Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

49 997

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Chương 105 - Đến cả chuyện đó cũng không biết luôn à

Chương 105 - Đến cả chuyện đó cũng không biết luôn à

『Chọn loại bánh mà Saya-chan thích nhất.』

Trận đấu đã bắt đầu với đề bài như thế.

...Ơ? Mà khoan, hình như ban nãy tôi đang định bàn với Saya-chan về chuyện video của Himuro-san cơ mà nhỉ.

Sự xuất hiện của Sanada đã khiến mọi thứ chệch đường ray một cách kỳ quặc.

Mà thôi, sao cũng được. Lời khuyên thì cũng đã nhận rồi, giờ cứ tập trung vào trận đấu với Sanada cái đã.

「Em viết xong rồi. Mời hai người chọn đi」

Saya-chan, người nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào thực đơn, vừa ghi chép gì đó vào cuốn sổ lấy ra từ cặp sách. Chắc hẳn trong đó là tên món ăn sẽ định đoạt thắng thua. Nếu tôi hoặc Sanada đoán đúng, người đó sẽ thắng.

...Thực ra nếu chỉ để đoán món yêu thích thì cũng chẳng cần phải viết ra làm gì. Có điều, việc viết trước thế này sẽ đảm bảo tính công bằng cho cuộc đấu.

Hay nói đúng hơn, nếu không làm chặt chẽ để tránh gian lận, tôi đoán rằng con bé sẽ nói dối để tôi thắng mất. Như thế thì tính hấp dẫn của trận đấu sẽ giảm sút, nên phương thức này hoàn toàn ổn.

「Được rồi. Chốt món này đi!」

Sanada chỉ mất khoảng mười giây lướt qua thực đơn. Quyết định nhanh gọn dứt khoát. Đúng là kẻ luôn khoe khoang rằng mình biết tuốt về Saya-chan, không một chút do dự.

「Nhanh đấy」

「Em gái tao mà. Loại bánh nó thích nhất thì đương nhiên tao phải biết chứ?」

「Cũng đúng thôi」

Là anh em ruột, hơn nữa nhà Sanada lại không có bố mẹ ở bên. Hai anh em đã sống nương tựa vào nhau suốt bấy lâu. Việc họ hiểu rõ về nhau là điều hiển nhiên.

Nếu suy nghĩ một cách bình thường, phát ngôn của Sanada chẳng sai tẹo nào. Tuy nhiên...

(Liệu mày có thực sự thấu hiểu em gái mình không đây?)

Tôi thầm cười khổ trong lòng rồi cũng đưa mắt nhìn vào thực đơn. Thú thực, tôi không biết món ăn yêu thích nhất của Saya-chan là gì. Tôi chỉ biết thông tin chung chung là con bé thích đồ ngọt, chứ chưa nắm bắt được cụ thể món nào mới là "chân ái" của cô bé.

Vì vậy, điều tôi nhớ lại là... những viễn cảnh trong quá khứ. Lúc Saya-chan ăn món gì thì trông con bé hạnh phúc nhất?

Việc quan sát sắc mặt đối phương vốn là sở trường của tôi. Đó là kỹ năng bắt buộc của một người làm sale để có thể đưa ra khoảng khắc chốt đơn. Thay vì chỉ áp đặt ý muốn của bản thân, chỉ khi đặt mình vào vị trí của đối phương để suy nghĩ thì hợp đồng mới có thể thành công.

Vì thói quen đó, tôi đã quan sát kỹ biểu cảm của cô bé. Món mà Saya-chan ăn trông hạnh phúc nhất... chắc là món đó rồi.

「Tao cũng chọn xong rồi. Vậy bây giờ sẽ gọi ông chủ ra gọi món, Saya-chan, em lánh mặt đi một chút được không?」

「Em hiểu rồi」

Thế là, nhân tiện Saya-chan đi vệ sinh, tôi gọi ông chủ quán ra để hai bên tự đặt món riêng biệt.

