Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 29: Lớp học tháng Chín——học kỳ hai bắt đầu.

Chap 29: Lớp học tháng Chín——học kỳ hai bắt đầu.

Ngày một tháng Chín. Lễ khai giảng học kỳ hai.

Kỳ nghỉ hè đã kết thúc.

Toàn thể học sinh đang xếp hàng ngay ngắn trong nhà thể chất. Tôi vẫn đứng ở rìa hàng ngũ giáo viên như mọi khi——vị trí tương đương với chỗ đứng cạnh cái máy photocopy——và lắng nghe bài phát biểu của hiệu trưởng trên bục. Dài thật. Vẫn dài lê thê như thường lệ.

Có điều, khung cảnh mà tôi nhìn thấy lần này lại có chút khác biệt.

Hàng của lớp 2-3.

Midori đang đứng đó. Lưng vươn thẳng tắp. Vẫn là dáng điệu hoàn hảo thường thấy. Thế nhưng——nụ cười trên môi em đã thả lỏng hơn. Y như hồi trước kỳ nghỉ hè. Có vẻ như ngay cả lúc về quê, em ấy vẫn giữ vững được “bản thân ở mức 72 điểm”.

Akane cũng ở đó. Ở tít phía cuối hàng. Em ấy đang mặc đồng phục rất chỉnh tề——không còn xộc xệch như trước nữa. Tuy vẫn khoanh tay trước ngực, nhưng nét mặt em lại mềm mỏng đến lạ. Những tháng ngày cùng làm cơm hộp trong kỳ nghỉ hè rõ ràng đã lưu lại điều gì đó trong lòng Akane.

Rin kia rồi. Em đang trò chuyện cùng cô bạn bên cạnh. Trải qua chuyến tập huấn, gương mặt Rin trông có vẻ trưởng thành hơn đôi chút. Làn da rám nắng. Nụ cười thật tự nhiên. Nụ cười mang theo sự thanh thản, nhẹ nhõm ấy dường như đã dần trở thành thói quen của em.

Thấy cả Mio nữa. Em đang khoanh tay đứng ở rìa hàng ngũ. Phong thái hệt như một chàng hoàng tử. Nhưng với một kẻ đã từng thấy Mio thu mình ôm gối trong phòng tập như tôi, tôi thừa hiểu lớp mặt nạ hoàng tử này dày đến nhường nào.

Ở hàng của khối năm nhất, tôi thấy Shizuku. Tóc mái rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt. Có vẻ tóc em đã dài ra một chút trong suốt kỳ nghỉ hè. Bàn tay em đang siết chặt chiếc móc khóa. Trông em vẫn bồn chồn là thế, nhưng——tôi cảm giác em đã bớt căng thẳng hơn trước rất nhiều.

Tôi đưa mắt nhìn quanh cả năm người.

So với hồi tháng Tư, tất cả bọn họ đều đã thay đổi.

Có điều——trên con đường thay đổi của tất cả các em, đều có sự hiện diện của tôi.

“72 điểm” của Midori là lời báo cáo dành cho tôi. Nỗi “sợ hãi” của Rin là lời bộc bạch với tôi. Bộ mặt thật của Mio chỉ mình tôi được thấy. Giọng nói của Shizuku cũng chỉ cất lên khi đứng trước tôi. Và người “bạn” duy nhất của Akane, chính là tôi.

Đó là minh chứng cho sự hồi phục. Là minh chứng cho việc các em đã tìm được một bến đỗ an toàn.

Nhưng đồng thời——đó cũng là minh chứng cho việc bến đỗ an toàn ấy đang tập trung quá nhiều vào một chỗ.

(……Học kỳ hai. Mình phải giúp thế giới của những đứa trẻ này rộng mở hơn một chút mới được.)

Bài phát biểu của hiệu trưởng đã kết thúc. Học sinh bắt đầu tản ra.

Học kỳ hai——chính thức bắt đầu.

Lễ khai giảng kết thúc, các lớp bắt đầu sinh hoạt chủ nhiệm.

