Chương 55 - Cún con giấu nanh
Ở phía xa trong tầm nhìn, tôi đã nhìn thấy Mogami-san.
Cô ấy đang đảo mắt nhìn khắp xung quanh, như thể đang tìm ai đó.
…Hử?
Cô ấy vẫn chưa nhận ra Sanada sao?
Hai người đứng rất gần nhau, nhưng vẫn chưa nhìn thấy mặt nhau.
Chỉ có điều, Sanada dường như đã nhận ra Mogami-san rồi. Nhìn cô ấy, hắn có vẻ đang do dự không biết nên làm gì.
Trong tầm nhìn của Mogami-san lẽ ra phải có Sanada.
Vậy mà vẫn không nhận ra… nghĩa là cô ấy đang tìm một người khác.
Chắc là đang tìm Minai-san.
Dù con nhóc đó là học sinh cấp ba, nhưng cũng không nhỏ đến mức bị lạc. Hơn nữa, cô ấy biết tôi đang ở tầng ba, nên nếu muốn quay lại thì hoàn toàn có thể quay lại ngay.
Nhưng Mogami-san là một cô gái quá đỗi tốt bụng.
Có lẽ thay vì lo cho bản thân, cô ấy lại đang lo cho Minai-san người vừa đi cùng mình.
Có thể cô ấy nghĩ rằng Minai-san cô bé thân thiện, hơi vụng về và khiến người ta không thể rời mắt, giống như một chú cún con đã bị lạc mất.
Nhưng không phải vậy.
Minai-san không phải là một cô gái ngây thơ như thế.
Đôi khi cô ta còn có sự xảo quyệt đủ để lợi dụng cả lòng tốt của Mogami-san.
Bởi vì Minai Misuzu là một “nữ chính”.
「Fuuko đúng là rất cảnh giác với người lạ, nhưng một khi đã thân thì lại cực kỳ không phòng bị nhỉ. Cô ấy tin hết mọi lời tớ nói. Không nghi ngờ gì mà giao hết mọi thứ cho tớ」
Minai-san thân mật đặt tay lên vai tôi, rồi thì thầm như vậy.
Một cảm giác rất kỳ lạ.
Tôi không cảm thấy ác ý trong ý chí của cô ta, nhưng hành động lại chứa đầy ác ý, khiến người ta rợn người.
「Nhưng lôi được cô ấy ra ngoài cũng vất vả lắm đó. Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, tớ nói muốn bỏ cậu lại rồi đi xem quần áo, cô đã ấy từ chối ngay」
「Nếu là Mogami-san thì đúng là sẽ nói vậy」
「Ừ. Nên tớ đổi cách nói. Tớ bảo: ‘Hay là mua quần áo mà Sato sẽ thích, rồi tạo bất ngờ cho cậu ấy?’」
Ra vậy.
Nếu lấy lý do là “vì tôi”, thì Mogami-san đúng là sẽ gật đầu.
Cô ấy là kiểu người vị tha đến mức bất thường. Chỉ cần là “vì ai đó”, cô ấy sẽ yếu lòng. Và Minia-san đã lợi dụng chính tính cách đó.
「…Trông có vẻ ngốc, nhưng cũng khá thông minh nhỉ」
「Hihi. Trông tớ đần lắm đúng không? Nhưng tiếc thật đấy. Thật ra tớ suy nghĩ nhiều lắm… về bản thân mình」
Và cô gái này có bản chất hoàn toàn trái ngược với Mogami-san.
Khái niệm “vì người khác” không tồn tại với cô ta.
Mọi lời nói và hành động đều quy về một điểm duy nhất “vì bản thân”.
「Fuuko đúng là giống như tớ nghĩ… rất dễ điều khiển, dễ dụ, và cực kỳ tiện lợi. Kiểu con gái đó chẳng phải rất hợp làm vợ của Saiga, một kẻ trăng hoa sao? Cô ấy chắc cũng không thể độc chiếm Saiga, mà dù bị phản bội thì chỉ cần xin lỗi là sẽ tha thứ ngay. Nếu tớ làm tình nhân thì chắc cô ấy cũng sẽ chấp nhận」
Vì thế cô ta mới nhắm vào Mogami-san.
Ngay từ lúc gặp mặt tôi đã cảm thấy cô ta có ý đồ gì đó… thì ra là vậy.
「Cô nghĩ tôi nghe xong chuyện đó mà vẫn đứng yên sao?」
Nhưng cô ta đã hiểu lầm.
Wan-chan.
Nếu người đàn ông trước mặt mà cô đang khinh thường… thực ra vẫn có ý chí hành động ngay trong tình huống này, thì cô sẽ làm gì?
Trong mắt cô, tôi chỉ là một nhân vật phụ bình thường ở khắp nơi.
Nhưng nếu bản chất thật của nhân vật đó lại là một người “chuyển sinh” một sự tồn tại dị thường thì cô nghĩ sẽ thế nào?
Câu trả lời chỉ có một.
Tôi sẽ không để cô lợi dụng Mogami-san.
「Mogami-san!!」
Chỉ cần hét từ tầng ba xuống là sẽ nghe thấy.
Trung tâm thương mại ngày nghỉ rất đông người, nhưng điều đó không quan trọng.
Có thể sẽ gây chú ý, cũng có chút áy náy vì làm phiền người khác. Nhưng nếu có ai khó chịu thì sau đó tôi sẽ xin lỗi đàng hoàng.
Nhưng bây giờ, tôi phải để Mogami-san biết rằng tôi đang ở đây.
Đồng thời cũng khiến Sanada nhận ra sự hiện diện của tôi để kìm hãm hành động của hắn.
Chỉ cần tôi hét lên từ đây.
Chỉ cần vậy thôi, toàn bộ kế hoạch của Minai-san sẽ sụp đổ.
Nguyên nhân thất bại của cô ta chỉ có một.
Cô ta đã coi thường tôi.
「Không được đâu. Cậu đừng có cản trở chuyện tốt như vậy chứ」
Ngay khoảnh khắc tôi định hét lên.
Miệng tôi bị bịt lại, đồng thời cổ họng bị siết chặt, khiến tôi không thể thở được.
「…!」
Thật bất ngờ.
Ngay cả hành động của tôi, Minai-san cũng đã cảnh giác.
Dù trước đó cô ta luôn tỏ ra coi thường tôi.
「Hừm. Sau hành động vừa rồi thì tớ chắc chắn rồi. Cậu mới là kẻ cản trở lớn nhất trong kế hoạch của tớ」
Lúc nãy cô ta nói thao thao về động cơ và kế hoạch của mình, tôi còn tưởng là vì cô ta tin chắc tôi sẽ không làm gì…
Nhưng xem ra không phải vậy.
Không phải là cô ta coi thường tôi.
Mà dường như cô ta đang thử tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
