Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 28: Pháo hoa và khoảng cách——Đêm đầu tiên cả năm người cùng tề tựu tại một nơi

Chap 28: Pháo hoa và khoảng cách——Đêm đầu tiên cả năm người cùng tề tựu tại một nơi

Ngày cuối cùng của tháng Tám.

Tại học viện Hanazonogaoka, Lễ hội mùa hè quy mô nhỏ luôn được tổ chức vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè mỗi năm. Đây là một sự kiện giản dị dành cho học sinh nội trú và giáo viên. Vài quầy hàng được dựng lên dọc sân trường, và pháo hoa sẽ được bắn vào buổi tối.

Dù quy mô khiêm tốn, nhưng đối với đám học sinh, đó lại là kỷ niệm khép lại mùa hè.

Tôi tham gia không hẳn với tư cách người dẫn dắt——mà đúng hơn là giáo viên trực ban. Công việc của tôi là đi tuần và quan sát. Tôi rảo bước qua những cô cậu học trò xúng xính trong bộ Yukata, dạo quanh sân trường với phần yakisoba trên tay.

Hoàng hôn buông xuống. Đó là khoảnh khắc bầu trời chuyển dần từ sắc cam sang tím.

Trên chiếc ghế đá ở góc sân trường, có Akane.

Không mặc Yukata, em ấy diện chiếc áo thun và quần jean quen thuộc. Ở một góc cách biệt khỏi sự xô bồ của lễ hội, em đang tu một lon nước trái cây.

“Akane. Lễ hội vui chứ em?”

“……Bình thường thôi. Rảnh rỗi nên ra đây.”

“Ăn yakisoba không?”

“……Cho tôi xin.”

Tôi san một nửa phần yakisoba của mình cho Akane. Em im lặng bắt đầu ăn.

“Em không mặc Yukata nhỉ.”

“Làm gì có mà mặc. ——Mà này, lễ hội các thứ chả hợp với tôi đâu.”

“Thầy nghĩ là hợp lắm đấy.”

“Lắm chuyện.”

Vành tai em đỏ ửng. Chắc chắn không chỉ vì ráng chiều chạng vạng.

Hai thầy trò ngồi ăn yakisoba cùng nhau một lúc, thì từ phía bên kia sân trường chợt vang lên một giọng nói.

“Thầy ơiii!”

Là Rin. Em mặc bộ Yukata nền sẫm điểm xuyết những bông hoa trắng. Trông em lộng lẫy đến mức khó ai tin được đây lại là đội trưởng câu lạc bộ bóng đá.

“Rin-san, em mặc Yukata hợp lắm đấy.”

“Ehehe, em cảm ơn thầy ạ! ——Ah, cả Himiya-san cũng ở đây này. Chào nha!”

“……Ờ.”

Akane đáp lại đầy hờ hững. Thế nhưng, sự thù địch như trước kia đã không còn. Đơn thuần chỉ là sự lãnh đạm.

Rin ngồi phịch xuống bên cạnh Akane.

“Yakisoba trông ngon thế! Mình cũng đi mua mới được——Ah, thầy ơi, mình đi chơi bắn súng đi? Em giỏi trò đó lắm đấy!”

“Tôi đang đi tuần, để sau nhé.”

“Ể. Vậy lát nữa nhất định phải đi đó nha!”

Rin đung đưa đôi chân trên băng ghế đá. Akane thì im lặng tu lon nước. Giữa hai người họ chẳng có lấy một lời giao tiếp, nhưng cũng chẳng hề gay gắt. Họ chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau.

Đúng lúc ấy——một sự hiện diện tĩnh lặng đang tiến lại gần.

Là Shizuku.

Yukata màu tím nhạt thắt đai Obi trắng. Mái tóc em được búi lên khác hẳn ngày thường. Tóc mái vẫn rũ dài như mọi khi, thế nhưng bóng dáng Shizuku trong bộ Yukata——xinh đẹp đến mức khiến tôi phải nín thở.

Vừa trông thấy tôi, Shizuku liền chạy bước nhỏ lại gần. Em đưa cuốn sổ tay ra.

『Thầy Ren. Em đoán là thầy sẽ ở đây.』

“Tôi đang trực ban mà. ——Shizuku, em mặc Yukata hợp lắm đấy.”

Đôi gò má Shizuku phơn phớt đỏ. Em lại cặm cụi viết.

『Em cảm ơn thầy. Tiền bối ở ký túc xá đã giúp em mặc nó đấy ạ.』

Shizuku ngồi xuống mép ghế——ngay cạnh tôi. Thành ra một hàng ngẫu nhiên được sắp xếp: Rin, Akane, tôi, và Shizuku.