Tôi đang ở phòng tham vấn tâm lý để chuẩn bị cho học kỳ hai. Dọn dẹp mớ giấy tờ dồn đọng trong kỳ nghỉ hè, kẹp lại hồ sơ ghi chép học sinh đến phòng, và kiểm tra lượng trà dự trữ.

Chậu hoa baby bên bệ cửa sổ cuối cùng cũng đã tàn. Đã hơn ba tháng kể từ lúc Shizuku mang nó đến đây. Trụ được đến giờ đã là giỏi lắm rồi. Vừa dọn dẹp những nhành hoa héo úa, trong lòng tôi chợt len lỏi chút cảm giác cô đơn.

Trên tường treo bảy bức tranh. Đó là kỷ vật từ những bức vẽ luân phiên giữa tôi và Shizuku. Bắt đầu từ cây táo, cho đến chú mèo và con chim nhỏ bên cửa sổ.

Trên bàn làm việc là chiếc kẹp sách của Shizuku, cùng với con gấu bông khổng lồ mà Rin giành được ở quầy bắn súng. Bầu không khí của phòng tham vấn giờ đây đã hoàn toàn khác xa so với căn phòng phủ bụi mù mịt hồi tháng Tư.

Đúng lúc đó——có tiếng gõ cửa.

Hai tiếng. Nhịp gõ nhẹ nhàng và rốt ráo.

“Vào đi em.”

Là Haruto.

“Thầy Asagiri! Học kỳ hai cũng mong thầy chiếu cố ạ!”

“Hanasaki-kun. Tôi cũng mong em chiếu cố. ——Có chuyện gì thế?”

Haruto ngồi xuống ghế. Trên tay cậu nhóc đang cầm một cuốn tiểu thuyết bỏ túi.

“『Nỗi lòng』, em đọc xong rồi ạ.”

Lời hứa chia sẻ cảm nhận về cuốn sách trong kỳ nghỉ hè. Haruto vẫn nhớ rất rõ.

“Ồ, em đọc xong rồi à. Thấy thế nào?”

Haruto trầm ngâm một lúc để tìm từ ngữ diễn đạt. Nếu là Haruto của trước kia, chắc cậu chỉ chốt lại bằng một câu “Hay lắm thầy ạ!” là xong. Nhưng lần này thì khác.

“……Cái người gọi là『Tiên sinh』ấy, đến tận giây phút cuối cùng vẫn một mình ôm trọn những tâm tư trong lòng, đúng không ạ? Chẳng thể nói cùng ai, để rồi kết cục——”

Haruto ngập ngừng ngắt lời. Không phải vì lo sợ sẽ tiết lộ trước nội dung, mà gương mặt cậu ấy cho thấy những cảm xúc ngổn ngang vẫn chưa kịp cất gọn lại.

“Vị Tiên sinh đó, tại sao lại không nói ra với ai cơ chứ. Chỉ cần nói ra là sẽ nhẹ nhõm hơn biết bao. ——À không, có lẽ chính vì không thể nói ra nên mới đau khổ đến thế chăng.”

“……Thế em nghĩ sao về điều đó?”

“Nếu là em thì em sẽ tuôn ra hết mất. Khổ tâm thì tìm ai đó để giãi bày, muộn phiền thì tìm người than thở. Nhưng vị Tiên sinh đó lại chẳng thể làm thế. ——Như vậy... thực sự rất cô độc.”

Haruto nhìn thẳng vào tôi.

“Thầy này——thầy Asagiri cũng... có điểm nào đó giống như vậy, phải không ạ?”

Tim tôi lỡ đi một nhịp.

“……Ý em là sao?”

“Dạ không, em cứ có cảm giác thế thôi. Thầy lúc nào cũng là người lắng nghe đúng không ạ. Lắng nghe chuyện của học sinh, cho bọn em lời khuyên. Nhưng còn những muộn phiền của chính thầy, liệu thầy có đang giãi bày cùng ai không. ——Hồi hè, lúc đang đọc 『Nỗi lòng』, em chợt nghĩ đến điều đó.”

Khả năng quan sát của Haruto.

