Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương 89 - Nạn nhân của kẻ cuồng em gái

Chương 89 - Nạn nhân của kẻ cuồng em gái

Đó là một quán cà phê mang phong cách "ẩn mình" mà tôi vẫn thường ghé qua cùng Mogami-san. Ngay cả khi đi một mình, mỗi tuần tôi cũng phải tới đây ít nhất một lần, nên chẳng lạ gì khi tôi đã trở thành khách quen của bác chủ quán ở đây.

Chính vì thế, khi thấy tôi dắt theo Saya-chan bước vào, bác ấy không khỏi ngạc nhiên.

「Ái chà. Hôm nay cháu lại dẫn theo một vị khách nhỏ tuổi thế này đến đây sao... Chào mừng hai đứa nhé」

「Cháu chào bác ạ. Hai người có tiện không ạ?」

「Tất nhiên rồi. Cứ chọn chỗ nào hai đứa thích mà ngồi」

Bác chủ quán là một người hiền hậu với gương mặt hằn những nếp nhăn thời gian. Có lẽ nhờ vẻ ngoài phúc hậu đó mà Saya-chan trông có vẻ thoải mái hơn hẳn so với lúc mới gặp tôi.

「Cháu cảm ơn ạ. Làm phiền bác quá」

「Được rồi, được rồi. Cứ tự nhiên nhé」

Cô bé lễ phép cúi chào. Chẳng bù cho gã anh trai, cô bé này vừa cư xử như con nhà gia giáo lại vừa đáng yêu biết bao.

Tôi hướng về phía dãy bàn cạnh cửa sổ, Saya-chan cứ thế lạch bạch nối gót theo sau. Đợi tôi ngồi xuống hẳn hoi, cô bé mới leo lên chiếc ghế đối diện. Đôi chân nhỏ nhắn ấy còn chẳng chạm tới đất... Đúng là nhỏ thật đấy.

Xem nào. Tôi nhớ hình như cô bé đang học lớp năm. Vậy là bao nhiêu tuổi nhỉ? Đã hơn mười năm kể từ khi tôi còn là học sinh tiểu học, nên cái bảng đối chiếu giữa khối lớp và độ tuổi trong đầu tôi giờ cứ mờ mịt cả đi.

「Saya-chan năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?」

「...Tại sao anh lại muốn biết vậy?」

Chết thật. Với bác chủ quán thì bình thường, mà sao với tôi cô bé vẫn cứ "phòng thủ" mãi thế này.

「À không. Nếu em không muốn nói thì thôi vậy」

「Mười tuổi. Qua sinh nhật em sẽ lên mười một」

Dù đang cảnh giác nhưng vẫn thành thật trả lời, đó chính là nét tính cách đặc trưng của cô bé này. Tuy gặp đủ thứ rắc rối vì gã anh trai Sanada, nhưng về bản chất, thì con bé vẫn là một đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Xét về tính cách, có lẽ khá giống với Mogami-san nhất. Sự thuần khiết ấy khiến khóe môi tôi bất giác muốn mỉm cười.

「Em muốn gọi món gì nào?」

「Gọi món... Để xem. Em nên dùng gì đây nhỉ」

Nói rồi, Saya-chan bắt đầu chăm chú lật giở thực đơn.... À, phải rồi.

(Ở đây thực đơn đâu có ghi giá tiền nhỉ)

Chẳng rõ vì đây là quán cà phê kiểu "bí mật", hay vì bác chủ quán có tâm hồn quá phóng khoáng mà cuốn thực đơn được thiết kế cực kỳ tối giản, chỉ vỏn vẹn tên món ăn. Tất nhiên giá cả ở đây không hề "chặt chém", thậm chí còn rất thân thiện với túi tiền học sinh... nhưng lần đầu đến đây tôi cũng đã một phen hú vía.

Có lẽ Saya-chan cũng đang lúng túng vì không biết giá cả ra sao.

Dù gì đi nữa... tôi vẫn là người lớn hơn. Tuổi đời thực (tính cả kiếp trước) của tôi hơn cô bé tới tận mười tám tuổi, dù thân xác hiện tại chỉ là một gã nam sinh cấp ba.

Vì vậy, với tư cách là một "tiền bối" đi trước, tôi biết mình cần phải làm gì.

「Cứ để anh bao nhé. Em thích gì thì cứ gọi thoải mái đi」

Nói gì thì nói, không trả nổi một bữa cho cô bé tiểu học thì cái danh dự của một gã sắp bước sang tuổi ba mươi làm sao mà giữ vững cho được. Tuy thân xác là học sinh cấp ba với ví tiền eo hẹp thật đấy... nhưng trong trường hợp này, đó là điều hiển nhiên phải làm.

Tôi đã đinh ninh là thế. Vậy mà, Saya-chan không dễ dàng nhận lấy lòng tốt của tôi đến vậy.

「Không cần đâu. Saya có thể tự trả được」

Đừng có hòng bao nhé? – Như muốn khẳng định điều đó, cô bé lôi từ trong cặp sách ra một cái ví nhỏ... đúng hơn là một cái túi bé xíu, rồi lấy ra những đồng tiền lẻ bên trong đặt lên bàn.

「Đây này. Anh cầm lấy đi」

Cộp! Chễm chệ trên mặt bàn là một đồng tiền kim loại màu bạc.

Thứ mà Saya-chan đưa ra với vẻ mặt đầy đắc thắng chính là một đồng 100 yên.

(Tên Sanada kia. Ít nhất cũng nên cho em gái thêm tiền tiêu vặt đi chứ...!)

Chắc do hắn bảo bọc quá kỹ nên Saya-chan hoàn toàn không có khái niệm gì về giá cả thị trường. Cô bé nghĩ rằng vào quán cà phê chỉ mất có 100 yên thôi sao.

Có lẽ ngay cả việc đi mua sắm cô bé cũng chưa từng được làm một mình. Cái này gọi là bảo bọc quá mức, hay là can thiệp quá sâu... hay là ham muốn độc chiếm quá mạnh đây?

Tôi nghĩ không nên nhốt Saya-chan trong lồng kính như vậy, nhưng...

(Chuyện nhà người ta, mình cũng chẳng xen vào được.)

Chuyện ai nấy lo, nhà ai người nấy ở. Nhà Sanada chắc cũng có nỗi khổ riêng. Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ thu lấy đồng 100 yên mà không nói thêm lời nào.

「Anh sẽ trả giúp em sau」

「Nhờ anh ạ. À, cho Saya một phần trà sữa và bánh pancake nhé」

「Được rồi. Để anh gọi món」

Sau khi tôi gọi món với bác chủ quán, vì bánh pancake cần chút thời gian để chế biến nên bác đã mang ra một ít bánh quy tặng thêm.

「Vì hôm nay có vị khách nhỏ ghé chơi nên coi như đây là quà gặp mặt, cháu ăn đi nhé」

「Cháu được ăn thật ạ? Cháu cảm ơn bác nhiều lắm...!」

「Hố hố hố. Nhìn cháu bác lại nhớ đến đứa cháu nội hồi còn nhỏ quá」

... Quả nhiên, thái độ của cô bé với bác chủ quán rất bình thường. Vì quá thắc mắc, tôi đánh liều hỏi thử thì nhận được câu trả lời:

「Người lớn thì không sao. Chỉ là em hơi ngại những người tầm tuổi anh trai em thôi」

Đúng như dự đoán, gã Sanada chính là lý do khiến tôi bị vạ lây. Thiệt tình, cái tên đó rốt cuộc đã làm cái quái gì với em gái mình vậy không biết...!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!