Chương 29 - Bước sang chương mới…?
Trước kỳ nghỉ hè.
Mogami-san đã gom hết can đảm, chủ động bắt chuyện với Sanada để nói lời cảm ơn.
Thế nhưng khi đó, cô đã bị Sanada phớt lờ.
Dù đã lên tiếng gọi, cậu ta vẫn không dừng bước, như thể cho rằng chẳng đáng để đáp lại, chỉ buông một câu ngắn gọn 『Xin lỗi!』 rồi cứ thế về nhà.
Hơn một tháng đã trôi qua kể từ đó.
Cô bé ấy đã nỗ lực, và không còn là nữ phụ nữa.
Tiềm chất của Mogami Fuuko nở rộ rực rỡ, lột xác thành một mỹ thiếu nữ.
Cho đến đây, dòng chảy hoàn toàn hoàn hảo.
Và tiếp theo, theo kịch bản đẹp đẽ thì đáng lẽ cô ấy phải “phục thù”.
Sau kỳ nghỉ hè, trong lần tái ngộ đầu tiên với Sanada.
Trước kia dù có bắt chuyện cũng không được đáp lại, nhưng lần này, chính Sanada lại là người mở lời, đúng là một diễn biến tuyệt vời.
Để nói một cảnh dễ hiểu, thì phân đoạn này có thể một mạch thể hiện cả sự thay đổi của Mogami-san lẫn sự chuyển biến trong mối quan hệ với Sanada.
Thế nhưng…… Mogami-san lại phớt lờ Sanada.
Xét theo một nghĩa nào đó thì, đúng là cô đã “trả đũa”.
Nhưng cách diễn giải đó không phải là “thử lại lần nữa”, mà là “ăn miếng trả miếng”.
Mắt đền mắt, răng đền răng. Đã bị lơ thì lơ lại cho bỏ ghét.
Thú thật là, nếu nói không thấy hả hê thì là nói dối. Trong lòng tôi vẫn có chút bất mãn dám phũ phàng với cô bé tử tế của tôi sao, thật không thể chấp nhận được.
Nhưng đó chỉ là tư tâm của tôi mà thôi.
Xét về lâu dài, ở tình huống đó, đáng lẽ “thử lại” sẽ tốt hơn là “trả đũa”.
「Mogami-san. Cậu ổn chứ?」
Rời khỏi lớp học, chuyển sang khu vườn giữa sân trường.
Dù đã đi đến đây, nhưng chuyện lúc nãy vẫn khiến tôi không thể thông suốt, nên khi Mogami-san ngồi xuống chiếc ghế dài ở gần đó, tôi lại hỏi một lần nữa.
「Ừm! Tớ nghĩ là… hương vị của hộp bento thì rất ổn mà」
「Không, ý tớ không phải ý đó」
Cô bé này đúng là triệt để không xem trọng Sanada.
Thậm chí còn không nhận ra điều tôi đang bận tâm, chỉ nghiêng đầu ngơ ngác nhìn tôi.
「Là chuyện của Sanada ấy. Ít nhất thì cậu cũng nên trả lời một câu chứ」
「A là chuyện đó sao… thú thật thì, lúc đó đầu tớ trống rỗng luôn」
Gì cơ?
Nếu vậy thì vẫn còn khả năng.
Ra là thế. Bị người mình ngưỡng mộ là Sanada bắt chuyện, nên căng thẳng quá mức.
Vì thế đầu óc trắng xóa, không thể phản ứng kịplà vậy sao.
「V-vì... lúc đó mọi người đều đang nhìn tớ…」
Hả, là vì cái đó sao? Chứ không phải vì Sanada à?
So với việc được Sanada bắt chuyện, việc bị mọi người nhìn chằm chằm mới là vấn đề!?
「Cậu không nói lời cảm ơn thì có sao không?」
「…Thôi chết! Tớ quên mất rồi!!」
Mogami-san mở to mắt như vừa chợt nhận ra điều gì đó.
Đôi mắt màu xanh trời tròn xoe, trông rất đáng yêu… không, không phải lúc để bị mê hoặc. Bây giờ không phải lúc đó.
(Nếu đến cả ác ý cũng không có, thì đây thậm chí chẳng phải là trả đũa nữa)
Có gì đó đã lệch đi quỹ đạo của nó.
Bánh răng của Sanada và Mogami-san giờ đây đã hoàn toàn không ăn khớp với nhau.
Nhìn tình hình hiện tại… thậm chí còn có cảm giác vị thế đã đảo ngược.
Trước kỳ nghỉ hè, là Sanada không thấy Mogami-san có giá trị.
Sau kỳ nghỉ hè, thì lại là Mogami-san lại thấy Sanada không có giá trị.
…Chuyện gì đang xảy ra vậy.
Tôi hoàn toàn không hiểu được tình huống.
「Mà thôi, đằng nào cũng cùng lớp nên chắc lần sau tớ sẽ nói lời cảm ơn. Quan trọng hơn là… cậu không ăn bento sao? Cái đó… ừm, t-tớ khá là tự tin với nó đấy」
Và còn một điều nữa.
Có thứ mà tôi vẫn không hiểu.
Đó là, tại sao tôi mãi vẫn chưa rời khỏi sân khấu của câu chuyện này nhỉ.
Tôi đã nghĩ lúc nãy chính là lối hoa tiễn biệt. Với tư cách là nhân vật phụ hoàn thành vai trò, tôi còn cảm thấy một chút mãn nguyện.
Thế nhưng, ý thức của Mogami-san vẫn không rời khỏi tôi.
Ngay lúc này, cô ấy đang hơi căng thẳng, đưa hộp cơm về phía tôi. Tôi đã tưởng đó là làm cho Sanada, nhưng xem ra là cho tôi rồi.
Là cô ấy mà.
Chắc chắn đã bỏ thời gian, cẩn thận làm từng chút một.
Chỉ vì tôi.
Nghĩ đến đó, tôi theo phản xạ nhận lấy hộp bento và bắt đầu ăn ngay.
「Cảm ơn. Tớ xin phép... Ồ. Cái hamburger này ngon thật」
「Ngon chứ? Ehehe~ Không phải đồ đông lạnh đâu nhé, tất cả là do chính ta tớ làm thủ công đàng hoàng đó」
「Thật à. Trình độ nấu nướng này cũng khá lắm… sau này chắc cậu sẽ trở thành một cô vợ tốt đấy」
「V-vợ à. Nghe nó có vẻ… thật là tuyệt nhỉ」
À, khoan. Câu vừa rồi cứ coi như tôi chưa nói gì đi.
Tôi buột miệng khen, nhưng khi thấy phản ứng của Mogami-san thì vô thức giật mình.
Lúc này, cô ấy đang cười rất vui.
Đồng thời, còn có vẻ ngượng ngùng, không hẳn là không thích.
Không phải với Sanada, mà là với tôi...
Mogami Fuuko đang thể hiện hảo cảm với tôi.
Tôi không phải kiểu nam chính ngốc nghếch mà không nhận ra điều đó.
Tôi không có cái thể chất “nhân vật chính” như Sanada.
Chỉ là cho đến giờ, tôi luôn mặc định rằng Mogami-san thích Sanada, nên mới tự lừa dối lòng mình.
(Chết tiệt. Mình muốn đọc quá… lúc này tôi thật sự muốn đọc xem rốt cuộc bộ manga này đang biến thành cái quái gì đây nữa!!)
Dòng chảy đã thay đổi rất lớn.
Có lẽ tác phẩm này, đã không còn giống với thứ mà tôi từng đọc xong nữa.
Từ đây, một chương mới dường như sắp bắt đầu...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