“……Tự nhiên, đông lên thế nhỉ.”

Akane lầm bầm. Không phải em đang khó chịu. Chỉ là một lời nhận xét bâng quơ.

“Thầy nổi tiếng ghê nha.”

Rin bật cười.

Và rồi, người thứ tư xuất hiện.

“Ara. Mọi người, tề tựu đông đủ quá nhỉ.”

Là Midori.

Yukata màu xanh lam nhạt. Cách thắt nơ Obi hoàn hảo không một tì vết. Mái tóc được chải chuốt cẩn thận như mọi khi, điểm xuyết thêm một chiếc trâm cài. Dù em ấy chỉ vừa mới về quê lên, nhưng trên gương mặt lại chẳng vương chút mệt mỏi nào.

“Houjouin. Em từ quê lên rồi nhỉ.”

“Vâng ạ. Em vừa lên hôm qua. ——Thầy Asagiri, cảm ơn thầy vì lá thư hồi âm nhé.”

Midori mỉm cười. Một nụ cười nhẹ bẫng.

“……Đoạn tái bút bảy mươi hai điểm đó, tôi vui lắm.”

Khi tôi thì thầm, nụ cười của Midori——chợt dao động trong một khoảnh khắc. Một biểu cảm không hẳn là vô hồn mà đan xen một thứ xúc cảm nào đó.

“……Em cảm ơn thầy.”

Midori đứng sát bên băng ghế đá. Em không ngồi xuống. Cứ đứng như vậy, đưa mắt nhìn bao quát bốn người chúng tôi. Có lẽ đó là thói quen của một hội trưởng hội học sinh. Luôn muốn nắm bắt được toàn bộ cục diện.

Và rồi——người thứ năm.

“……Cuối cùng cũng tìm thấy.”

Một chất giọng trầm. Thứ thanh âm mang nét phi giới tính.

Là Mio.

Yukata nền đen điểm xuyết những hoa văn ánh bạc. Giữa bốn người kia khoác lên mình những gam màu nhạt, chỉ riêng Mio lại mang sắc màu tăm tối. Điều đó lại càng khiến em thêm phần thu hút. Một sự lựa chọn mang đậm tính sân khấu.

“Kujou-san. Tôi không nghĩ là em sẽ đến đấy.”

“……Tôi không ghét lễ hội. Chỉ là ghét đám đông thôi.”

Mio đặt mình xuống phía đầu kia của chiếc ghế đá——bên cạnh Rin. Akane liếc nhìn Mio một chốc, rồi lập tức thu ánh mắt lại.

Năm người——đã tề tựu đông đủ.

Mio. Rin. Akane. Tôi. Cạnh tôi là Shizuku. Đứng cách đó một quãng ngắn là Midori.

Đây là lần đầu tiên, cả năm người họ cùng xuất hiện tại một nơi, bên ngoài phòng tham vấn tâm lý.

Đêm càng về khuya, ánh đèn từ các quầy hàng chiếu rọi khắp sân trường.

Năm người họ không hẳn là lúc nào cũng tụ tập lại cùng một chỗ. Mỗi người đều giữ một khoảng cách nhất định, tận hưởng khoảng thời gian của riêng mình.

Rin chạy đi chơi trò bắn súng và rinh về một con thú bông khổng lồ. “Thầy ơi, em tặng thầy này!” “Ây da, cho thầy một con to đùng thế này thì...” “Thầy cứ đem trang trí trong phòng tham vấn đi ạ!”

Shizuku mua kẹo bông gòn về, chìa ra cho tôi cùng với dòng chữ trên cuốn sổ tay: 『Em mua cả phần của thầy nữa đấy ạ』.

Midori đứng ở quầy gà nướng yakitori, khẽ nhíu mày “Về mặt vệ sinh thì món này hơi...”, nhưng rốt cuộc vẫn ăn thử một xiên rồi lẩm bẩm “...Cũng không tệ lắm nhỉ.”

Akane vẫn ngồi yên vị trên băng ghế đá không chịu nhúc nhích, nhưng khi tôi mua kẹo táo mang tới, em vẫn nhận lấy và buông một câu “...Cho tôi xin.”

Mio thì đang ngồi ăn đá bào một mình, nhưng khi tôi vừa xích lại ngồi cạnh, em ấy liền thốt ra một lời bình phẩm đầy khó hiểu: “...Những kẻ chọn đá bào vị chanh là không thể tin tưởng được.”

Mỗi người một vẻ, theo những cách của riêng mình——bọn họ đang hiện diện tại nơi này.

Ngay lúc đó, Haruto xuất hiện.

“Ồ! Mọi người đều ở đây này!”