Chàng trai này——không hề vô tâm hay chậm tiêu. Cậu ta cũng không phải kiểu nam chính game hời hợt, nông cạn. Cậu ta có cách quan sát con người của riêng mình. Và sau khi quan sát, cậu ta sẽ nhìn thẳng vào đối phương mà đặt câu hỏi.

“……Muộn phiền của tôi á?”

“Vâng. Thầy cũng có những nỗi niềm riêng mà đúng không ạ? Nếu có——nếu thầy không chê thì em luôn sẵn sàng lắng nghe.”

Đó là lòng tốt. Một lòng tốt thuần khiết, không chút tạp niệm.

“Cảm ơn em. Nhưng không sao đâu, tôi ổn mà.”

“……Thế ạ. Nhưng bất cứ lúc nào thầy cần thì cứ nói với em nhé. Em có thể không giỏi khuyên nhủ, nhưng em luôn có thể lắng nghe.”

Haruto đứng dậy.

“À, đúng rồi. Hôm em kể cho Yukimura-san nghe cảm nhận về cuốn 『Nỗi lòng』, em ấy đã hồi âm lại bằng một tờ ghi chú dài ngoằng luôn ấy. Tận ba trang giấy liền. Đọc thì cũng mỏi mắt thật——nhưng mà em vui lắm. Đó là lần đầu tiên em ấy viết cho em nhiều đến thế.”

“Tận ba trang cơ à? Tuyệt thật đấy.”

“Đỉnh đúng không thầy! ——Vậy thôi, em chào thầy nhé, rảnh em lại qua!”

Haruto bước ra khỏi phòng.

Tôi ngả người tựa lưng vào ghế.

Haruto đang trưởng thành. Độ sâu sắc trong những dòng cảm nhận đã tăng lên. Cách cậu ấy đối diện với Shizuku cũng thay đổi. Và hơn thế nữa——cậu ấy đang dần nhìn thấu được sự cô độc của tôi.

“Thầy cũng có những nỗi niềm riêng mà đúng không ạ?”

Có chứ. Tất nhiên là phải có rồi.

Bí mật về việc thế giới này chỉ là một trò chơi. Nỗi bất an trước sự phụ thuộc ngày càng sâu đậm của năm cô nữ chính. Ký ức về cái chết vì làm việc quá sức ở kiếp trước. Cùng với ý thức rõ ràng rằng bản thân đang phải một mình gánh vác tất cả mọi chuyện.

Nhưng mà——tôi không thể nói những điều đó cho Haruto nghe được.

Cũng giống như vị “Tiên sinh” trong tác phẩm 『Nỗi lòng』 vậy. Ôm giữ một bí mật không thể thổ lộ cùng ai.

(……Hanasaki-kun. Tôi không ngờ lại có ngày bị em nói trúng tim đen thế này. Một nhân vật quần chúng chỉ đáng giá một dòng text trong game, một chuyên gia tâm lý học lại đi để nam chính phải bận tâm lo lắng——Đúng là một trò đùa chẳng buồn cười chút nào.)

Chỉ là——cảm giác đó cũng không hề tệ một chút nào.

Sau giờ học.

Phòng tham vấn đón vị khách đầu tiên của học kỳ hai.

Là Shizuku.

Suốt kỳ nghỉ hè em ấy toàn mặc thường phục, nhưng hôm nay lại diện đồng phục. Lâu lắm rồi mới thấy Shizuku trong bộ đồ thủy thủ.

“Mừng em trở lại, Shizuku-chan.”

Shizuku khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống vị trí quen thuộc.

Tôi pha trà. Dù đã là tháng Chín nhưng trời vẫn còn nóng, nên tôi chọn trà xanh ướp lạnh. Shizuku nâng chiếc cốc bằng một tay.

Một tờ giấy ghi chú được chìa ra.

『Thầy Ren. Học kỳ hai này cũng mong thầy giúp đỡ ạ.』

“Tôi cũng vậy.”

『Trong kỳ nghỉ hè, Hanasaki-san đã đọc “Nỗi lòng”. Khi hỏi cảm nhận, chúng em đã có thể trò chuyện sâu sắc hơn trước. Em rất vui.』

“Hanasaki-kun cũng đang trưởng thành nhỉ.”

