Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 27: Bóng hình nơi phòng tập——Ngày Mio mời Ren đến buổi diễn tập

Chap 27: Bóng hình nơi phòng tập——Ngày Mio mời Ren đến buổi diễn tập

Cuối tháng Tám.

Kỳ nghỉ hè chỉ còn lại một tuần.

Ngày hôm đó, dưới khe cửa phòng tham vấn có kẹp một mẩu giấy.

Không gửi cho Ren, cũng chẳng phải gửi cho phòng tham vấn. Thậm chí không có cả tên người gửi.

Chỉ vỏn vẹn một dòng.

『Ba giờ chiều mai. Hội trường nhỏ phía sau nhà thể chất số hai. Đến đi.』

Thể mệnh lệnh. Không lưu tên. Cả cái giọng điệu này nữa.

Là Mio.

Mỗi khi đến phòng tham vấn, Mio luôn xuất hiện theo nhịp độ của riêng mình, và rời đi cũng theo nhịp độ ấy. Đây là lần đầu tiên để lại giấy nhắn, nhưng cái kiểu ra lệnh "Đến đi" thế này thì đúng chuẩn phong cách của Mio.

Ngày hôm sau. Ba giờ chiều.

Phía sau nhà thể chất số hai có một hội trường nhỏ. Nơi này thường được câu lạc bộ kịch dùng làm phòng tập. Dù không phải là một nhà hát chính quy, nhưng ở đây cũng có một sân khấu đơn giản và hàng ghế khán giả.

Vừa mở cửa ra, một không gian tranh tối tranh sáng trải dài trước mắt. Đèn ở khu vực ghế ngồi đã tắt hết, chỉ có duy nhất một luồng đèn rọi chiếu thẳng xuống sân khấu.

Trên sân khấu, Mio đang ở đó.

Chỉ một mình.

Trong phòng tập vào giữa kỳ nghỉ hè, không hề có bóng dáng của bất kỳ thành viên nào khác. Chỉ có mỗi Mio đang đứng lọt thỏm giữa vòng tròn của ánh đèn rọi.

Không mặc trang phục diễn. Cũng chẳng phải đồng phục. Một chiếc áo sơ mi đen cùng quần dài đen. Một bộ đồ loại bỏ đi mọi sự rườm rà dư thừa, làm nổi bật lên trọn vẹn từng đường nét của cơ thể.

“……Đến rồi à.”

Mio nhìn về phía tôi ở khu vực khán giả.

“Cảm ơn vì đã mời. ——Em đang tập một mình sao?”

“Hôm nay chỉ có mình tôi. Các thành viên khác ngày mai mới bắt đầu. ——Hôm nay, tôi có thứ muốn cho thầy xem.”

“Thứ muốn cho tôi xem?”

“……Ngồi xuống đi.”

Tôi ngồi xuống hàng ghế đầu tiên. Khoảng cách với Mio chừng ba mét. Ánh đèn rọi chiếu sáng khuôn mặt của Mio.

Khuôn mặt mang nét trung tính. Hàng mi rợp bóng. Đôi mắt phượng dài sắc sảo. Mio trên sân khấu lúc này trông còn xinh đẹp hơn cả ngày thường. Sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối càng làm tôn lên những đường nét của Mio.

“Bây giờ, tôi sẽ diễn toàn bộ tiết mục cho lễ hội văn hóa từ đầu đến cuối. ——Hãy im lặng và xem cho đến phút cuối cùng.”

“Tôi hiểu rồi.”

Mio nhắm mắt lại.

Ba giây. Năm giây. Mười giây.

Giữa bầu không gian chìm trong tĩnh lặng, tôi có thể nhận ra cơ thể của Mio đang dần thay đổi. Vị trí của bờ vai, góc độ của sống lưng, cách dồn trọng tâm. Chỉ đứng đó thôi —— nhưng em ấy đang dần biến thành một ai đó không còn là Mio nữa.

Đôi mắt ấy mở ra.

Đó không phải là ánh mắt của Mio. Mà là ánh mắt của “Thiếu nữ đeo mặt nạ”.

Vở kịch độc thoại bắt đầu.

“Thiếu nữ đeo mặt nạ”. Vở diễn do chính Mio lựa chọn. Câu chuyện về một thiếu nữ sống với chiếc mặt nạ trên khuôn mặt.

Diễn xuất của Mio——vô cùng choáng ngợp.

