Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương 108 - Chỉ cần lơ là thì “độ loli” lại tăng lên ngay, rốt cuộc là lỗi của ai đây?

Chương 108 - Chỉ cần lơ là thì “độ loli” lại tăng lên ngay, rốt cuộc là lỗi của ai đây?

Có một chuyện, tôi cứ cảm thấy băn khoăn trong lòng.

「...Dạo này, đất diễn của Mogami-san có hơi ít thì phải?」

「Eh. A, chuyện đó... tớ xin lỗi vì đã bị điểm kém...」

Thôi chết. Hình như tôi lỡ để tiếng lòng lọt ra ngoài mất rồi.

Trong lúc cả hai đang cùng nhau đi bộ về nhà, Mogami-san đi bên cạnh bỗng lí nhí hối lỗi như vậy.

「Không. Tớ không có ý trách cậu đâu」

Mà thực ra, số lần xuất hiện... nói cách khác là vì không có sự kiện nào nổi bật thôi, chứ tôi vẫn chạm mặt Mogami-san gần như mỗi ngày.

Đúng là thời gian ở bên nhau sau giờ học có ít đi một chút thật, nhưng chỉ có vậy thôi.

Có lẽ một phần là do những sự kiện với Saya-chan quá đỗi "bất thường" so với những cảnh sinh hoạt êm đềm cùng Mogami-san.

Nếu không cẩn thận, tôi sợ "thành phần loli" trong người mình sẽ lấn lướt lý trí mất.

Mà, việc không có sự kiện gì đặc biệt trong đời thường với Mogami-san đồng nghĩa với việc... không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ toàn là những phân cảnh yên bình nối tiếp nhau.

Điều đó không hẳn là tệ, nhưng nếu không được nạp "năng lượng Mogami" thường xuyên thì tâm hồn tôi không thể nào bình ổn nổi, nên với tôi thế này vẫn là chưa đủ.

「Chuyện học bổ túc cũng là từ một tuần trước rồi. Lúc đó cậu đã lấy được điểm tốt, nên giờ không việc gì phải xin lỗi cả」

「Ừm. Nhờ có Sato-kun mà tớ đã tránh được điểm liệt đấy」

「Đó là thành quả từ sự nỗ lực của chính cậu thôi. Tớ có làm gì to tát đâu」

「...Sato-kun lúc nào cũng nói thế nhỉ. Rõ ràng là công lao của cậu mà」

Liệu đó có thực sự là công lao của tôi không?

Bản thân tôi chẳng hề vất vả gì. Tôi cũng không làm việc gì đáng để tự hào, nên nếu cứ vơ hết vào mình thì đúng là thấy cắn rứt lương tâm thật.

「Thì tớ chỉ là người hướng dẫn thôi mà. Thành tích cuối cùng vẫn thuộc về những người trực tiếp thực hiện nên điều đó. Quan trọng là phải biết ơn những kỹ thuật viên đã làm việc cật lực để kịp tiến độ... Tớ luôn dành sự kính trọng cho những người dù vừa cằn nhằn về cái thời hạn tớ đàm phán được, nhưng vẫn hối hả hoàn thành công việc cùng tớ」

「Eh. Cậu... cậu đang nói về chuyện gì thế?」

「...À thì. Ừm, là sang chấn tâm lý trong quá khứ thôi」

Hỏng rồi. Sơ ý quá, tôi lỡ mồm nói về chuyện trước khi chuyển sinh mất rồi.

Cứ ở bên Mogami-san là tôi lại nới lỏng cảnh giác. Có vẻ tôi đã vô thức kể về chuyện ngày xưa.

Đó là chuyện hồi còn làm nhân viên kinh doanh.

Vì thuộc biên chế một công ty IT, nên thỉnh thoảng tôi cũng nhận yêu cầu phát triển sản phẩm. Tôi là người đứng ra đàm phán trực tiếp với đối tác, nhưng người thực sự làm ra sản phẩm lại là các kỹ thuật viên.

