Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 50 - Túi ngực của nữ chính là tuyệt nhất

Chương 50 - Túi ngực của nữ chính là tuyệt nhất

Chúng tôi đã hẹn gặp lúc 14 giờ trước nhà ga, nên là tôi đã rời nhà sớm hơn khoảng 20 phút.

Nhưng có lẽ vì bị con nhãi ranh này bám theo dọc đường nên tốc độ di chuyển bị chậm lại. Tuy không đến trễ, nhưng khi tới điểm hẹn thì chỉ còn khoảng 10 phút nữa là đến giờ.

Và có vẻ như Mogami-san đã đến trước tôi mất rồi.

「Sato-kun, Minai-san, chào buổi chiều. Hôm nay hai người trông thân thiết hơn bình thường nhỉ」

Giọng nói thì nghe vẫn rất nhẹ nhàng.

Nhưng biểu cảm thì lại đang giận dỗi rõ ràng.

Hai má phúng phính, mắt nhìn thì lườm như bắn ra tiaq lửa, trông như muốn nói gì đó với tôi.

Chỉ riêng biểu cảm đó thôi cũng đã đủ đáng yêu rồi.

Nhưng hôm nay, mức độ khiến tôi say mê không thể chỉ gói gọn trong hai chữ “đáng yêu”.

「Mogami-san」

「Hửm? Nếu cậu có gì muốn nói với tớ thì tớ nghe đây」

「Cậu xinh quá」

「Fu-ya!?」

Có lẽ đó là một đòn bất ngờ.

Đôi má đang phồng như bánh mochi của cô ấy lập tức xẹp xuống, rồi khuôn mặt bỗng đỏ bừng lên.

Có vẻ vì được tôi khen nên cô ấy hoảng loạn.

Ban nãy còn đang giận dỗi, vậy mà giờ lại bắt đầu ngượng ngùng.

「Đ-đột ngột quá… Tớ… ừm… à! Là vì cậu đi cùng Minai-san nên tớ hơi để ý một chút…」

「Chuyện đó không quan trọng đâu. Mogami-san, hôm nay cậu thật sự rất đẹp. Ừ, đúng là cực phải tuyệt thế. Thật sự rất tuyệt」

Đây không phải là lời nói để dỗ dành cô ấy.

Tôi cũng không còn tâm trí để tính toán mấy chuyện khéo léo như vậy.

Tôi chỉ đơn giản là đang nhìn cô ấy đến ngẩn người.

Bị cuốn hút bởi Mogami-san khi cô ấy đã trang điểm và ăn mặc chỉnh chu hơn bình thường.

(So với lần trước… phong cách hôm nay táo bạo hơn hẳn.)

Hôm đi chơi trong kỳ nghỉ hè, cô ấy mặc đồ kín đáo hơn nhiều.

Một chiếc váy kiểu thanh lịch giống các nữ phát thanh viên trên TV rất dịu dàng và tao nhã, cũng rất đẹp.

Nhưng hôm nay thì bầu không khí khác hẳn.

(Đây chẳng phải là “túi ngực” sao!?)

Điểm thu hút nhất trước tiên vẫn là phần ngực.

To. Và hôm nay những đường cong đẹp đến bạo lực ấy hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lần trước cô ấy mặc váy rộng nên che đi, nhưng hôm nay cô ấy mặc áo camisole ôm sát, khiến phần ngực tạo thành hình “túi”.

Bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo blouse mỏng, mà chất vải lại hơi trong suốt nên lớp áo đen bên trong lộ ra khá rõ.

Hơn nữa phía dưới lại là váy ngắn, để lộ đôi đùi thon thả của cô ấy nữa chứ.

Nói thật thì… tuyệt vời quá mức.

「Có lẽ là tớ hơi nổi bật một chút…」

Có vẻ bản thân cô ấy cũng biết hôm nay mình đã ăn mặc hở hang nhiều hơn bình thường.

Bị tôi nhìn chằm chằm nên cô ấy hơi xấu hổ. Nhưng hai tay lại đặt ra sau lưng có lẽ trong lòng cũng muốn tôi nhìn.

Nếu cô ấy vừa lo lắng, vừa lấy hết dũng khí để chọn bộ đồ này.

Thì tôi cũng nên đáp lại cảm xúc đó.

「Tuyệt vời quá. Chỉ cần ngày nào tớ cũng được gặp cậu như hôm nay thôi là đã thấy thỏa mãn rồi」

「C-cậu nói quá rồi đó… ehehe」

Có vẻ được khen vẫn khiến cô ấy rất vui.

Cảm xúc giận dỗi lúc nãy bay đâu mất rồi ấy nhỉ. Chắc bây giờ cô ấy đã hoàn toàn quên mất Minai-san luôn rồi ấy chứ.

Nhân tiện thì tôi cũng quên luôn.

Tôi thậm chí không để ý rằng có người đang bám vào tay mình, chỉ mải mê nhìn Mogami-san.

…Có lẽ điều này khiến ai đó khó chịu.

「Này. Hai người có thể đừng phớt lờ tớ rồi bước vào thế giới riêng của hai người được không?」

Cùng với giọng nói bực bội đó, hông tôi bị véo mạnh.

Lúc đó tôi mới nhớ ra sự tồn tại của cô ấy.

「À đúng rồi. Minai-san, đủ rồi, buông ra ngay. Không thấy tớ đang bận ngắm Mogami-san à」

「…Lúc nhìn với tớ thì cậu lại không thèm khen như vậy là sao! Cậu cũng làm được mà! Sao cậu không khen tớ vậy hả!?」

「Vì tớ không có hứng thú với Minai-san. Nhân tiện nói luôn, tớ đây chỉ có hứng thú với Mogami-san thôi」

「Ch-chỉ có hứng thú… uhehe」

「Này cậu kia! Cậu dụ dỗ con gái nhà người ta cũng giỏi thật đấy. Còn Fuuko nữa, cũng đừng làm cái mặt sướng rơn đó nữa được không!?」

Tôi đâu có ý định dụ dỗ gì.

Chỉ là nói thật thôi.

Tôi sẽ không bao giờ nói dối Mogami-san.

「…Hóa ra người ngốc là tớ khi ghen nhỉ. Đúng rồi, Sato-kun vốn là kiểu người như vậy mà」

Ngoài ra, dù tôi không cố ý, nhưng cuộc trò chuyện vừa rồi có vẻ đã khiến Mogami-san hoàn toàn hết giận.

Đúng vậy đó, Mogami-san…

Tôi chỉ hứng thú với mình cậu thôi.

Vì thế những cảm xúc như ghen tuông hay dỗi hờn đối với tôi là không cần thiết.

Khuôn mặt giận dỗi của cậu đúng là đáng yêu.

Nhưng tôi không thể nào để ý đến cô gái nào khác ngoài cậu được đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!