Haruto trong trang phục Jinbei. Cậu ta đi cùng với vài nam sinh cùng lớp.

“Thầy Asagiri cũng ở đây ạ! Em chào thầy!”

“Hanasaki-kun. Đi chơi lễ hội vui chứ?”

“Vâng ạ! Em xơi hẳn ba suất yakisoba rồi! ——Ah, mọi người cũng đi xem pháo hoa chung đi! Nghe bảo sắp bắt đầu rồi đấy!”

Haruto cất tiếng gọi các nữ chính.

Rin cười đáp lại, “Ồ, Hanasaki-kun! Ăn tận ba suất yakisoba thì ghê quá đó!”

Midori mỉm cười, “Chào buổi tối, Hanasaki-san. Thấy cậu đi chơi vui vẻ thế này thật tốt quá.”

Mio chỉ buông một tiếng, “……Ừ.”

Akane hờ hững đáp, “……Ờ,” nhưng không hề mang chút địch ý nào.

Shizuku khẽ cúi đầu chào Haruto. Dù không cất tiếng, nhưng cũng không đến mức phải lôi sổ tay ra viết. Việc em ấy đã có thể đáp lễ bằng một cái cúi đầu——bản thân điều đó đã là một sự trưởng thành rồi.

“Sẵn dịp này, nghe nói đứng đằng kia xem rõ hơn đấy! Mọi người có muốn qua đó không?”

“Ồ, hay đấy!” Rin chực đứng dậy.

Midori cũng tính hùa theo, “Cũng đúng nhỉ, bên đó thì——”

Thế nhưng——cả hai người họ đều liếc nhẹ sang nhìn tôi.

Tôi vẫn ngồi yên trên băng ghế đá. Vì đang trong ca trực đi tuần nên tôi không thể tự ý rời khỏi vị trí được.

“Tôi sẽ xem ở đây. Tôi đang kẹt trực ban mà. ——Các em cứ qua bên đó đi.”

Rin thoáng chần chừ——rồi ngồi xuống lại, “Thôi, em ở đây cũng được ạ. Từ đây vẫn nhìn thấy mà.”

Midori cũng tiếp lời, “Em cũng sẽ ở lại đây. Với tư cách là ủy viên ban chấp hành, em cũng muốn quan sát tình hình quanh khu vực này.” Một cái cớ, nhưng nghe không hề khiên cưỡng.

Akane ngay từ đầu đã chẳng mảy may có ý định di chuyển.

Mio cũng không hề đứng lên khỏi băng ghế.

Shizuku vẫn ngồi yên ngay bên cạnh tôi, chẳng buồn nhúc nhích.

“Vậy à, thế thì tất cả chúng ta cùng xem ở đây đi!”

Haruto chấp nhận một cách dễ dàng, rồi cậu cũng ngồi xuống gần băng ghế. Mấy cậu nam sinh cùng lớp cũng nhập hội, biến không gian quanh chiếc ghế đá thành một khu vực khán đài nhỏ.

Sự hiện diện của Haruto đã khiến bầu không khí nơi đây trở nên mềm mỏng hơn. Rin và Haruto đang hào hứng bàn luận xem “yakisoba ở quầy nào ngon nhất”. Midori mang vẻ mặt cạn lời chen vào, “Hai người không định nghĩ đến lượng calo nạp vào sao?”, và Rin chỉ bật cười đáp lại, “Ngày lễ hội thì không tính!”.

Vừa lắng nghe cuộc trò chuyện ấy, Akane vừa lặng lẽ cắn kẹo táo. Dù không tham gia vào, nhưng em vẫn đang dỏng tai lên nghe.

Khả năng tạo ra được bầu không khí như thế này——đó chính là sức mạnh của Haruto. Đó là điều mà tôi không thể làm được.

Tôi có thể tạo ra một “nơi chốn an toàn”, nhưng lại không giỏi trong việc tạo ra một “bầu không khí vui vẻ”. Haruto thì ngược lại. Cậu ấy làm bừng sáng không gian, kết nối mọi người lại với nhau, và xoay vần nhịp sống thường nhật.

Pháo hoa đã bắt đầu bắn.

Phía bên kia sân trường, ngay trên nóc dãy phòng học, những chùm pháo hoa vút lên. Dù quy mô khiêm tốn nhưng lại vô cùng rực rỡ. Đỏ, xanh lam, vàng kim, ánh bạc. Những sắc màu bung tỏa giữa bầu trời đêm rồi từ từ tan biến.

Năm người họ ngước nhìn pháo hoa từ vị trí của riêng mình.

Rin hồn nhiên reo hò, “Waa! Tuyệt quá!”