Đứng ở vị trí "ném" đơn hàng đi như thế, một nhân viên kinh doanh kẹt ở giữa đúng là khổ cực trăm bề. Tôi chẳng bao giờ muốn quay lại làm cái công việc đau khổ đó nữa đâu.

「Tóm lại, vai trò của tớ là cổ vũ và hỗ trợ thôi. Người thực sự cố gắng là Mogami-san, nên công lao đó phải thuộc về cậu chứ」

「Hừm~ Nhưng mà, thỉnh thoảng cậu cứ nhận lời cảm ơn của tớ cũng được mà? Tớ thực sự rất biết ơn Sato-kun. Cậu tốt với tớ thì tớ vui lắm, nhưng việc không thể báo đáp lại khiến tớ cứ thấy áy náy sao ấy」

Cái cô bé này là sao vậy? Đáng yêu quá mức rồi đấy.

Mogami-san đúng là kiểu người biết ơn cả những người đứng sau cánh gà. Cô ấy vừa nói ra điều mà những người làm công việc thầm lặng cảm thấy hạnh phúc nhất khi được nghe.

「Chỉ cần tấm lòng đó thôi là tớ vui rồi... nhưng cậu định trả ơn tớ thật à?」

「Ừm! Hay là giống lần trước, tớ bao cậu ăn mì ramen nhé? Thú thực là dạo này tớ lại thấy thèm ăn mì ramen rồi」

「Heh. Đến cả Mogami-san giờ cũng đã mang cơ thể định kỳ không được nạp ramen là không chịu nổi rồi cơ à...」

「C-Cậu đừng có nói cái giọng như kiểu tớ nghiện nặng thế chứ, đáng sợ lắm!」

Ai mà biết được?

Ramen về cơ bản là một món ăn có hại cho sức khỏe.

Lượng muối, calo lẫn chất béo đều cao ở mức báo động. Thế nhưng, đánh đổi lại những thứ đó là vị ngon áp đảo.

Nên bảo nó giống như thuốc độc gây nghiện cũng chẳng sai.

Nhân tiện, trước khi chuyển sinh, tôi từng bị đánh trượt trong kỳ kiểm tra sức khỏe vì ăn quá nhiều ramen. Cái tuổi chưa đầy ba mươi nên cơ thể dễ xuống cấp lắm, khổ thế đấy.

Nhưng giờ tôi đang trẻ trung và khỏe mạnh. Có thể ăn bao nhiêu ramen tùy thích đúng là tuyệt vời.

「Vậy thì, quyết định vậy đ... A, từ từ đã?」

Định bụng bảo cứ để cậu ấy trả ơn bằng ramen đi, nhưng tôi bỗng khựng lại.

(Đã mất công rồi, hay là đòi hỏi nội dung nào đó "quá khích" hơn một chút nhỉ?)

Dù sao Mogami-san cũng thuộc tuýp người nếu mình quyết liệt thúc ép thì cậu ấy sẽ chấp nhận thôi.

Nhờ tôi nài nỉ mà váy cậu ấy đã ngắn đi, áo khoác thể dục cũng đã cởi ra. Nhờ vậy mà tôi có thể ngắm nhìn vòng một đẫy đà và cặp đùi nuột nà đó thường xuyên, hạnh phúc không thốt nên lời. Đúng là một thiết kế tuyệt mỹ.

「Mogami-san này, yêu cầu gì của tớ cậu cũng nghe theo đúng không?」

「Gì cũng... Ơ, ưm, tớ hiểu rồi. Nếu là điều Satou-kun mong muốn, và nằm trong khả năng của tớ, thì cái gì cũng được...」

「Cái gì cũng được phải không?」

Tốt. Lời đã nói ra không thể rút lại.

Ban đầu định bảo cậu ấy bao mì ramen, nhưng nếu chỉ dừng ở đó thì lãng phí quá.

「Hãy hóa cosplay Bunny Girl đi」

Thế là, tôi quyết định để Mogami-san trở thành một nàng thỏ ngọt ngào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!