Chương 49 - "Mesugaki" chuyên nghiệp
“mesugaki” có thể được dịch nôm na sang tiếng Anh là “cô gái hư hỏng” hoặc “cô gái trẻ hay trêu chọc”
“Hẹn hò kiểu học sinh” là như thế nào?
Sau khi suy nghĩ một lúc, kết luận mà tôi đưa ra là. Đi xem phim.
Ngay cả với tiền tiêu vặt của học sinh cũng là một sự lựa chọn không quá tốn kém, mà trong lúc xem phim thì cũng không cần phải nói chuyện. Sau khi xem xong thì lại có thể nói về nội dung bộ phim. Hiểu rồi, thảo nào từ xưa đến nay nó luôn là lựa chọn kinh điển.
「Hẹn hò mà đi xem phim thì chán chết」
Nhưng cô nhóc đi bên cạnh tôi… à không, Minai-san lại đang thở dài đầy ngao ngán.
Có cảm giác cô ấy lúc nào cũng phản đối tôi. Mà thôi, tôi thích trẻ con có tính cách năng động chút nên cũng không bận tâm.
「Vậy cậu nghĩ đi đâu thì tốt?」
「Đến nhà」
「Lần hẹn hò đầu tiên mà lại đến nhà của người ta thì thì có hơi」
「Thật à? Cậu không muốn ở nhà rồi tình tứ với đối phương sao? Hehe, nếu là tớ thì sẽ kéo Saiga vào nhà, đẩy cậu ấy lên giường rồi… kya♪」
「Suy nghĩ đen tối quá rồi đấy」
Mà nói thật, ngay từ khi gặp tôi đã nhận ra rằng đầu óc cô gái này khá là… màu hồng.
Dù sao thì cô ấy từng nói rất thản nhiên rằng “muốn sinh con với Sanada”. Lần đầu nghe tôi còn tưởng mình nghe nhầm cơ, nhưng có vẻ cô ấy nói thật.
「Cậu cũng là đàn ông mà đúng chứ? Không muốn thử bóp ngực của Fuuko à?」
「Xin phép không trả lời」
「Hả? Cứ nói thẳng đi. Đồ biến thái ngầm~」
「Cái đó thì tớ không phủ nhận. Bên này đúng là cái kiểu biến thái đó đấy」
「Ui. Vậy cậu cũng đang nhìn tớ bằng ánh mắt dâm đãng đó à? Ya~ đừng nhìn nữa. Có bầu mất thôi~」
Ồn ào quá, con nhóc này à khoan, tôi lỡ miệng dùng từ hơi thô mất rồi.
Có thể khiến tôi bực mình như vậy, đúng là kỹ năng “con nhóc hỗn láo” của cô ấy khá cao. Rất giỏi trong việc chọc đúng dây thần kinh của người khác. Kỹ thuật đó đáng được khen ngợi.
「Đừng nói mấy chuyện kỳ quặc nữa, mau đi nhanh lên」
Lúc nhận ra thì bước chân của tôi đã chậm lại theo nhịp của Minai-san.
Mặc dù vẫn còn sớm so với thời gian hẹn trước, nhưng nếu cứ nói chuyện dài dòng với cô ấy thì tôi sợ mình mất nhịp mất, nên thúc cô ấy đi nhanh hơn.
Nhưng Minai-san lại nhìn tôi với vẻ vẫn không vui.
「…Cậu không nổi giận à?」
「Cậu muốn tớ nổi giận sao?」
「Ừ. Cậu là kiểu người mà làm cho người khác không thể nhìn ra cảm xúc thật của cậu. Tớ chẳng bao giờ biết cậu đang nghĩ gì, nên tớ muốn lôi bản chất thật của cậu ra」
「Tiếc thật. Có lẽ cậu vẫn chưa đủ trình để khiến tớ phải nghiêm túc đâu」
「Ui trời. Câu đó nghe quê mùa chết đi được. Này, cậu không thấy xấu hổ à? Đã học cao trung rồi cơ đấy, vậy mà còn nói mấy câu kiểu “chunibyo” vậy sao~」
「…Ờ thì, đúng là câu vừa rồi đúng là hơi xấu hổ」
Dù trước khi chuyển sinh tôi đã gần ba mươi.
Nhưng cơ thể bây giờ của tôi vẫn là học sinh cấp ba, nên có lẽ linh hồn cũng bị kéo theo tuổi trẻ phần nào.
Mà thôi, được trẻ lại cũng là chuyện tốt cơ mà.
「Ừm… khiêu khích cũng không được, trêu chọc cũng không xong, khinh thường cũng vô ích… này, tớ phải làm gì thì cậu mới nổi giận vậy?」
「Lý do khiến tớ nổi giận à. Đó là…」
Khi cô gái tôi thích bị đối xử hời hợt.
Tôi suýt nói ra câu đó, rồi vội nuốt lại.
Nghĩ lại thì… trong đời chỉ có đúng một lần.
Trước khi chuyển sinh tôi cũng là kiểu người như thế này, hiếm khi nổi giận… nhưng có một lần duy nhất tôi bị chi phối bởi cả sự tức giận lẫn cảm giác trống rỗng.
Đó là khi chương cuối của bộ truyện này được đăng.
Hơn nữa cùng lúc đó còn thông báo bị cắt ngang kết thúc, lại còn thêm việc Mobuko-chan thậm chí còn không xuất hiện ở chương cuối… khi tất cả những thứ đó của tôi bị cướp đi, lúc đó tôi thấy tiếc nuối và phẫn nộ nhất.
Có lẽ từ nay trở đi sẽ không còn lúc nào cảm xúc của tôi bộc lộ mạnh hơn lúc đó nữa.
「Ơ? Gì vậy gì vậy? Với phản ứng đó thì chắc chắn có chuyện gì đúng không?? Nói đi! Này này, nói cho tớ biết đi mà~」
Có lẽ cô ấy nhận ra phản ứng của tôi có gì đó khác lạ.
Minai-san cứ bám riết lấy tôi mà hỏi tiếp. Cô ấy kéo tay tôi… không, đúng hơn là ôm chặt lấy như đang bám vào.
Trông giống hệt một đứa trẻ đang nài nỉ bố mua kẹo vậy.
Không ổn rồi.
Chúng tôi đã đến điểm hẹn.
「Này. Đừng có bám vào… nếu Mogami-san thấy cảnh này thì…」
「Nếu tớ thấy thì sao?」
…Thấy chưa!
Khi nghe tiếng gọi rồi quay lại, ở đó có một thiên sứ.
Chính là Mogami Fuuko.
Hôm nay cô ấy ăn mặc chỉnh chu hơn bình thường, nhưng vì nhìn thấy cảnh tôi và Minai-san đang đùa giỡn với nhau nên giờ đang phồng má lên trong khi nhìn tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
