Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 48 - Những người thường đi “dịch vụ người lớn” hay quán rượu rồi lại lên mặt giảng đạo lý người khác mới là kẻ tồi tệ nhất

Chương 48 - Những người thường đi “dịch vụ người lớn” hay quán rượu rồi lại lên mặt giảng đạo lý người khác mới là kẻ tồi tệ nhất

Thứ bảy.

Hôm nay là ngày của sự kiện hẹn hò.

(Mà, gọi là sự kiện thì có hơi quá. Dù sao thì cũng chỉ là một buổi hẹn hò bình thường thôi.)

Trong manga thì đó được xem là “sự kiện hẹn hò”.

Nhưng đối với tôi người đang sống trong chính thế giới đó thì nó lại chính là hiện thực. Trong manga thì chỉ cần khung cảnh tối lại là chuyển sang cảnh khác, còn đối với tôi thì mọi thứ vẫn tiếp diễn như bình thường.

(Gánh nặng thật… liệu mình làm nổi không.)

Buổi sáng. Sau khi đã chuẩn bị xong, tôi đứng trước gương kiểm tra lại diện mạo của mình.

Tôi chẳng hiểu thời trang kiểu học sinh là thế nào. Tạm thời cứ lôi đại quần áo thường ngày trong tủ ra mặc. Một chiếc áo sơ mi đen và một cái quần jean bình thường. Có đẹp hay không thì tôi cũng không biết. Dù sao thì có trừng mắt nhìn vào gương bao nhiêu lần đi nữa thì khuôn mặt cũng chẳng thay đổi, mà sức hấp dẫn cũng không tăng lên, nên tôi sớm bỏ ý định suy nghĩ về chuyện đó.

Dù cố gắng thế nào thì tôi vẫn chỉ là một người nhạt nhòa, vô vị, không có khuôn mặt đáng nhớ.

Chắc Minai-san sẽ nói gì đó, nhưng cứ mặc kệ đi vậy.

Giờ thì đến lúc ra ngoài.

Tôi bước ra khỏi cửa, định đi về phía điểm hẹn thì… tôi chợt phát hiện ra một sinh vật nhỏ đang nấp sau cột điện.

Hả, chó à?

À không.

Là “Wan-chan”.

「Chào buổi sáng. Nhân tiện thì, chẳng phải cậu đã bị Mogami-san nói là đừng stalker tớ rồi sao?」

「…K hông phải stalker đâu. Vì cậu đã nhận ra rồi mà? Nếu tớ thật sự muốn làm vậy thì cậu làm sao có thể phát hiện ra tớ được chứ」

Lại không thèm chào lấy một câu.

Đối với cô ấy, khái niệm lễ phép vốn không tồn tại nên chuyện đó cũng bình thường. Đối với tôi thì vốn không thấy bực vì điều đó nên cũng không sao.

Chỉ là ngay khi vừa gặp mà đã làm mặt khó chịu thì cũng hơi quá.

「…Ờm, kiểu thời trang này đúng là của mấy người cố tỏ ra trưởng thành」

「Vậy à? Chủ đề thời trang của tớ là “bình thường” đấy」

「Bộ không có cái nào nhìn giống học sinh hơn à? Kiểu áo sơ mi vô nghĩa, vòng cổ rẻ tiền, hay mấy giày thể thao màu như trái cây nhiệt đới ấy」

「Nếu vậy thì tớ không hiểu nổi cái “giống học sinh” mà cậu nói rồi」

Vừa nói vậy, tôi bắt đầu bước đi thì Minia-san cũng đi theo sau.

Tôi biết điểm đến của chúng tôi giống nhau, nhưng tại sao cô ấy lại đứng chờ tôi từ trước chứ?

「Thế cậu nghĩ sao?」

「Về cái gì cơ?」

「Về quần áo của tớ! Nếu là Saiga thì chắc chắn đã khen tớ rối rít rồi, vậy mà sao cậu lại không khen lấy một câu chứ?」

「Vì tớ không phải Sanada」

Nói vậy thì tôi cũng chịu.

Nhưng mà, cô ấy sẽ vui nếu được tôi khen sao?

Tôi nghĩ cô ấy chẳng hứng thú gì với mình nên cố tình không nhắc đến, nhưng nếu bản thân cô ấy muốn thì cũng đành vậy.

「Tốt nhất nên hạn chế hở da một chút. Không cần lộ rốn, nách hay đùi đâu. Hãy mặc đồ trẻ con đúng với ngoại hình của cậu hơn đi」

「Cậu thực sự chê luôn à!? Tớ bảo cậu khen cơ mà!!」

Bởi vì bộ đồ đó quá đúng kiểu “con nhóc khiêu khích”.

Quần short ngắn đến mức thấy cả gốc đùi, áo bên trong thì ngắn đến mức lộ rốn, bên ngoài khoác… không, chỉ là vắt hờ một chiếc áo khoét ngực sâu mà trông chẳng có chức năng gì như quần áo cả. Mà dù hở nhiều như vậy nhưng lại mang tất dài đến đùi rất chỉnh tề, điều đó cũng khó hiểu không kém. Cái gu ăn mặc này đích thị là nhắm thẳng vào một nhóm người rất đặc thù.

「Mười điểm」

「Chấm cái gì vậy」

「“Độ hấp dẫn của đàn ông”. Saiga ngây thơ lắm, mỗi lần thấy tớ mặc như vậy là cậu ấy lại đỏ bừng mặt lên luôn đấy? Hihi, buồn cười lắm đúng không~」

Ra vậy.

Có vẻ vì Sanada phản ứng kiểu trai tân quá mức nên Minai-san đã thích luôn cái kiểu thời trang này.

Cái vẻ chín sớm của cô bé cũng đáng yêu, nhưng tôi thì là một người đàn ông với tinh thần gần ba mươi nồi bánh chưng. Vì thế nên tôi không hứng thú với trẻ con.

「Coi chừng cảm lạnh đấy. Kéo khóa áo lên cho đàng hoàng vào」

「…Ha. Tớ vẫn không nghĩ cậu có thể trong trưởng thành hơn Saiga đâu. Đỡ này!」

Cô thở dài rồi đá vào mông tôi như để xả stress.

Không có người lớn nào nổi giận vì bị trẻ con chọc ghẹo. Khi tôi vẫn bình thản, cô ấy lại thở dài lần nữa.

「Này, ít nhất cậu không thể mắng một câu tớ à? Nếu là Saiga thì sẽ nói như vậy đó. Kiểu “Tớ nói vậy là vì lo cho cậu mà thôi…” ấy! Nghe tuyệt đến mức muốn sinh ba đứa con đầy đủ trai gái cho cậu ấy luôn đúng không?」

「Còn bên này thì ghét mấy bài giảng đạo lắm」

Bởi vì tôi biết mấy ông già đi giảng đạo ở mấy chỗ như quán bar hay host club là kiểu đáng chán nhất.

Những lời răn dạy “vì nghĩ cho người khác” thực ra chẳng tồn tại đâu. Phần lớn chỉ là thỏa mãn bản thân.

「Ừm… tớ thực sự vẫn không thể hiểu được cảm xúc của Fuuko luôn」

Cô nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

Có lẽ việc sáng sớm đã đến đây củng chỉ là để quan sát và đánh giá tôi mà thôi.

Nhưng tiếc thật, tôi đây không thể đáp ứng kỳ vọng của cô đâu.

Bởi vì tôi không phải nhân vật chính.

Tôi chỉ là một “nhân vật phụ” mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!