Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 54 - "Nữ chính"

Chương 54 - "Nữ chính"

Và rồi tôi đã sơ suất.

Cảm giác như bị đánh lén đúng vào khoảnh khắc lơ là, khiến cảm xúc của tôi khẽ dao động.

「Này. Mogami-san đâu rồi?」

「Tớ đã nói rồi mà, lúc nãy cũng nói rồi đó?」

Chuyện xảy ra sau khi ăn xong parfait.

Minai-san đột nhiên kêu “đau bụng”, nên tôi để cô ấy đi vào nhà vệ sinh.

Nhưng không hiểu sao, cô ta không đi một mình mà lại kéo Mogami-san đi cùng… rồi từ đó hơn ba mươi phút trôi qua mà vẫn chưa quay lại.

Tôi bắt đầu lo lắng nên gọi liên lạc mấy lần, nhưng không thể kết nối được với Mogami-san.

Sợ rằng nếu đi tìm thì sẽ lỡ mất nhau, tôi đành chờ tại chỗ. Cuối cùng Minai-san quay lại và giải thích như thế này.

「Lạc mất rồi. Tehe♪」

Không có chút áy náy nào.

Minai-san thè lưỡi, bày ra thái độ đùa cợt.

「Dù sao cũng tiện nên sau khi đi vệ sinh tụi tớ ghé xem vài cửa hàng khác luôn. Ở đây có nhiều shop đồ hiệu mà đúng không? Tớ xem quần áo một lúc thì mải quá, đến lúc nhận ra thì đã lạc nhau mất rồi~」

Cô ta cười hề hề rồi ngồi phịch xuống ghế với thái độ ngang tàng.

Tiền đã thanh toán xong. Ly parfait và cốc cà phê đá cũng đã được dọn đi. Bây giờ trên bàn chỉ còn cốc nước tôi đang uống dở.

Tôi muốn đứng dậy ngay để đi tìm Mogami-san… nhưng cô ta lại chẳng có vẻ gì là hoảng hốt.

Cô ta bắt chéo chân, rồi cầm luôn cốc nước tôi đang uống dở, như thể đó là của mình mà uống.

Vẫn như mọi khi, cô ta coi thường tôi. Nhưng chuyện đó thì tôi không tức.

Chỉ là, đã lạc Mogami-san mà thái độ của cô ta lại quá mức đùa cợt, nên điều đó khiến tôi bực mình.

Hiếm khi tôi lại có cảm xúc như vậy với một đứa nhóc.

Con bé này đúng là rất giỏi chọc vào dây thần kinh của người khác.

…Ở cạnh nó khiến nhịp điệu của tôi bị phá vỡ.

Vì thế tôi quyết định bỏ mặc cô ta.

Không nói gì, tôi đứng dậy định rời khỏi chỗ.

Nhưng như thể đã đoán trước, Minai-san lập tức nắm chặt lấy cánh tay tôi.

「Cậu định đi đâu vậy?」

「Đi tìm cô ấy」

「Dù sao thì cậu ấy đâu phải trẻ con lạc đường đâu. Fuuko cũng là học sinh cấp ba mà? Chẳng lẽ không thể tự xoay xở được chứ?」

「Không liên lạc được. Với tính cách của cô ấy, nếu lạc thì chắc chắn sẽ lập tức nhờ đến tôi」

「Không thể đâu. Vì điện thoại của Fuuko đang ở chỗ tớ mà」

…Ý là sao?

Tôi quay lại nhìn Minai-san kỹ hơn và đúng thật, trong tay cô ta đang cầm điện thoại của Mogami-san.

「Tại sao?」

「Lúc Fuuko thử quần áo, tớ đã giữ giúp cậu ấy. Cậu ấy muốn liên lạc với cậu nên tớ nói để tớ liên lạc thay… rồi cứ thế cầm luôn. Tính cách của Fuuko tốt quá mức luôn ấy. Tin tưởng tớ từ tận đáy lòng, nên cứ giao điện thoại cho tớ suốt」

Chỉ nghe cách nói đó là tôi hiểu.

Minai-san giữ điện thoại không phải do sơ ý.

Cô ta cố ý làm vậy.

「Nhưng tớ không nhận được bất gì cuộc gọi nào cả」

「Vì tớ đâu có làm gì đâu」

「Tại sao cậu lại làm như vậy chứ?」

「Vì cậu đang ngáng đường」

Không hề có chút áy náy.

Minai-san vô tư phủ nhận sự tồn tại của tôi.

Thảo nào từ đầu đến cuối cô ta luôn coi thường tôi như vậy.

Dù có thiện cảm với Mogami-san, nhưng đối với cô ta thì tôi ngay từ đầu đã luôn là “kẻ địch”.

「Nếu cậu ở bên cạnh, Fuuko sẽ không mắc sai lầm đúng không? Cô ấy sẽ dựa vào cậu, nghe theo lời cậu, tin tưởng cậu, rồi tự tin hành động. Vì thế cô ấy sẽ không cảm thấy Saiga có sức hút」

…Rốt cuộc vẫn là chuyện này sao.

Dù khả năng thất bại rất cao, nhưng Minai-san vẫn là một trong những nữ chính.

Nguyên lý hành động của cô ta chỉ xoay quanh một người.

Những hành động khó hiểu của con nhóc này hóa ra tất cả đều là vì tên đó.

「Một cô gái tuyệt vời như vậy mà lại bị một người như cậu giữ chặt thì thật là lãng phí. Fuuko đúng là có tố chất khiến Saiga hạnh phúc. Vì thế tớ muốn ủng hộ cô ấy… vì tớ muốn Saiga được hạnh phúc」

Nói vậy, cô ta khẽ chạm vào chiếc vòng trên cổ.

Rồi nở một nụ cười.

Một nụ cười quá đỗi thuần khiết.

Và cũng vô cùng xấu xí.

「Như vậy thì biết đâu tớ cũng có thể trở thành người thứ hai đúng không?」

Đó chính là mục đích của Minai-san.

Lý do cô ta nhắm đến Mogami-san.

「Fuuko yếu đuối như vậy thì chắc cũng sẽ cho phép Saiga có tình nhân nhỉ♪」

Chỉ cần có thể nhận được sự quan tâm từ Sanada Saiga.

Sinh vật được gọi là “nữ chính” có thể méo mó đến mức nào cũng được.

「Bây giờ Saiga đang ở tầng một」

Ngay khi nghe câu đó, tôi lao ra khỏi cửa hàng.

Đây là tầng ba. Vì là khoảng thông tầng nên có thể nhìn thấy cả tầng một. Tôi nhoài người qua lan can tìm bóng dáng Mogami-san…

Cái...

「!」

Và bên cạnh cô ấy cũng có hắn.

Hiểu rồi.

Đây chính là kế hoạch của Minai-san.

Tách tôi ra khỏi Mogami-san rồi để cô ấy gặp Sanada.

Bằng cách đó, cô ta đã cưỡng ép tạo ra một sự kiện giữa hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!