『Vâng. Hanasaki-san là một người luôn nỗ lực.』

Shizuku đang công nhận Haruto. “Một người luôn nỗ lực”. Đó không phải là một đánh giá tồi.

Shizuku lại cặm cụi viết thêm một tờ ghi chú nữa.

『Nhưng mà, người em muốn cùng bàn luận về cảm nhận cuốn “Nỗi lòng” nhất lại là thầy Ren cơ.』

“……Vậy sao.”

『Vị “Tiên sinh” trong “Nỗi lòng” đã tự mình ôm lấy một bí mật và âm thầm chịu đựng sự dằn vặt. Thầy Ren——liệu thầy có đang chất chứa điều gì trong lòng không?』

Cùng một câu hỏi——đã được cả Haruto và Shizuku đặt ra. Trong cùng một ngày. Từ cùng một cuốn sách.

Haruto thì hỏi một cách thẳng thắn. Còn Shizuku lại nhẹ nhàng hỏi qua những dòng chữ.

Cách tiếp cận khác nhau. Nhưng cả hai đều đi đến cùng một điểm.

“……Tôi ổn mà.”

Vẫn là câu trả lời ấy. Dành cho cả Haruto và Shizuku.

Shizuku nhìn chằm chằm vào tôi. Rất lâu.

Sau đó, em ấy cặm cụi viết.

『Chữ “ổn” của thầy Ren, mang lại cảm giác giống hệt với chữ “ổn” của Rin-san.』

Đọc xong dòng chữ đó——tôi sững người mất một lúc.

Chữ “ổn” của Rin. Cô gái luôn giấu nhẹm sự mệt mỏi đằng sau nụ cười, liên miệng bảo rằng mình “ổn”.

Shizuku đang nhìn thấy hình ảnh đó chồng lấp lên tôi.

(……Đứa trẻ này đang quan sát. Quan sát mình. Còn sâu sắc hơn cả những gì mình nghĩ.)

“……Shizuku-chan tinh ý thật đấy.”

『Giống như cách thầy Ren đã lắng nghe sự im lặng của em. Em cũng muốn được lắng nghe sự im lặng của thầy.』

Muốn lắng nghe, sự im lặng của tôi.

Một người tham vấn tâm lý lại đang trở thành người “được lắng nghe” bởi chính học sinh đến tham vấn. Lập trường——đang dần bị đảo ngược.

“Cảm ơn em. Nhưng hiện tại——hãy kể cho tôi nghe chuyện của Shizuku-chan đã. Học kỳ hai này, em muốn làm gì?”

Tôi lái chủ đề quay lại. Với tư cách của một người làm chuyên môn.

Shizuku lộ vẻ hơi tiếc nuối một chút rồi——lại viết ghi chú.

『Em muốn thử trao đổi giấy ghi chú với những người khác ngoài Hanasaki-san trong thư viện. Vì có một bạn trong ủy ban thư viện đã bắt chuyện với em ạ.』

“Tuyệt lắm. Cứ từng bước mở rộng các mối quan hệ nhé.”

Shizuku gật đầu.

Ngoài cửa sổ, bầu trời tháng Chín cao vời vợi và trong vắt. Những đám mây vũ tích của mùa hè đang lùi xa dần, nhường chỗ cho tiết trời thu đang đến gần.

Học kỳ hai. Lễ hội văn hóa đang cận kề. Thế giới của năm cô gái sẽ còn biến động nhiều hơn nữa.

Và rồi——giống như vị “Tiên sinh” trong “Nỗi lòng”, vấn đề của chính bản thân tôi, kẻ đang ôm một bí mật, cũng đến lúc sẽ phải đối mặt.

Nhưng mà, riêng ngày hôm nay——tôi sẽ chỉ pha trà, đọc những mảnh giấy ghi chú, và ngồi cạnh bên Shizuku.

Một buổi chiều sau giờ học như bao ngày. Một căn phòng tham vấn như bao ngày.

Đó là tất cả những gì tôi có thể làm lúc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!