Chương 106 - Thất bại của nhân vật chính
「Haa...」
Saya-chan thở dài một thượt.
「Chính vì thế nên anh mới là kẻ không ra gì đấy」
Sau đó, cô bé bồi thêm một câu đầy vẻ khinh miệt.
「Saya bị dị ứng phô mai. Vốn dĩ là không thể ăn được món đó rồi」
Thú thực, tôi không thể tin nổi vào tai mình. Chẳng lẽ ngay cả điều đó mà Sanada cũng không nắm được sao?
「Đây là loại bánh mà anh thích nhất đúng không? Nó không theo sở thích của em, làm ơn hãy tỉnh lại đi」
「D-Dị ứng… sao? Nhưng ở nhà, nhắc đến bánh ngọt thì phải là món này chứ!?」
「Thế anh đã bao giờ thấy Saya động vào dù chỉ một miếng bánh mà anh mua về chưa?」
Thật là một chuyện không thể tin nổi. Đến cả chuyện em gái bị dị ứng mà cũng không biết... Sống chung dưới một mái nhà thì dù muốn dù không cũng phải nhận ra chứ.
Có thể nói, tình huống này đã lột trần toàn bộ bản chất con người của Sanada Saiga.
(Chỉ biết nghĩ cho bản thân. Tự tiện áp đặt rằng thứ mình thích thì đối phương cũng phải thích. Luôn coi mình là trung tâm vũ trụ, còn những người khác chỉ là vai phụ chỉ đáng xoay quanh mình... Đó chính là kết quả của lối tư duy ái kỷ đến cực điểm)
Hắn hoàn toàn không nghĩ cho người khác. Chẳng có lấy một chút lòng trắc ẩn.
Chỉ vì luôn phân định mọi việc dựa trên sự khoái lạc hay khó chịu của cá nhân, nên hắn mới bị Saya-chan ghét bỏ đến nhường này.
「Nhân tiện đây em cũng nói luôn. Sinh nhật của Saya, làm ơn hãy mua loại bánh nào KHÔNG có phô mai nhé」
「Kh-Kh-Kh-Không thể nào... T-Tại saooooo chứ!!?」
「Này, đừng có gào thét thảm thiết như nhà mày vừa mất sổ gạo thế」
Tôi định đứng ngoài quan sát thôi, nhưng vì quá ngán ngẩm nên không kìm được mà lên tiếng chê trách. Mày không đủ tư cách để mà tỏ ra hối tiếc đến mức đó đâu.
「I-Im đi! Tao vẫn chưa thua cuộc đâu!?」
「Đây đâu phải chuyện thắng thua」
Ngay cả ý định muốn hắn quan tâm đến em gái hơn một chút của tôi cũng chẳng hề truyền đạt được đến não hắn. Quả nhiên cái giống loài "nhân vật chính" này đúng là hết thuốc chữa.
「Saya! Em đâu có thích bánh pancake đúng không? Làm gì có chuyện em lại thích nhất cái thứ bánh rẻ tiền trông như bánh rán áp chảo này chứ!?」
「Ah, chịu hết nổi rồi. Cái kiểu vô thức coi thường những thứ không phải sở thích của mình như thế này đúng là quá sức chịu đựng. Saya thực sự nguyền rủa cái nỗi bất hạnh khi có một kẻ thảm hại như anh làm anh trai đấy, ngay cả cái hay của pancake cũng không hiểu nổi, từ tận đáy lòng em ghê tởm cái kiểu anh trai như vậy」
Saya-chan tuôn ra một tràng thóa mạ trôi chảy không vấp một chữ. Chắc hẳn thường ngày cô bé phải kìm nén nỗi uất ức dữ dội lắm.
「Onii-sama đoán đúng rồi. Saya cực kỳ thích bánh pancake... Mà thực ra bánh nào Saya cũng thích nhất cả, chỉ riêng phô mai là không thể ăn vì dị ứng thôi」
...Ra là vậy. Chuyện là thế sao.
(Saya-chan, em đã đoán trước được Sanada sẽ chọn bánh phô mai đúng không? Đó là lý do em chọn nội dung cuộc đấu này)
Có lẽ cô bé đã nắm chắc phần thắng cho tôi ngay từ đầu. Tạm gác lại sự mâu thuẫn của việc "có nhiều thứ thích nhất" sang một bên.
Biết đâu, cô bé cũng muốn mượn dịp này để nói rõ cho Sanada biết về chuyện mình bị dị ứng.
Bình thường dường như hắn chẳng bao giờ thèm lọt tai lời Saya-chan nói, nhưng trong tình cảnh này, cô bé nghĩ có lẽ mọi chuyện sẽ khác đôi chút.
Sanada, cùng với vết thương lòng từ thất bại dưới tay tôi, chắc chắn sẽ phải ghi nhớ thể trạng của em gái mình.
「Thêm một cái là, dù không ăn được phô mai nhưng các chế phẩm từ sữa khác thì Saya vẫn ổn. Giả sử có lỡ ăn phải phô mai thì cũng không đến mức gây ra triệu chứng trầm trọng... nhưng vì sẽ bị nổi mụn đỏ khắp người nên bác sĩ có dặn là nên kiềm chế」
「Vậy sao. Em cũng đã đi kiểm tra rồi cơ à.」
「Vâng. Hồi còn bé, em đã được bố mẹ đưa đi khám rồi」
Dù bây giờ trông em vẫn còn bé đấy thôi. Nhưng ra là vậy... Thú thực tôi cũng hơi thắc mắc về điểm đó, nên thông tin bổ sung này rất hữu ích. Phô mai là sản phẩm từ sữa, nên tôi đã tự hỏi liệu bơ hay kem tươi thì có làm sao không.
「Chuyện là như vậy đó, nên Onii-sama là người chiến thắng. Từ nay về sau, anh chỉ là anh trai trên giấy tờ thôi, còn anh trai trong suy nghĩ của Saya sẽ là Onii-sama đây. Thế nên, anh mau biến đi cho khuất mắt」
"Biến đi cho khuất mắt" luôn cơ à. Dù dùng kính ngữ nhưng cũng không giấu nổi sự sắc lẹm trong lời nói.
「Hự. T-Tao mà lại thua sao, không thể nào... không thể nào tin được!!」
Mặt khác, Sanada đang phản ứng như thể một con bạc vừa cháy túi và phát điên. Hắn áp hai tay lên má, làm cái mặt giống hệt bức tranh "Tiếng thét" của Munch. Có thể hối tiếc đến mức này trước một kết quả tồi tệ do chính mình gây ra thì đúng là một loại tài năng.
Nếu tôi ở vị trí của hắn, tôi sẽ thấy xấu hổ đến mức không dám thốt ra lời nào chứ đừng nói là đứng đó mà tiếc nuối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