Midori im lặng ngước nhìn bầu trời. Chiếc trâm cài hắt lại ánh sáng từ pháo hoa, khẽ lấp lánh từng nhịp.

Mio khoanh tay, đăm chiêu ngắm nhìn những vệt sáng. Không thể đọc được biểu cảm trên gương mặt em.

Akane vừa cắn kẹo táo vừa đưa mắt liếc nhìn bầu trời. Có lẽ em ấy cảm thấy ngại ngùng nếu phải ngẩng lên nhìn trực diện.

Còn Shizuku——em ấy không hề nhìn pháo hoa.

Em đang ngắm nhìn góc nghiêng của tôi.

Mỗi khi ánh pháo hoa bừng lên soi rọi gương mặt tôi, đôi mắt của Shizuku lại——lóe sáng. Đó không phải là ánh sáng phản chiếu từ pháo hoa. Mà là thứ ánh sáng lung linh từ chính đôi mắt của em.

Khi tôi nhận ra ánh nhìn ấy và quay sang chạm mắt, Shizuku liền cuống quýt dời tầm mắt về lại phía pháo hoa.

Em rút cuốn sổ tay ra, chực viết gì đó——rồi lại thôi.

Có vẻ như hôm nay, em đã chọn cách cất giữ những lời muốn nói ở trong lòng.

Pháo hoa đã tàn.

Trong những dư âm còn sót lại, năm người họ chầm chậm rục rịch rời đi.

“Vậy, em chúc thầy ngủ ngon nhé! Học kỳ hai cũng mong thầy giúp đỡ ạ!”

Rin vẫy tay rồi bước đi.

“Chúc thầy ngủ ngon, thầy Asagiri. ——Học kỳ hai cũng mong thầy tiếp tục chiếu cố ạ.”

Midori cúi đầu chào một cách đầy lễ phép rồi rời đi.

“…………Hẹn gặp lại.”

Mio cất bước rời đi với thái độ y như mọi ngày.

Shizuku chìa ra tờ giấy nhớ cuối cùng.

『Pháo hoa đẹp quá ạ. Thật tốt vì được xem ngay bên cạnh thầy.』

Shizuku khẽ cúi đầu chào rồi cũng rời gót.

Người duy nhất còn nán lại cuối cùng là Akane.

“……Thầy không về sao.”

“Akane cũng vậy mà.”

“…………”

Akane ném que kẹo táo vào thùng rác.

“……Thầy này.”

“Ừm.”

“……Trong số năm người lúc nãy, chỉ có mình tôi là không mặc Yukata.”

“Ừm.”

“…………Năm sau, có lẽ tôi cũng nên mặc nhỉ.”

“Năm sau em cũng định đến lễ hội sao.”

“……Nếu năm sau thầy vẫn ở đây.”

Akane đứng dậy.

“Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon nhé, Akane.”

Akane cất bước rời đi.

Giữa sân trường giờ chỉ còn lại một mình, tôi vẫn ngồi trên băng ghế đá và ngước nhìn lên bầu trời.

Khói pháo hoa vẫn còn vương vấn trong màn đêm. Vài vì sao đã lấp ló hiện ra.

Đêm nay, cả năm người bọn họ đã cùng tụ họp lại một nơi. Lần đầu tiên.

Bên ngoài phòng tham vấn tâm lý. Giữa sự ồn ào náo nhiệt của lễ hội. Dưới ánh sáng của pháo hoa.

Năm người với những khoảng cách của riêng mình, theo những cách của riêng mình——đã ở bên cạnh tôi.

Cả Haruto cũng ở đây. Sự hiện diện của Haruto đã làm dịu đi bầu không khí. Cậu ấy hào hứng trò chuyện với Rin về món yakisoba, Midori thì làm ra vẻ mặt cạn lời, còn Akane thì lắng nghe ngay bên cạnh. Bầu không khí đó——một mình tôi không thể nào tạo ra được.

Chỉ là.

Khoảnh khắc pháo hoa được bắn lên, ánh mắt của cả năm người trong một tích tắc——tôi có cảm giác không phải đang hướng về phía pháo hoa, mà là hướng về phía tôi.

Có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng. Có lẽ chỉ là do ánh sáng pháo hoa làm lóa mắt.

Nhưng, sống lưng tôi chợt thoảng qua một luồng khí lạnh.

Đó là “sự tin tưởng”, hay là một thứ gì đó hoàn toàn khác——tôi của hiện tại, vẫn chưa thể phán đoán được.

Mùa hè kết thúc.

Học kỳ hai bắt đầu.

Một thứ gì đó——đang bắt đầu rục rịch chuyển động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!