Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 3 - Chương 6: Thánh Địa Và Lá Cờ

Chương 6: Thánh Địa Và Lá Cờ

“Cô Karla, bé Aisha, chúng tôi đã mong chờ hai người. Chắc hẳn hai người đã vất vả nhiều rồi, đêm nay hãy nghỉ ngơi thật thoải mái tại nhà trọ nhé.”

“Cảm ơn lòng tốt của sơ. Nào Aisha, con cũng chào sơ đi.”

“Con chào sơ ạ. Làm phiền sơ giúp đỡ mẹ con con.”

Đến làng Kagato, xuống khỏi xe ngựa được mười lăm phút.

Chúng tôi dừng chân trước một ngôi nhà thờ nhỏ nhắn, cổ kính nằm cách cô nhi viện nơi Fine lớn lên một quãng ngắn. Tại đó, mẹ con Karla được một nữ tu trẻ tuổi đứng đợi sẵn ở cổng chào đón.

...Nhìn thái độ đó, có vẻ vị nữ tu này đã biết trước việc cô Karla sẽ đến đây?

“Còn Fine! Bà chắc đang ở ngoài đồng phía sau cô nhi viện đấy! Nhớ qua chào bà một tiếng tử tế nghe chưa!”

“Em biết rồi, chị ơi! Vậy Ash, để tôi dẫn cậu đến cô nhi viện nhé!”

“Ừ-Ừm, nhờ cô.”

Vị nữ tu quay sang nói với Fine bằng giọng điệu thân thiết, Fine cũng mỉm cười đáp lại rồi nắm lấy tay tôi, kéo đi về phía cô nhi viện, nơi tôi đã thấy không biết bao nhiêu lần qua những tấm ảnh CG trong nguyên tác.

Vẻ mặt Fine tươi tỉnh đến mức không quá lời khi nói là đang sướng rơn.

Cũng phải thôi, mới cách đây không lâu cô ấy còn lâm vào cảnh không ai giúp đỡ, bị đối xử tàn tệ ở Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia mà.

Nhìn phản ứng này, có vẻ năm ngoái cô ấy đã không về quê, nên cuộc hội ngộ với gia đình ở cô nhi viện sau bao ngày xa cách đối với Fine là một điều vô cùng hoài niệm và hạnh phúc.

...Gia đình, hửm.

“A! Chị Fine về rồi!”

“Chị ơi chơi với tụi em đi!”

“Hứ, chị phải chơi với em trước chứ!”

“N-Này, từ từ đã nào! Chị có phải là Slime đâu mà các em bu lại thế!”

Vừa đến nơi, đám trẻ đã ùa ra vây quanh Fine, cô ấy cũng nở nụ cười rạng rỡ ôm chầm lấy chúng. Có đứa còn kéo tay đòi chơi cùng khiến cô ấy khá vất vả để dỗ dành, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ hạnh phúc.

Có lẽ kẻ ngáng đường như tôi nên rút lui thì hơn.

“Fine này, tôi muốn xem thử vài thứ nên sẽ đi dạo quanh làng một chút nhé.”

“Ơ, vậy để tôi dẫn đường——”

“Tôi không định đi đâu xa nên không cần đâu. Fine cứ ở lại chơi với bọn trẻ đi.”

“Ừ-Ừm, tôi biết rồi.”

Tôi phẩy nhẹ tay phải rồi để mặc Fine đang bị đám trẻ bao vây, một mình hướng về phía trung tâm làng.

Đúng lúc đó.

“Ta cứ thắc mắc sao bọn trẻ lại ồn ào thế, hóa ra là con đã về rồi sao.”

Giọng nói của một người bà mà tôi đã quá quen tai qua các đoạn cắt cảnh mỗi khi chơi lại game vang lên.

Quay đầu lại, tôi thấy một cụ bà nhỏ nhắn với mái tóc bạc phơ trong bộ đồ làm nông.

“Bà——Mẹ Hilda, con đã về rồi ạ.”

“Hehehe, không cần phải khách sáo thế đâu Fine. Cứ gọi ta là bà như mọi khi đi.”

“V-Vâng... Con đã về rồi đây! Bà ơi!”

“Mừng con đã về. Fine đáng yêu của ta.”

Nhận ra bà, Fine có chút ngập ngừng, nhưng trước lời hỏi thăm dịu dàng, cô ấy nấc nghẹn rồi ôm chầm lấy bà.

Sự ngần ngại đó, nếu đúng như nguyên tác, là vì Fine thấy cắn rứt khi đã phá vỡ lời thề, sử dụng thánh ma pháp cho người ngoài, và vì những rắc rối ở học viện suýt chút nữa đã phá hủy nơi ở của đám trẻ và người bà kia.

