Chương 109 - Cực kỳ thích Bunny girl
Trên đường về.
Vì nhà của Mogami-san và nhà tôi cùng hướng, nên chúng tôi thường cùng nhau đi bộ một quãng đường trước khi về.
Dạo gần đây, vì chuyện học bổ túc của Mogami-san, rồi cả việc tôi mải "bí măt gặp" Saya-chan, nên cơ hội đi chung có ít đi đôi chút.
Nhưng quả nhiên, khoảng thời gian này vẫn là lúc khiến lòng tôi bình yên nhất.
Đó là khoảnh khắc quý giá đến mức tôi luôn vô thức bước chậm lại, chỉ để được ở bên Mogami-san lâu thêm dù chỉ một giây. Có lẽ Mogami-san cũng đang nghĩ điều tương tự chăng.
Chúng tôi đang thong dong bước đi, tốn thời gian gấp đôi so với mọi khi.
...À không. Nhưng lúc này đây, bước chân chậm lại có vẻ không phải vì lý do lãng mạn đó.
「B-Bunny Girl?」
Cậu ấy thẫn thờ cả người.
Trước lời đề nghị đột ngột của tôi, Mogami-san chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc. Có lẽ đó là một yêu cầu quá sức phi logic, khiến não bộ cô ấy không kịp xử lý. Vì bước chân cô càng lúc càng chậm dần rồi khựng lại, tôi cũng dừng hẳn và bày tỏ nỗi lòng mình một cách chân thành.
「Được nhìn thấy Mogami-san trong bộ đồ Bunny Girl chính là giấc mơ của tớ đấy」
Trước khi chuyển sinh, có một giai đoạn tôi cực kỳ khao khát được thấy Mobuko-chan trong trang phục thỏ. Đáng tiếc là bộ truyện không đủ độ phủ sóng nên chẳng có lấy một tấm fanart nào. Ngay cả tác giả Nekoneko-sensei cũng chưa từng vẽ bất cứ nữ chính nào mặc đồ thỏ, nên với tư cách độc giả, tôi chưa bao giờ được thỏa mãn chút nào.
Tôi cũng lờ mờ hiểu lý do. Bunny Girl là một khái niệm có khoảng cách khá xa với dòng romcom học đường thuần túy.
Thế nhưng, từ một thời điểm nào đó, trào lưu này bỗng bùng nổ dữ dội. Dạo gần đây, tôi có cảm giác người ta thích Bunny Girl còn hơn cả đồ bơi nữa. Trong mấy game Gacha, trang phục thỏ luôn là hàng cực phẩm.
Vì vậy, tôi muốn xem.
「Mogami-san. Cậu hãy cosplay đi.」
「Hả? Ơ... ế. Êế….!?」
Gần đây, tôi chưa được "thưởng thức" Mogami-san cho thỏa đáng. Hết chuyện của Himuro-san, rồi Saya-chan cứ cuốn lấy khiến tôi không có nhiều thời gian riêng tư. Có lẽ vì hai người kia đóng vai trò quan trọng trong tiến trình cốt truyện nên chuyện này cũng là bất khả kháng.
Nhưng bộ manga này vốn dĩ là loại tác phẩm để tận hưởng sự đáng yêu của dàn nữ chính hơn là tập trung vào cốt truyện chính. Tôi muốn được thấy những khía cạnh dễ thương của Mogami-san nhiều hơn nữa.
「Kh-Không được đâu! Cái bộ đồ đó chẳng phải là cái đó sao... cái kiểu... ngược lại ấy!!」
「Không, "Bunny ngược" là khái niệm hoàn toàn khác. Bình tĩnh nào Mogami-san. Coi Bunny ngược là trang phục thỏ chính thống là một suy nghĩ cực kỳ nguy hiểm đấy」
Đúng là trong mấy nội dung người lớn, Bunny ngược đôi khi chiếm sóng như thể nó là bản gốc. Nhưng cái đó là do vị trí của lớp vải bị đảo lộn thôi. Thứ tôi muốn thấy là một bộ Bunny Girl truyền thống chuẩn chỉnh...
Mà, vốn dĩ Bunny Girl có được coi là "truyền thống" hay không thì tôi cũng chẳng rõ, tóm lại là kiểu lành mạnh hơn ấy. Ừm, về việc Bunny Girl có lành mạnh hay không thì vẫn còn nhiều tranh cãi, nhưng thôi, kiểu nào tôi cũng không quan tâm!
