Chương 11 - Nữ phụ và gen ngực khủng
(Ping pong)
Từ nhà tôi tới đây, đại khái mất đâu đó khoảng ba mươi phút.
Trong một góc khu dân cư ở ngoại ô. Trước căn nhà riêng hai tầng, tôi không hề do dự mà bấm chuông cửa.
Đây là nhà của gia đình Mogami
Là nhà của Mogami Fuko. Ban đầu thì bọn tôi định gặp nhau ở tiệm làm tóc, nhưng có vẻ cô ấy ngay cả trên đường đi cũng thấy bất an và cô đơn nên tôi đã tới đón.
Bản thân tôi cũng chưa từng tới tiệm đó, nhưng nghe nói nằm ở gần nhà ga nên chắc sẽ không bị lạc.
Vốn dĩ lúc đầu đã thống nhất là khi tới nơi thì sẽ nhăn tin qua điện thoại, nhưng mà....... Thấy phiền nên tôi cứ bấm chuông luôn vậy.
Sau một lúc chờ đợi thì
Cảnh cửa bật mở, người ló mặt ra ngoài là... Đúng là Mogami-san (lớn), nhưng lại là mẹ của cô ấy
Trông ngoại hình của cô ấy giống con gái đến bất ngờ.
Dù không che mắt, nhưng là một người phụ nữ có mái tóc đen, mang vẻ điềm đạm, và hơn nữa là... Vòng một cũng rất lớn. Gương mặt không có nét gì quá đặc trưng, nhưng ngực lớn nên điểm đó quả thực rất tuyệt. Gen di truyền đúng là vĩ đại thật.
"Vâng... Xin hỏi cậu là ai vậy?"
"Lần đầu gặp mặt ạ. Cháu là bạn cùng lớp của Mogami-san... À không, của Fuuko-san ạ. Tên là Satou ạ. Cháu đến đón cậu ấy ạ"
"...Ôi trời đất ơi. Sato-kun là bạn của Fuko thật sao?"
Có vẻ như cô ấy chưa hề nghe con gái mình nhắc tới tôi.
Mẹ của Mogami-san... Ờ thì gọi thế nghe rắc rối quá. Thôi thì gọi là "bác" cho tiện vậy. Bác ấy cười tươi rạng rỡ, trông rất vui khi đón tiếp tôi.
"Vâng. Cháu với cậu ấy là bạn thân lắm ạ, thưa bác"
"Gọi là bác à... Fufu, đúng rồi. Cứ gọi thế là được"
"Vậy, Fuko-san có đang ở nhà không ạ?"
"Có chứ. Sẵn thì thì cháu vào trong này luôn nè"
"...Mẹ!? S-s-s-sao mẹ lại nói chuyện với Satou-kun thế này!!"
Cuối cùng thì nhân vật chính cũng đã xuất hiện.
Mogami Fuuko đã nhận ra tôi rồi, hốt hoảng chạy tới.
"Vì mẹ nghe tiếng chuông của reo đó. Mà Fuko này, không ngờ con lại có một cậu bạn trai thân thiết đến mức như thế đấy. Không tệ chút nào đâu nha"
"Không phải mối quan hệ như mẹ đang nghĩ đâu mà!"
"Ừm ừm. Nhìn con xấu hổ như vậy trông đáng yêu thật đấy"
"Đúng thế ạ. Lúc ngại ngùng cũng đáng yêu nữa lắm"
"Sao Sato-kun lại hùa theo mẹ tớ luôn vậy chứ......?"
À thì, xét về độ tuổi tinh thần, tôi gần với bác gái hơn mà.
Giá trị quan tương đồng cũng là chuyện khó tránh.
Trước khi chuyển sinh, tôi là một người đàn ông trưởng thành hai mươi tám tuổi. Còn mẹ của Mogami-san thì chắc chỉ khoảng hơn ba mươi, nếu tính ra chỉ cách tôi chưa tới mười tuổi.
Ý nghĩa của từ "đáng yêu" mà tôi dùng cũng khá giống với bác gái.
Không phải đáng yêu theo nghĩa là khác giới, mà là sự trẻ trung, non nớt khiến người ta trân trọng. Gần giống cảm giác nhìn một đứa trẻ vậy.
"Hai đứa định đi đâu à?"