Cách sử dụng giọng nói. Cách căn chỉnh nhịp điệu. Chuyển động cơ thể. Tất cả đều gần đạt đến đẳng cấp chuyên nghiệp. Không, đối với một vở kịch của học sinh trung học, nó rõ ràng là quá đỗi xuất chúng.

Lý do thiếu nữ đeo mặt nạ. Khuôn mặt thật giấu dưới lớp mặt nạ. Việc chiếc mặt nạ đã trở nên quá đỗi quen thuộc, đến mức cô quên mất cả cách tháo nó ra.

Từng câu thoại Mio thốt lên, tất cả đều đang xếp chồng lên chính câu chuyện của em. Chiếc mặt nạ của chàng Hoàng tử. Sự kỳ vọng của người mẹ. Mười bảy năm trời sống trong việc che giấu đi bản ngã thực sự.

Bằng ngôn ngữ của kịch nghệ, Mio đang kể lại câu chuyện của chính mình.

Gửi gắm những lời chưa thể nói thành tiếng vào trong từng câu thoại.

Tôi lặng im theo dõi. Bị cuốn vào diễn xuất của Mio đến mức tưởng chừng như quên cả thở.

Và rồi——đến đoạn cao trào.

Phân cảnh cô gái tháo chiếc mặt nạ xuống.

Mio khựng lại ở giữa sân khấu. Hai tay chầm chậm đưa lên mặt. Động tác tháo mặt nạ.

Những ngón tay chạm vào khuôn mặt.

——Ngay tại đó, Mio dừng lại.

Đầu ngón tay vẫn chạm vào mặt, nhưng không hề nhúc nhích. Giữa chừng động tác tháo mặt nạ——em cứ thế cứng đờ như hóa đá.

Năm giây. Mười giây. Mười lăm giây.

Những ngón tay của Mio đang run rẩy.

Rất khẽ. Nhưng chắc chắn là vậy.

“…………”

Mio——buông thõng tay xuống.

Em không thể tháo chiếc mặt nạ ra.

Dưới ánh đèn spotlight, Mio cúi gầm mặt. Mái tóc dài rủ xuống tạo thành bóng râm, che khuất nét mặt của em.

Tĩnh lặng.

“……Đến đây, là khựng lại.”

Giọng nói của Mio từ trên sân khấu vọng xuống. Không phải là giọng nói khi diễn xuất. Mà là giọng thật. Trầm thấp, và hơi khàn.

“Lần nào cũng vậy, đều dừng lại ở đây. Khuôn mặt sau khi tháo mặt nạ xuống——tôi không thể nào biết được.”

Tôi vẫn giữ im lặng.

Mio ngẩng mặt lên. Ánh đèn spotlight rọi thẳng vào đôi mắt em.

Đôi mắt ấy——đang ánh lên sự sợ hãi.

Một Mio luôn tự tin diễn xuất trước hàng ngàn người trên sân khấu. Một Mio luôn khoác lên mình chiếc mặt nạ Hoàng tử một cách hoàn hảo nhất.

Vậy mà giờ đây, lại đang sợ hãi——chính khuôn mặt thật của mình phía sau lớp mặt nạ.

“……Đeo mặt nạ vào thì tôi diễn được. Mặt nạ nào cũng thế. Dù là Hoàng tử, phản diện, hay gã hề. ——Thế nhưng, khuôn mặt sau khi tháo mặt nạ ra thì tôi không diễn nổi.”

Mio bước về phía rìa vùng sáng của ánh đèn spotlight. Đứng ngay trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.

“Bên dưới lớp mặt nạ là thứ gì. Trong kịch bản——tôi đã viết ‘Khuôn mặt thật lộ diện’. Nhưng mà, khuôn mặt thật của tôi là gì chứ? Rũ bỏ lớp áo Hoàng tử, tôi rốt cuộc là kẻ nào?”

Đó không phải là lời thoại. Mà là câu hỏi của chính bản thân Mio.

“……Thầy tham vấn. Tôi đang hỏi thầy đấy.”

Mio nhìn tôi.

Tôi——không trả lời ngay lập tức.

Với câu hỏi này, không thể đưa ra một câu trả lời hời hợt được. “Con người thật của em là thế này này”, “Cứ phơi bày khuôn mặt thật ra là được mà”. Những lời lẽ sáo rỗng đó, sẽ chẳng thể chạm đến được Mio.

Thứ mà Mio đang tìm kiếm, không phải là một câu trả lời.

“……Mio-san.”

“Gì chứ.”

“Hay là, em cứ diễn với cảm giác không biết đó xem sao?”