Tuy nhiên, xét theo giới hạn độ tuổi của manga thì Bunny ngược là bất khả thi, nên cứ chọn kiểu bình thường thôi vậy.
「Không phải kiểu ngược sao... Hóa ra cái đó không phải là chính thống à!?」
「Dĩ nhiên rồi. Nếu cái đó mà là chính thống thì Bunny Girl đã chẳng tồn tại. Vốn dĩ đây là trang phục của nhân viên phục vụ mà」
Mặc dù là phục vụ trong những "cửa hàng dành cho người lớn", nhưng tôi đã cố tình lược bỏ thông tin đó. Tôi không hề nói dối nên chắc chẳng sao đâu. Đây gọi là thủ thuật tự sự... à không, chắc không phải. Tôi chưa đọc tiểu thuyết trinh thám bao giờ nên cũng không rõ lắm.
「Ra vậy, là nhân viên phục vụ sao... Giống như kiểu ở quán cà phê hầu gái ấy hả?」
「Chắc là vậy đấy. Nên tớ nghĩ nó lành mạnh mà」
「Đ-Đúng nhỉ. Có lẽ bộ tớ từng thấy chỉ là một biến thể quá khích thôi chăng...?」
「Quá khích á? Mogami-san, cậu rốt cuộc đã xem cái gì vậy?」
「Kh-Kh-Không có gì đâu, chỉ là video bình thường thôi!! À thì, chuyện đó, vì nó bình thường nên...!」
Sự cuống quít của cô ấy phản tác dụng, khiến mọi chuyện càng thêm rõ ràng. Qua thời gian tiếp xúc, tôi lờ mờ cảm nhận được một điều về cậu ấy.
(Mogami-san, có khi nào cô ấy cũng có hứng thú với mấy chuyện đó không nhỉ?)
Trông vẻ bề ngoài thì thần khiết đấy, nhưng sâu trong thâm tâm thì sao? Vì cậu ấy không có vẻ thô thiển như Sanada nên tôi không thấy khó chịu. Ngược lại, cảm giác cậu ấy không hề "vô cảm" với chuyện đó khiến tôi thấy tuyệt vời hơn bao giờ hết. Vẻ ngoài thuần khiết nhưng bên trong lại hơi nhuốm "màu đen tối" thì đúng là không gì bằng. Sự tương phản đó chính là nét quyến rũ chết người.
Ừm, thế này thì... triển được rồi.
「Mogami-san. Vì những lý do như vậy, cậu mặc Bunny Girl cho tớ xem nhé?」
「Tớ chẳng hiểu lý do gì cả! Tớ, chuyện đó... ưmm」
「Không sao đâu! Chỉ một lần duy nhất thôi!!」
Tôi chắp hai tay lại, cúi đầu khẩn khoản như đang cầu nguyện. Thấy vậy, Mogami-san bối rối lúng túng... rồi khẽ lẩm bẩm.
「...Cậu muốn xem đến thế sao?」
「Tất nhiên rồi」
「...Nhiều đến vậy luôn à?」
「Phải. Nếu không được thấy Mogami-san trong bộ đồ thỏ, chắc đến lúc chết tớ cũng không nhắm mắt nổi vì hối hận mất. Cậu nỡ để chuyện đó xảy ra sao?」
「Kh-Không được đâu! Sato-kun mà chết thì tớ buồn lắm!」
Này. Tớ có bảo là tớ sắp chết đâu chứ.
Nhưng gạt chuyện đó sang bên, chỉ còn một chút nữa thôi.
「Vậy là, cậu sẽ cho tớ xem đúng không?」
「N-Nếu là để cậu không phải chết thì... ừm, tớ biết rồi」
「Hả? Gì cơ? Tiếng nhỏ quá tớ không nghe rõ」
「T-Tớ biết rồi mà!」
「Biết cái gì? Cậu nói rõ ra xem nào... Mogami-san sẽ làm gì cơ?」
「T-Tớ sẽ... cosplay Bunny Girl!」
Chẳng hiểu sao Mogami-san lại dùng kính ngữ để tuyên bố. Quả nhiên cô ấy rất yếu lòng trước sự thúc ép. Trước sự truy hỏi quyết liệt của tôi, cô ấy đã dễ dàng đầu hàng và hứa sẽ cosplay cho tôi xem.
Thế là, giấc mơ của tôi sắp trở thành hiện thực rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