"Chỉ ra ngoài một chút thôi ạ"
"Chúng cháu định đến tiệm làm tóc để đưa Fuko-san đi cắt tóc ạ"
"Satou-kun!? Sao cậu lại nói ra luôn vậy....!!"
"Ara ara. Cuối cùng con cũng chịu thôi không tự cắt nữa rồi à. Thế thì tốt quá. Mẹ cứ bảo con đi đi mãi mà con có chịu nghe đâu~"
"Ư... S-Satou-kun, chúng ta đi thôi? Mẹ ơi, con đi đây!"
"Ufufu. Đi vui vẻ nhé. Satou-kun, nhờ cháu trông chừng con bé hộ bác nhé~"
"Vâng. Mọi chuyện cứ giao cho cháu ạ"
Sau một loạt đối thoại như vậy, tôi bị Mogami-san kéo ra khỏi nhà Mogami.
(Mẹ của Mobuko-san ra là như vậy à. Lần đầu thấy luôn đấy, đúng là tuyệt thật)
Tận mắt chứng kiến gen "ngực khủng của nữ phụ", tôi lại cảm thấy không hiểu sao lại rất vui.
Và còn một điều nữa.
"Satou-kun thật là... Tớ đã bảo nhắn tin cho tớ trước rồi mà"
Trước mặt mẹ, Mogami đúng là vẫn chỉ là một đứa trẻ bình thường.
Có lẽ cô ấy muốn giấu đi sự tồn tại của một người bạn khác giới. Bị mẹ phát hiện, rồi ngại ngùng, hoảng loạn... được nhìn thấy mặt đó của cô ấy, tôi thấy khá là vui.
"Nhân tiện thì tớ cũng muốn chào bác ấy một cái luôn ấy mà"
"A, cậu gọi mẹ tớ là 'bác' à... Nhưng mà trông mẹ tớ có vẻ vui, nên chắc cũng ổn thôi nhỉ"
Mogami-san hẳn là có nhiều điều muốn nói.
Nhưng có lẽ cô ấy cũng hiểu rằng mình không hề bị làm điều gì xấu.
Cô thở ra nhẹ một hơi, rồi nhún vai.
"Thôi kệ đi vậy. Satou-kun lúc ở với tớ cũng thế... Cậu rất giỏi làn thân với người khác nhỉ? Mẹ của tớ cũng giống tớ vậy đấy, hơi ngại người lạ một chút"
"Thế à? Còn tớ thì lại thấy bác ấy khá điềm đạm, dễ nói chuyện mà"
"Bình thường thì mẹ tớ còn lạnh nhạt với cả nhân viên giao hàng đó. Còn với Satou-kun thì... Nói sao nhỉ, theo nghĩa tốt thì, cậu trông không giống trẻ con lắm. Kiểu giống như người lớn vậy đoa, điềm tĩnh, thế nên nói chuyện dễ chịu hơn?"
......Sắc bén thật.
Phân tích của Mogami-san gần như trúng hết.
Thực tế, tôi đúng là người lớn.
Không giống Mogami hay Sanada, tôi là người trưởng thành thực sự, đã từng đi làm trong xã hội.
Hơn nữa, còn là một kẻ chuyển sinh, một tồn tại mang tính meta, biết trước mọi thứ trong cốt truyện.
Nhờ vậy mà hiện tại tôi mới có thể giúp đỡ Mogami như thế này.
Nhưng mà.... Tôi cũng cảm thấy một sự can thiệp quá mức từ một kẻ như tôi có lẽ không phải điều tốt.
Lời nói của tôi có thể dễ dàng làm lệch hướng cuộc đời của họ.
Lần này tôi cố tình dẫn dắy để thay đổi vận mệnh của một "nữ phụ", nhưng... Cũng có khả năng vô thức khiến mọi thứ rẽ sang hướng không ngờ tới
(Có thể khoảng thời gian thân thiết như thế này... Cũng chỉ trong mùa hè này thôi)
Giống như ảo giác vậy.
Chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc của mùa hè... như lâu đài xây trên cát.
Mối quan hệ giữa tôi và Mogami-san, rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng thoáng qua.
Vậy nên, ít nhất trong khoảnh khắc này.
Hãy để tôi tận hưởng nó hết mình vậy.
Tôi một lần nữa tự nhủ như thế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