Mio nheo mắt lại.

“Cứ giữ nguyên việc không biết?”

“Không biết khuôn mặt sau khi tháo mặt nạ ra sẽ thế nào. ——Như vậy cũng tốt mà. Cứ không biết như thế, rồi tháo mặt nạ xuống. Ngay khoảnh khắc tháo ra sẽ lộ ra thứ gì, chính em cũng chẳng rõ. ——Bản thân điều đó, chẳng phải đã là diễn xuất rồi sao.”

Mio chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu.

“……Thế mà là diễn xuất, sao?”

“Một người thực sự không biết, sẽ mang theo chính sự mơ hồ đó mà tháo mặt nạ. ——Đó là một màn diễn xuất không hề dối trá. Biết đâu, nó lại thể hiện ra được những thứ còn vượt xa cả kịch bản đấy.”

Đôi mắt Mio——dao động.

Không phải tức giận, cũng chẳng phải bi thương. Đó là ánh mắt của người đang sắp nắm bắt được điều gì đó.

“……Cứ giữ nguyên cảm giác không biết.”

Mio thì thầm.

“Không biết gì cả, rồi tháo nó ra. ——Đáng sợ thật đấy.”

“Sợ hãi cũng không sao mà.”

“…………”

Mio quay trở lại vị trí trung tâm của ánh đèn spotlight. Hai tay chầm chậm đưa lên mặt.

——Lại khựng lại.

Đầu ngón tay vẫn chạm vào mặt. Lần này, em ấy đang run lên. Rung động dữ dội hơn cả ban nãy.

Năm giây. Mười giây.

Đôi tay của Mio——đã cử động.

Động tác tháo mặt nạ. Từ từ, đôi bàn tay rời khỏi khuôn mặt.

Và rồi——khuôn mặt của Mio, phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng của đèn spotlight.

Một khuôn mặt không có mặt nạ.

Không phải là Hoàng tử. Không phải là át chủ bài của câu lạc bộ kịch. Cũng chẳng phải là Kujou Mio.

Chỉ đơn thuần——là khuôn mặt của một thiếu nữ mười bảy tuổi.

Chẳng có nét biểu cảm nào cả. Không cười. Không khóc. Cũng không tức giận.

Trống rỗng.

Thứ còn sót lại sau khi gỡ lớp mặt nạ xuống, là một khuôn mặt không mang bất cứ thứ gì.

Bản thân Mio cũng nhận ra điều đó——em nín thở trong một khoảnh khắc.

“…………Không có, thứ gì cả.”

Mio tự chạm vào mặt mình.

“Tháo mặt nạ ra rồi——chẳng có thứ gì ở đó cả.”

Giọng nói ấy, run rẩy yếu ớt.

Tôi đứng dậy, bước đến gần mép sân khấu. Ngước nhìn lên từ hàng ghế khán giả, tôi dõi theo Mio.

“Không phải là không có gì đâu.”

“…………”

“Nhìn có vẻ như trống rỗng, là bởi vì em chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thật của chính mình bao giờ. Chỉ vì từ trước đến nay em luôn đeo mặt nạ, nên em không biết gương mặt thật của mình trông như thế nào mà thôi. ——Nhưng mà ban nãy, nó thực sự đã hiện diện ở đó.”

“Hiện diện sao? Thứ gì cơ chứ.”

“Một khuôn mặt sợ hãi. Một khuôn mặt trung thực đang sợ hãi vì sự mơ hồ vô định. ——Đó chính là một trong những khuôn mặt thật của Mio-san đấy.”

Mio nhìn xuống tôi. Từ trên sân khấu.

Do ánh đèn spotlight hắt từ phía sau, nên khuôn mặt của Mio bị chìm vào trong bóng tối. Không thể đọc được biểu cảm của em ấy.

Một khoảng lặng dài.

“…………Khuôn mặt sợ hãi, chính là khuôn mặt thật.”

“Ừm. Dù có thảm hại, dù có trống rỗng, dù có sợ hãi đi chăng nữa. ——Tất cả những thứ không phải mặt nạ, thì đều là khuôn mặt thật.”

Mio——thở ra một hơi thật dài.

Sau đó, em lặng lẽ ngồi thụp xuống sân khấu. Hai tay bó gối.

Một tư thế mà chàng Hoàng tử tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ làm.

“……Thầy tham vấn.”

“Ừm.”

“Ở lại đây——thêm một lúc nữa đi.”

“Tôi sẽ ở đây mà.”