「Hôm nay nhộn nhịp quá nhỉ」

「Xin lỗi ông vì chúng cháu hơi ồn ào ạ」

「Ha ha ha. Không sao đâu, các cháu cứ tự nhiên」

Ông chủ quán rất nhân hậu nên vẫn mỉm cười đón nhận chúng tôi. Khách khứa lúc này tình cờ... à không, chắc vì có "nhân vật chính" Sanada ở đây nên mọi thứ đã diễn ra một cách đầy tiện lợi, quán chỉ còn mỗi chúng tôi. Vậy nên dù có hơi náo nhiệt một chút cũng không gây phiền hà cho ai.

「「……」」

Nhân tiện, trong lúc Saya-chan vắng mặt, hai bên chẳng nói với nhau câu nào. Dĩ nhiên vấn đề nằm ở Sanada. Hắn cứ nhìn tôi chằm chằm đầy hằn học...

Ở trạng thái này thì chẳng thể trò chuyện gì được, nên tôi phớt lờ ánh mắt đó, vừa nhâm nhi cà phê vừa nghịch điện thoại.

Cứ thế một lúc, Saya-chan cũng quay lại. Cuộc khẩu chiến anh em lại nổ ra, và trong lúc tôi đang đóng vai hòa giải một cách khiêm tốn, ông chủ quán đã mang bánh ra.

「Mỗi lần ông chỉ mang được một cái thôi. Cái thứ hai ông sẽ mang ra ngay, các cháu đợi một chút nhé?」

「Dạ không sao đâu ạ. Cháu cảm ơn ông」

Món đầu tiên ông mang ra chính là món tôi đã chọn.

「Đây là... của Onii-sama đúng không ạ?」

Saya-chan nhìn chiếc bánh vừa được bưng ra là nhận ra ngay tôi là người chọn. Cũng phải thôi. Bởi món được mang ra chính là 『Bánh Pancake』.

(Lần đầu gặp mặt, con bé dù còn tỏ vẻ khó gần... nhưng lúc ăn pancake trông vẫn rất hạnh phúc mà)

Ngay cả khi còn đầy cảnh giác với tôi, biểu cảm của con bé vẫn thay đổi khi ăn pancake. Dù ăn loại bánh nào ở đây trông con bé cũng đều ngon miệng, nhưng tôi dự đoán rằng món đó mới thực sự là đặc biệt nhất đối với cô bé.

「Hừ... Bánh Pancake à?」

Thế nhưng, Sanada lại cười khẩy. Cứ như thể hắn muốn nói: 『Làm gì có chuyện đó chứ』.

「Hừm hừm. Ra là vậy, ra là vậy」

Saya-chan có lẽ cũng ý thức được đây là một cuộc đấu nên không để lộ quá nhiều cảm xúc. Con bé chỉ nhìn chiếc bánh pancake tôi gọi rồi khẽ gật đầu tâm đắc. Không biết con bé đang nghĩ gì nữa.

Vậy, Sanada đã chọn món gì? Đợi một lát, món ông chủ mang ra trên tay là... bánh phô mai sao?

「Là 『Bánh phô mai nướng』! Saya thích nhất là món này đúng không?」

Eh? Thật sao? Saya-chan chưa bao giờ gọi bánh phô mai khi đi với tôi, nên thái độ tự tin thái quá của Sanada làm tôi hơi bất ngờ.

Chắc là món yêu thích nhất thì chỉ muốn ăn vào những dịp đặc biệt kiểu như thế chăng? Tôi đang cố suy nghĩ để tìm ra sự hợp lý... nhưng có vẻ điều đó là vô ích.

「Không, Saya bị dị ứng phô mai」

Chỉ với một câu nói đó, thất bại của Sanada đã được định đoạt. Đùa à... Thật sự là tên này chẳng hiểu một chút gì về Saya-chan luôn sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!