Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 53 - Khoảng lặng trước cơn bão

Chương 53 - Khoảng lặng trước cơn bão

Bộ phim mà Mogami-san muốn xem là bộ phim chuyển thể từ một tiểu thuyết lãng mạn nào đó.

Vì là tác phẩm được cô ấy một người mê đọc sách đặc biệt đề cử, nên nội dung quả thật khá thú vị. Câu chuyện tình cảm ngọt ngào của lứa tuổi học sinh được khắc họa rất tỉ mỉ, tuy không có những tình tiết quá kịch tính, nhưng sau khi xem xong lại khiến lồng ngực ấm áp một cách kỳ lạ. Có thể nói đó là một tác phẩm rất tốt.

Tôi nhắc lại một lần nữa.

Không hề có sự hoành tráng hay bùng nổ, chỉ là một bộ phim bình thương nhưng chất lượng cao.

「Phim hay thật… hức, cảm động quá」

「C-có đến mức phải khóc nhiều vậy không…」

Nhưng Minai-san có vẻ hơi lệch pha.

Sau khi ra khỏi rạp tôi mới nhận ra, cô ta đã cố nén tiếng mà khóc nức nở. Nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của cô ấy, cả tôi lẫn Mogami-san đều giật mình, nên bây giờ chúng tôi đang ngồi trên chiếc ghế gần đó để dỗ dành.

「Thật tốt quá… nữ chính cuối cùng cũng hạnh phúc…」

Nghe như thể nhân vật chính và nữ chính phải vượt qua vô số gian nan mới đến được với nhau vậy trời.

Nhưng thực ra đâu có cao trào nào như thế. Chỉ là tỏ tình bình thường rồi bắt đầu hẹn hò bình thường thôi mà.

Thế nhưng đối với Minai-san, điều đó dường như lại rất cảm động.

「Kiểu tình yêu như vậy mới là tuyệt nhất. Một ngày nào đó tớ cũng muốn… hức」

Vừa khóc, cô ấy vừa có vẻ mặt hơi hạnh phúc.

Nếu là nước mắt vì cảm động chứ không phải vì buồn bã thì cũng tốt.

(Cô ta quá nhạy cảm sao? Hay là… bộ phim tình yêu lúc nãy đối với “Wan-chan” chính là hình mẫu lý tưởng đến mức khiến cô ta phải khóc?)

Cái người này đúng là kỳ lạ.

Nhưng chắc chắn không phải người xấu.

「Phù~ khóc nhiều quá nên đói rồi. Fuuko, bảo cái người đang dứng đực ở bên đó tìm chỗ nhà hàng đi. Hình như có hàng bán parfait trái cây rất ngon. Tớ quên mất nó ở tầng mấy rồi」

「Đừng gọi tớ kiểu người này người nọ chứ」

「Là Sato-kun đó. Cậu đừng nói những lời thất lễ với cậu ấy nữa nhé?」

「V-vâng!」

Ha ha. Đáng đời.

Mỗi khi Minai-san chê bai tôi trước mặt Mogami-san thì cô ấy sẽ nổi giận thật sự. Nhìn con nhóc láo toét kia bị khí thế đó làm cho sợ hãi, trong lòng tôi cũng hả hê.

Dù trong đầu nghĩ những điều giống như nhân vật phụ nhỏ nhen, nhưng cuối cùng tôi vẫn làm theo lời họ, bắt đầu tra cứu cửa hàng bằng điện thoại. Có lẽ vì vậy mà tôi bị coi thường.

「Ở khu food court tầng ba. Mà tiện thể nói luôn, tầng bốn cũng có một quán ramen trông khá」

「Vậy à. Thế thì đi tầng ba」

「Quán ramen ở tầng bốn không có ở chỗ cho chúng ta đâu」

「Tại sao chứ?」

「Tớ không thích mấy vị béo ngậy」

「…Vậy à」

「L-lần sau nhé! Sato-kun, lần sau chúng ta cùng đi nha?」

Mogami-san đúng là quá dịu dàng. Dễ thương thật… vậy thôi, nếu lần sau cô ấy đi cùng thì cũng được.

Mấy khi đi xa mà thấy một quán ramen ngon, việc muốn thử bằng được chính là bản năng của đàn ông.

Minai-san thì đang khịt mũi cười tôi.

「Uầy. Đi hẹn hò mà vào quán ramen à? Nếu lúc hôn mà miệng cậu toàn mùi tỏi không thì chẳng quá quá tởm đấy à?」

「H-h-h-hôn thì vẫn còn quá sớm với Sato-kun mà!」

「Là còn quá sớm với tớ sao」

Tôi thật sự không hiểu Mogami-san nghĩ về tôi như thế nào.

Ngược lại mới đúng. Tôi cảm thấy hôn Mogami-san vẫn còn quá sớm, nên từ trước tới giờ tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Vì vậy tôi mới có thể bình thản đi ăn ramen cùng cô ấy.

「Mà nói mới nhớ, hơi thở của Saiga lúc nào cũng có mùi bạc hà nhỉ」

「Được rồi được rồi. Đi thôi」

Chuyện hơi thở của đám con trai thì ai mà quan tâm.

Mà việc Minai-san còn kiểm tra cả chuyện đó khiến tôi hơi sợ. Có lẽ do tính thích theo dõi của cô ta. Còn Sanada người bị kiểm tra từng chút một chắc cũng vất vả lắm.

Thế là chúng tôi đi tới cửa hàng đồ ngọt mà Minai-san muốn.

Tôi thì không thích đồ ngọt nên muốn ăn thứ gì đó chắc bụng hơn… nhưng dù sao Mogami-san cũng là người mê đồ ngọt, nên cô ấy có vẻ rất mong chờ cửa hàng này.

「Chỗ này… có vị của hạnh phúc」

「Hihi♪ đúng chứ? Quán này ngon lắm đó」

Ăn một ly parfait khổng lồ, Mogami-san đặt tay lên má, đôi mắt mơ màng.

Parfait thì ăn ở đâu chẳng giống nhau… những lời thiếu tinh tế như vậy tôi tất nhiên không nói ra. Tôi chỉ lặng lẽ uống ly cà phê đá của mình. Chỉ nhìn thôi cũng thấy ngấy đến tận óc rồi, nhưng nếu Mogami-san vui thì như vậy là đủ.

「Nè nè. Cho tớ ăn thử parfait trái cây của cậu một miếng được không? Cậu cũng ăn thử của tớ nhé」

「Ừm, được thôi. Tớ cũng tò mò parfait chocolate của Minai-san nữa…」

Hai người còn đổi cho nhau ăn thử.

…Quả nhiên, có lẽ họ cũng khá hợp nhau.

Ngay cả Mogami-san vốn hay ngại người lạ cũng dường như đã hoàn toàn mở lòng với Minai-san.

…Có lẽ tôi đã nghĩ quá nhiều.

Ban đầu tôi cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ trong thái độ của Minai-san, nhưng cho tới giờ cô ấy cũng chỉ đơn giản là đi chơi bình thường.

Chắc chỉ là đang định theo dõi thì đột nhiên thấy cô đơn, nên muốn tham gia cùng thôi.

Nhưng nếu là một cô gái thuần khiết như vậy, thì đáng lẽ cô ấy không thể trở thành “nữ chính”.

Tôi đã không hiểu.

Sự cố chấp của họ.

Tình yêu mù quáng mà họ dành cho nhân vật chính.

Tôi vẫn chưa thể hiểu được điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!