Tôi ngồi lại xuống hàng ghế khán giả.

Mio đang bó gối dưới ánh đèn spotlight, và tôi đang ngồi trong bóng tối của hàng ghế khán giả. Khoảng cách ba mét.

Tiếng ve sầu văng vẳng vọng qua bức tường của phòng thể chất.

Mười phút. Hai mươi phút.

Mio không nói gì. Tôi cũng không nói tiếng nào.

Một lúc sau, Mio đứng dậy. Em ấy tắt đèn spotlight đi. Phòng thể chất chìm vào bóng tối.

Chỉ còn lại ánh sáng xanh lá của đèn báo khẩn cấp đang hắt lên hình bóng của Mio.

“……Trước thềm Lễ hội Văn hóa, tôi sẽ diễn duyệt lại từ đầu đến cuối một lần nữa. ——Lúc đó, thầy cũng phải đến đấy.”

“Tôi hiểu rồi.”

“…………”

Mio bước về phía cánh cửa.

Đặt tay lên tay nắm cửa——em ấy không ngoảnh lại mà cất lời.

“Chuyện ngày hôm nay——không được kể cho ai đâu đấy.”

“Tôi sẽ không nói đâu.”

“……Đương nhiên rồi.”

Cánh cửa mở ra, ánh nắng mùa hè tràn vào. Trông như thể bóng lưng của Mio đang tan chảy vào trong ánh sáng ấy.

“……Cảm ơn.”

Một giọng nói thật nhỏ. Em ấy vẫn không hề ngoảnh mặt lại.

Cánh cửa khép lại.

Ở lại hội trường nhỏ một mình, tôi nán lại nhìn ngắm sân khấu thêm một lúc.

Mio đã gỡ bỏ chiếc mặt nạ. Thứ hiện ra sau đó là một khoảng “trống rỗng”.

Khoảng thời gian đeo mặt nạ đã quá dài, dài đến mức em chẳng còn nhận ra nổi khuôn mặt thật của mình nữa. Đó chính là——cốt lõi trong vấn đề của Mio.

Nhưng hôm nay, Mio đã thử gỡ nó xuống trong trạng thái “vẫn chưa nhận ra” ấy. Và em đã cho tôi xem kết quả sau khi trút bỏ nó.

Em chưa từng cho bất kỳ ai trong câu lạc bộ kịch thấy. Cả mẹ em, bạn cùng lớp, hay là Haruto cũng vậy.

Chỉ riêng mình tôi mà thôi.

Đó là sự tin tưởng. Và rồi——tại đây cũng đã manh nha xuất hiện một khuôn mặt chỉ dành để cho mỗi Ren thấy.

Midori chỉ báo cáo về một “bản thân đạt bảy mươi hai điểm” cho riêng mình Ren. Rin chỉ có thể thốt lên từ “sợ” với duy nhất Ren. Shizuku chỉ cất giọng nói khi ở trước mặt Ren. Akane cũng chỉ gọi mỗi Ren là “bạn”.

Và Mio——đã phơi bày khoảng trống rỗng trên gương mặt thật của mình cho chỉ một mình Ren xem.

Cả năm người, thảy đều chỉ cởi bỏ lớp giáp bảo vệ khi ở trước mặt Ren.

Xét dưới góc độ của một người tham vấn tâm lý, đây là một mối quan hệ chuẩn mực. Chỉ gỡ bỏ sự phòng bị ở một nơi an toàn. Đó là một quá trình hồi phục hoàn toàn bình thường.

Chỉ có điều——không ai dám chắc sẽ không đến cái ngày ranh giới của việc “chỉ khi ở trước mặt Ren” biến chất thành “nếu không có Ren thì không thể cởi bỏ lớp giáp”.

Tôi vẫn chưa thể nhìn thấu được lằn ranh mỏng manh ấy.

Bước ra khỏi hội trường nhỏ. Ánh nắng mùa hè rực rỡ chói chang.

Trên đường quay lại dãy phòng học, tôi đi ngang qua phòng sinh hoạt của câu lạc bộ kịch. Bắt đầu từ ngày mai, các thành viên sẽ tụ họp và bước vào những buổi tập diễn. Cũng từ ngày mai, Mio sẽ lại khoác lên mình chiếc mặt nạ của một chàng hoàng tử.

Thế nhưng, ẩn sâu bên dưới chiếc mặt nạ ấy là một khoảng “trống rỗng”——ngay lúc này, chỉ có mình tôi biết được điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!