhỉ.』

"……Vâng, nhờ phúc của bố cả."

『Kịch bản này là do ai viết vậy? Cũng khá khen đấy. Dù là bố nhưng cũng có cảm giác bị qua mặt một vố đau.』

"……Rồi sao nữa?"

Giọng điệu của ông ta sặc mùi mỉa mai, như thể muốn nói "Mọi đường đi nước bước của mày tao đều nắm rõ trong lòng bàn tay".

Cái kiểu nói chuyện úp mở đó càng lúc càng châm ngòi cho sự bực dọc của Hino.

Nhưng dù sao Hino cũng là người đã lăn lộn trong showbiz từ nhỏ. Cô bé cố gắng giữ một cái đầu lạnh, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất.

Đối với Arise Naoki, Hino lúc này chẳng khác nào một quân cờ đã bị vứt bỏ.

Dựa vào vị thế hiện tại của cô bé, ông ta thừa biết sẽ chẳng có cửa nào để cô bé quay về dưới trướng mình. Vậy thì mục đích của ông ta chỉ có một: đòn tâm lý.

Giống như bao công việc khác, tinh thần của người mẫu ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng tác phẩm.

Chỉ một sự biến động nhỏ trong cảm xúc cũng đủ làm thay đổi những nét tinh tế trên khuôn mặt.

Dù không phải là đam mê từ bé, nhưng Hino vẫn mang trong mình lòng kiêu hãnh của một người chuyên nghiệp.

Bên cạnh việc cố gắng trấn an tinh thần, cô bé nhận định việc tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện này là vô cùng nguy hiểm.

"Bố gọi chỉ để nói thế thôi sao? Nếu không còn chuyện gì khác thì——"

『À không, bố chỉ định cho con một lời khuyên thôi. Kẻ đó vẫn chưa có tác phong chuyên nghiệp đâu. Đã lỡ gọi rồi thì bố cũng muốn cho con xem một thứ thú vị. Liệu mà cẩn thận với mấy cái scandal nhé.』

"Bố định làm cái g——"

Đến đó, đầu dây bên kia cúp máy.

Cái "kẻ đó" mà ông ta nhắc đến, ngoài Hiori ra thì còn ai vào đây nữa.

Ngay sau đó, một bức ảnh được gửi tới, Hino không kìm được mà hét lên kinh ngạc.

"Cái, gì thế này……"

Nếu bức ảnh này bị tuồn ra ngoài sau khi sách ảnh được phát hành, chắc chắn nó sẽ giáng một đòn chí mạng vào doanh thu.

Bức ảnh chụp lại cảnh Hiori và Subaru đang nắm tay nhau bước vào một căn nhà dân giữa đêm khuya.

Khuôn mặt người chị cùng cha khác mẹ ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Subaru, nở một nụ cười rạng rỡ mà Hino chưa từng thấy ngay cả trong những lúc chụp hình.

Đó tuyệt đối không phải là một khung cảnh nên có giữa hai người nam nữ "hoàn toàn xa lạ".

Dưới con mắt của một người ngoài, họ chắc chắn là một cặp tình nhân đang đắm chìm trong hạnh phúc.

Cũng chính vì vậy, Hino càng không thể hiểu nổi cái thái độ "nhường nhịn" Subaru cho Rin của Hiori.

"Rõ ràng là thích người ta nhưng lại bảo 'Không được'…… Rốt cuộc là sao?! Onee-chan, em thật sự không hiểu nổi chị đang nghĩ cái gì nữa rồi……"

Một hạt giống của sự hoài nghi bắt đầu nảy mầm trong lòng Hino đối với Hiori.

Bức ảnh mà Arise Naoki gửi đến với mục đích thao túng tâm lý, đã phát huy tác dụng vượt xa sự mong đợi của ông ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!