Chương 21: Chẳng qua tôi chỉ cần đá cái gai mắt đó đi rồi chiếm lấy vị trí bên cạnh cậu ấy là xong
(Góc nhìn của Ellen)
Ba tuần đã trôi qua kể từ ngày đó. Dù kỳ nghỉ hè đã đi được một nửa, tôi vẫn chưa thể nào gượng dậy nổi sau cú sốc thất tình. Cơn sốt cao kéo dài triền miên cùng việc sụt cân không phanh khiến mọi người nghi ngờ tôi mắc bệnh nan y và đưa đến một bệnh viện đa khoa lớn.
Tuy nhiên, chẳng cần nói cũng biết, dù có làm đủ mọi xét nghiệm ở khoa nội, tai mũi họng hay tiêu hóa thì bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng, tại khoa tâm thần – nơi tôi được khám sau cùng – một chẩn đoán đã được đưa ra.
"T-Trầm cảm sao!?"
"I can’t believe it/Không thể tin được..."
Bố và mẹ, những người cùng tôi nghe kết quả, thốt lên đầy kinh ngạc. Có vẻ như cú sốc bị Kaito phản bội đã khiến tôi rơi vào trầm cảm. Sau đó, nhờ dùng thuốc chống trầm cảm, các triệu chứng như chán ăn và mất ngủ tạm thời thuyên giảm.
Nhưng vết thương lòng của tôi thì chẳng có dấu hiệu nào là sẽ lành lại. Vì thế, dù đang là kỳ nghỉ hè quý giá, tôi vẫn nằm bẹp dí trên giường cả ngày trong trạng thái hoàn toàn vô lực. Hôm nay cũng vậy, tôi nằm thẫn thờ trên giường, lắng nghe tiếng Alan chuẩn bị đi hoạt động câu lạc bộ ở phòng bên cạnh.
Tôi của hiện tại thậm chí còn chẳng biết mình sống để làm gì nữa. Không mục đích sống, tôi chỉ đang để những ngày tháng vô nghĩa trôi qua. Đang mải suy nghĩ vẫn vơ thì mẹ bước vào phòng.
"Ellen, for a change of pace, why don't you come with me to a fireworks festival?/Ellen, để thay đổi không khí, con có muốn đi xem pháo hoa với mẹ không?"
"Okay, I'll go with Mom/Vâng, con sẽ đi cùng mẹ."
Được mẹ rủ đi xem pháo hoa để giải khuây, tôi đồng ý. Dù chẳng còn chút sức lực nào, tôi vẫn ý thức được rằng mình phải cải thiện tình trạng hiện tại, và tôi hy vọng buổi bắn pháo hoa này biết đâu sẽ trở thành một bước ngoặt. Nhân tiện, vì tiếng Nhật của mẹ không tốt lắm nên mọi cuộc trò chuyện trong nhà đều diễn ra bằng tiếng Anh.
"Yeah,I’m gonna pick you up your room, when it's time/Được rồi, đến giờ mẹ sẽ qua đón con."
Mẹ nói rồi rời khỏi phòng.
◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇
"Fireworks are really beautiful no matter how many times I see it/Pháo hoa đúng là dù xem bao nhiêu lần vẫn thấy đẹp tuyệt vời."
Nhìn những bông pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm, mẹ phấn khích reo lên khen ngợi hết lời. Trái ngược hoàn toàn, tôi lại tỏ ra vô cùng lãnh đạm.
Nếu là tôi của trước đây, chắc chắn tôi cũng sẽ phản ứng giống hệt mẹ. Nhưng tôi của hiện tại – một kẻ mắc bệnh trầm cảm – lại chẳng cảm thấy chút rung động nào trước cảnh tượng này.
Rõ ràng tôi đã đến tận Công viên Meiji Jingu Gaien với hy vọng tìm được lối thoát cho căn bệnh trầm cảm, vậy mà chẳng thu được kết quả gì.
Thấy có lỗi với mẹ, tôi bắt đầu cân nhắc việc đề nghị đi về. Đúng lúc đó, hình ảnh một cặp đôi mặc yukata lọt vào khóe mắt tôi. Và khi tình cờ quay sang nhìn, tôi kinh ngạc tột độ khi nhận ra khuôn mặt của hai người đó.
"!?"
Đó lại chính là Kaito và Kawasaki. Có vẻ họ cũng đến xem pháo hoa. Hai người họ khoác tay nhau, trò chuyện vui vẻ và đi lướt qua mà dường như không hề nhận ra sự hiện diện của tôi.
Chứng kiến cảnh tượng đó, những cảm xúc đen tối trong tôi bắt đầu sục sôi. Tôi thì đang đau khổ vật vã vì trầm cảm, vậy mà hai kẻ đó lại dám hạnh phúc bên nhau như vậy? Không thể tha thứ được.
Lẽ ra người đứng cạnh Kaito phải là tôi, tất cả chuyện này đều là lỗi của con hồ ly tinh đó. Sự ghen tuông và hận thù đen ngòm trỗi dậy trong lòng tôi, tuôn trào dữ dội như đê vỡ, không gì có thể ngăn cản được nữa.
Đâu đó trong thâm tâm, tôi lo sợ tinh thần mình sẽ vỡ vụn nếu cứ tiếp tục thế này, nhưng có lẽ tôi đã chạm đến giới hạn từ lâu rồi. Một cái gì đó trong tôi sụp đổ, vỡ tan tành từng mảng lớn. Và cuối cùng, thứ gì đó quan trọng nhất trong tôi cũng nát vụn không còn dấu vết.
"...Đúng rồi, Kaito có bạn gái hay không thì có liên quan gì đâu. Chẳng qua tôi chỉ cần đá cái gai mắt đó đi rồi chiếm lấy vị trí bên cạnh cậu ấy là xong."
Thật kỳ lạ là tại sao đến tận bây giờ tôi mới nghĩ ra một việc đơn giản như thế. Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của tôi, mẹ quay lại nhìn với vẻ ngạc nhiên.
"You're smiling, what's wrong?/Con đang cười đấy à, có chuyện gì sao?"
Được mẹ hỏi, tôi mới nhận ra mình đang nở nụ cười. Kể từ ngày bị Kaito phản bội, tôi đã không thể cười nổi, nhưng có vẻ giờ đây tôi đã tìm lại được nụ cười của mình.
"I'm sorry I ever worried you for a long time, but I feel better now/Con xin lỗi vì đã để mẹ lo lắng suốt thời gian qua, nhưng giờ con thấy ổn hơn rồi."
Tôi xin lỗi vì đã khiến mẹ bận lòng bấy lâu nay và báo rằng mình đã ổn. Thấy tôi đột nhiên nói vậy, mẹ thoáng chút ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy nụ cười đã lâu không gặp của con gái, bà có vẻ an tâm hơn hẳn.
"Trước mắt là phải khiến con ả đó chia tay với Kaito, nên làm thế nào đây nhỉ?"
Tôi gạt pháo hoa sang một bên và bắt đầu toan tính xem làm cách nào để tống khứ con nhỏ đó khỏi vị trí bên cạnh Kaito.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