Thế nhưng, bà vẫn đối xử với cô ấy bằng thái độ ôn hòa như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều đó đối với Fine hẳn là một sự cứu rỗi lớn lao biết nhường nào.

Sau khi ôm Fine, bà quay sang phía tôi, khẽ cúi đầu chào với vẻ mặt đầy ý nhị.

“Ồ, thứ lỗi cho ta vì chào hỏi muộn màng. Ta là viện trưởng của cô nhi viện này. Ta tên là Hilda Lacia.”

“Cháu là Ash Weiss. Rất vui được gặp bà.”

Nghe tôi chào, Mẹ Hilda nở nụ cười, dùng đôi bàn tay nhăn nheo bao lấy tay tôi.

“Ta đã nghe về cháu qua những lá thư của Fine. Rằng cháu là ân nhân đã giúp đỡ con bé rất nhiều ở vương đô.”

...Hửm, cái gì cơ?

“Sự thành thật và lòng tốt của cháu đã truyền tải qua từng nét chữ, nhưng khi được gặp trực tiếp thế này, cháu còn lương thiện hơn cả những gì ta tưởng tượng đấy.”

“Dạ, cháu cảm ơn bà.”

“...Với một người như cháu, ta có chuyện muốn nói. Tối nay, cháu có thể một mình đến nhà thờ được không?”

Khoan, khoan đã. Câu thoại này——

“Ta có một chuyện rất quan trọng liên quan đến Fine muốn nói với cháu.”

Chẳng phải đây là tín hiệu thông báo mở tuyến chinh phục sao...!

***

(Thật không đấy...)

Tôi không thể từ chối lời nhờ vả của Mẹ Hilda nên đã nhận lời. Giờ đây, vì không muốn làm phiền cuộc đoàn tụ của Fine, tôi lấy đại một cái cớ rồi đi lang thang trên đường làng.

Trong tuyến chung của Kizuyoru, sau khi đánh bại quân tiên phong của Ma Vương và bước vào kỳ nghỉ hè, nếu điểm thiện cảm của bất kỳ đối tượng chinh phục nào đạt đến một mức nhất định, câu thoại vừa rồi của Mẹ Hilda sẽ là dấu hiệu mở ra tuyến riêng.

Thế nhưng tôi đâu có đánh bại quân tiên phong nào của Ma Vương đâu? Tại sao Mẹ Hilda lại nói câu đó?

Hừm, thật chẳng hiểu nổi.

Tôi vẫn luôn giữ nguyên cách nhìn nhận về Fine từ lần đầu gặp mặt đến giờ mà...

“A.”

“C-Chào em.”

Đang mải suy nghĩ thì tôi tình cờ đụng mặt Aisha trước cửa tiệm tạp hóa của làng.

Thấy tay cô bé đang nắm chặt tiền, có vẻ em ấy đến đây để mua đồ.

Mà hỏi xem đến tiệm tạp hóa ngoài mua đồ ra còn làm gì nữa thì hơi thừa, nên tôi bỏ qua.

“Này, mẹ em không đi cùng sao?”

“Mẹ đang bận nói chuyện quan trọng với sơ ạ. Sơ bảo ở đây toàn người tốt thôi nên trẻ con đi lại một mình cũng không sao, thế nên em đi mua đồ.”

“...Ra vậy.”

Đúng là ngôi làng này toàn những người lương thiện đến mức kỳ lạ.

Chắc chắn chẳng ai nảy ra ý định làm hại một cô bé nhỏ nhắn đâu.

Tuy nhiên, để một đứa trẻ đi một mình vẫn khiến tôi thấy lo lo.

“Anh đến đây làm gì ạ?”

“À, anh...”

Đúng rồi. Ở tiệm tạp hóa này có bán món vật phẩm hiếm mà trong game chỉ có thể mua được vào đúng thời điểm này.

“Anh đến mua chút quà lưu niệm, dù hơi sớm một chút.”

“...Hửm, vậy anh vào chung với em đi?”

Chẳng biết tại sao em ấy lại rủ “vậy”, nhưng ở một mình thì đầu óc cứ hay nghĩ quẩn nên tôi quyết định nghe theo đề nghị của Aisha.

“Anh ơi.”

“?”

“Nắm tay em đi. Nhanh lên nào.”

“Ừ-Ừm, anh biết rồi.”

Thế là tôi bị Aisha kéo tay dắt vào trong tiệm tạp hóa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!