Chương 94 - Anh trai, rào cản không thể vượt qua của nhân vật phụ
Saya-chan đã cho tôi rất nhiều lời khuyên về những video mà tôi đã làm.
Từ cách quay phim, những ứng dụng biên tập nên dùng, cho đến cả việc cố tình đặt câu hỏi để dẫn dắt bình luận nhằm tăng tương tác... Tất cả đều là những kiến thức cực kỳ bổ ích giúp ích cho tôi rất nhiều.
「 Cảm ơn em nhé. Nhờ em mà có lẽ anh sẽ làm được những video chất lượng hơn rồi」
「Nếu giúp được gì đó cho anh trai thì Saya vui lắm ạ. Hi hi」
Có lẽ nhờ nãy giờ mải mê trò chuyện chăng. Cô bé đã dần trở nên quen thuộc với tôi hơn. Cơ mặt giãn ra thư thái, những nụ cười ngây ngô cũng xuất hiện nhiều hơn trước.
Trước khi chuyển sinh, tôi vốn trải qua một cuộc sống công sở chẳng mấy khi tiếp xúc với trẻ con... nên cảm giác này thật mới mẻ làm sao. Quả nhiên trẻ con hợp nhất là khi mỉm cười. Hãy cứ trưởng thành thật tốt nhé.
「Mà nhắc mới nhớ, tại sao anh lại giúp đỡ hàng xóm của Saya thế?」
Hàng xóm của nhà Sanada. Điều đó có nghĩa là con gái nhà Himuro cô nàng Himuro Hinata. Nhân tiện thì Saya-chan có vẻ ghét Himuro-san. Thế nên chắc cô bé đang thắc mắc lý do tại sao tôi lại hợp tác với chị ta.
「Ưm, chuyện này có chút tình tiết phức tạp...」
「... Anh định "nẫng tay trên" từ anh trai em sao? Em nghĩ là không nên đâu. Chị ấy gu thẩm mỹ kém đến mức đi thích anh trai em được, nên em nghĩ anh nên bỏ cuộc thì hơn」
「Không phải. Chuyện không phải như thế」
Mà này, tôi thực sự mong một đứa trẻ tiểu học đừng có thốt ra từ "nẫng tay trên" như thế. Nghe mà giật cả mình. Chắc do tiếp xúc với mạng xã hội từ sớm nên cô bé mới học được nhiều từ ngữ kỳ lạ như vậy.
(Dù có giải thích là vì Sanada đang chấp niệm với Mogami-san nên mình muốn cường hóa sức hút nữ chính của Himuro-san để kéo sự chú ý của hắn về phía cô ấy... thì chắc em ấy cũng chẳng hiểu nổi đâu nhỉ)
Đem những chuyện phức tạp kể cho một bé gái tiểu học thì đúng là khó lòng thấu tỏ. Không phải là vấn đề sắp xếp thông tin, mà là những rung cảm của tuổi trẻ mỏng manh và dễ vỡ đến nhường nào, nếu không trải qua độ tuổi đó thì sẽ chẳng thể nào hiểu được.
Đứa trẻ này rồi cũng sẽ hiểu khi lớn thêm chút nữa thôi. Cái cảm giác thích một người đến mức chẳng thể làm gì khác, vốn dĩ là thứ không thể diễn tả bằng lời.
「Nói đơn giản thì, anh đang ủng hộ tình yêu của Himuro-san. Đại loại là vậy đó」
「Nghĩa là anh muốn chị ấy hẹn hò với anh trai em hả?」
「Kết quả thì đúng là sẽ như thế... À, Saya-chan có thấy khó chịu không?」
「Không đâu. Em chẳng có chút hứng thú nào với chuyện yêu đương của anh trai cả. Anh ấy hẹn hò với ai thì em cũng tuyệt đối chẳng quan tâm」
「V-Vậy sao」
Đây chẳng còn là cấp độ ghét bỏ đơn thuần nữa rồi.Dùng từ "thờ ơ" xem ra vẫn còn quá nhẹ nhàng. Saya-chan thực tâm muốn né tránh gã anh trai Sanada Saiga của mình. Bình thường hắn đã làm gì cô bé vậy chứ... Nhìn cái thái độ chán ghét đến mức này, có lẽ cô bé đã phải khổ sở hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
「... Haiz. Chắc là em phải về thôi, sắp đến giờ giới nghiêm rồi ạ」
「Mới có bốn rưỡi chiều thôi mà」
「Nếu không về trước năm giờ thì anh trai sẽ liên lạc cho cảnh sát rồi gây phiền phức cho họ mất, nên em chẳng còn cách nào khác ạ」
Vẻ mặt đầy luyến tiếc. Hay đúng hơn là Saya-chan đang buồn vì cô đơn.
Vì muốn làm cô bé phấn chấn lên, tôi đã lỡ thốt ra lời đề nghị này.
「Vậy thì, ngày mai chúng ta lại hẹn nhau ở đây nhé? Anh vẫn muốn nhận thêm lời khuyên về việc làm video từ em nữa」
「Em nhất định sẽ tới」
Dù biết rằng sẽ có rủi ro lớn nếu bị gã Sanada phát hiện. Thế nhưng, với tư cách là người lớn... nhìn một đứa trẻ đang ủ rũ, tôi không thể bỏ mặc được. Tôi không thể can thiệp vào chuyện gia đình người khác, nhưng chuẩn bị cho cô bé một chút thời gian yên bình như thế này thì tôi vẫn có thể làm được.
「Hi hi. Ngày mai là lại được gặp Onii-sama nữa rồi thật là hạnh phúc quá đi. Nhờ vậy mà đêm nay em có vẻ sẽ chịu đựng được sự "quấy rối" của anh trai mình rồi」
「C-Cố lên nhé」
Sanada ơi là Sanada. Tình yêu của mày bị em gái gọi là "quấy rối" kìa, mày thấy thế mà ổn sao. Lẽ ra mày nên nghĩ cho Saya-chan thêm một chút chứ.
Yêu thương không chỉ đơn thuần là chiều chuộng. Đôi khi chấp nhận và tôn trọng đối phương cũng là điều cần thiết, tôi thực sự mong một ngày nào đó hắn sẽ học được điều này.
(Mà thôi, với cái tên đó thì chắc là không thể rồi)
Bảo một tên nhân vật chính vốn được vạn vật mặc định ủng hộ chỉ bằng việc tồn tại phải biết thấu cảm và quan tâm người khác... đúng là chuyện không tưởng mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
