Chap 10 - Hộp cơm của ai thế? Của Sera
Bản thân không thể được nhìn thấy bởi chính người mình thầm thương trộm nhớ.
Không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận sự thật bẽ bàng ấy, thế mà sáng hôm sau, chẳng hiểu sao Orimoto lại vác mặt đến trước cửa nhà tôi.
Thế nhưng, Orimoto cũng chẳng phải kiểu người khôn ngoan đến mức có thể dễ dàng từ bỏ tình cảm của mình.
Cô nàng vẫn tiếp tục công cuộc theo dõi Sera Keiichi.
Làm ơn đừng lôi tôi vào chuyện này có được không.
Theo dõi thì một mình cũng làm được cơ mà. Thậm chí tôi còn nghĩ cô ta đi một mình sẽ tiện hành động hơn là có tôi đi cùng.
“Nhỏ đó đứng gần quá rồi đấy, học sinh năm mấy nhỉ. ──À, đúng rồi, năm nhất. Mình từng thấy mặt nhỏ này rồi mà.”
“……Mạng lưới thông tin của con gái thật đáng sợ.”
“Cậu vừa nói gì cơ?”
“Không có gì.”
Có thể nói chúng tôi đã may mắn có được cơ hội bám đuôi, hay đúng hơn là bị ép phải làm thế.
Cô bạn bên cạnh tôi đang tỏa ra một bầu không khí nghiêm trọng đến đáng sợ.
Sâu trong ánh nhìn sắc như dao cạo ấy là một luồng sát khí lạnh lẽo. Dám chắc là, hôm nay cũng như mọi ngày.
──Lại còn dám ưỡn ẹo lơi lả cơ đấy.
Cơn giận dữ sôi sục trào dâng từ tận gót chân cô nàng cứ quẩn quanh, khiến tôi có cảm giác sắp bị nuốt chửng bởi khí thế ấy đến nơi. ──Và phía trước ánh mắt của tôi và Orimoto, là Sera Keiichi đang bị bủa vây bởi một đám con gái.
(Đúng là chuẩn nam chính có khác, thế mà chẳng có vụ đánh ghen nào xảy ra mới tài…… Hay là có sóng ngầm nổ ra mà mình không biết nhỉ?)
Tôi tự hỏi với vẻ đầy mỉa mai, nhưng vì đó cũng chẳng phải chuyện gì bổ ích nên ý nghĩ ấy nhanh chóng trôi tuột khỏi tâm trí.
Xung đột giữa phụ nữ với nhau là thứ vượt xa tầm tưởng tượng của tôi.
Đã là thiền ngữ có nghĩ nát óc cũng chẳng tìm ra đáp án thì có đoán già đoán non đến đâu cũng vô nghĩa.
“──Nè nè, khoan đã.”
Tâm trí tôi bị kéo giật lại thực tại. Cảm nhận được ống tay áo bị kéo nhẹ, tôi lập tức quay sang nhìn nguồn cơn của lực kéo ấy.
“Đây là thủy cung chắc. Đừng có tự dưng giật tay áo như thế, ngã thì tính sao. Hơn nữa người ta lại tưởng tớ là thằng điên bây giờ.”
“Thủy cung á……? Ý cậu là sao?”
Trông còn phùng mang trợn má hơn cả một con cá nóc.
Orimoto phồng má lên, kết hợp hoàn hảo giữa vẻ dỗi hờn cố ý và sự tự nhiên vốn có.
Trực giác mách bảo tôi rằng nhỏ này lại sắp thốt ra mấy lời dở hơi cá cám rồi đây.
Có bốn bóng hồng tiêu biểu trong dàn harem của Sera.
Đấy là chú thích thêm theo những gì tôi biết thôi.
Vốn dĩ Sera đã cực kỳ hút phái nữ nên cảnh tượng cậu ta bị vây kín cũng chỉ là chuyện thường tình ở huyện.
Chỉ là những cô nàng nổi bật nhất trong đám đó thường bị những người xung quanh trêu chọc gọi là dàn harem của cậu chàng.
Số một──Orimoto Suzuka. Nữ sinh năm hai.
Số hai──Michikusa Inori. Nữ sinh năm hai.
Số ba──Kanzashi Serina. Nữ sinh năm ba.
(Và người thứ tư là──Ái chà!)
“Mình chẳng hiểu nổi mấy câu cà khịa của Kasugai-kun đâu, nhưng nhìn kìa──!!”
Bốp một phát, lưng tôi lãnh trọn một cú vỗ rõ kêu.
Cơn đau điếng người lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí khiến tôi bất giác nhăn mặt, vừa xuýt xoa kêu đau vừa đưa mắt nhìn theo.
Đàn chị Kanzashi Serina bước tới, tiếng gót giày gõ lộc cộc vang lên.
Mái tóc đen nhánh óng ả xõa dài xuống tận lưng, cùng khuôn mặt khoan thai toát lên sức hút không thể chối từ của một người lớn tuổi hơn. Sự hiện diện của chị ấy làm bầu không khí xung quanh thay đổi hẳn.
“Keiichi, cho chị mượn em một lát được khô~ng?”
Một câu nói ngắn gọn.
Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến đám nữ sinh túm năm tụm ba tản ra tứ phía, hệt như một mạng nhện vừa bị xé toạc.
“Serina-senpai, có chuyện gì vậy ạ?”
“Ở nhà chị làm hơi dư một chút, cái này...”
Kanzashi-senpai chìa ra một gói đồ bọc vải họa tiết hoa.
“Là hộp cơm trưa, nếu không chê thì em ăn nhé.”
“Hả?! Thật sự được sao ạ! Em vui lắm!”
“Làm gì mà khoa trương thế~. Không sao đâu mà.”
Sera đưa tay nhận lấy. Kanzashi-senpai mỉm cười.
Cơn bão được tạo ra bởi cặp trai tài gái sắc. Chẳng biết từ lúc nào, chỉ có khu vực xung quanh Sera và chị Kanzashi là trống hoác, trông hệt như 【Tâm bão】 vậy.
“Bố chị đột nhiên bảo không cần mang cơm nữa, nên là... ừm, dù sao thì cũng là đồ chị tự tay làm, nhưng mà……”
“E-Em sẽ ăn! Rất hân hạnh ạ!!”
“V-Vậy sao? ……Cảm ơn em.”
Người ngồi cạnh. Phẫn nộ. Hỏa khí bốc ngùn ngụt.
“Tuyệt đối là xạo! Nếu là Serina-senpai thì có thể không xạo thật, nhưng thế này thì tâm cơ quá rồi!”
“Cái từ ghép quái quỷ gì đấy. Nhưng mà này, được ăn đồ chính tay Kanzashi-senpai nấu thì chắc cũng coi là một niềm hạnh phúc đấy. ──Xét trên phương diện khách quan thôi nhé, khách quan thôi.”
“Hứ, hứ!!”
Orimoto lườm nguýt cái bầu không khí ngọt ngấy đang diễn ra trước mắt hệt như một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy.
─────
“Thực ra, tớ cũng rất giỏi nấu ăn đấy nhé.”
Nói đoạn, cô nàng xắn tay áo lên.
Lộ ra cánh tay trông rất khỏe khoắn.
“Thịt hầm khoai tây, cà ri, súp miso, đồ chiên, đặc biệt là gà rán Karaage luôn được Keiichi đánh giá cực cao đó nha!”
“Sao mấy món sở trường của cậu toàn màu nâu không vậy……”
“Thì tại người tớ nấu cho ăn chỉ có mỗi Keiichi thôi mà. Bố mẹ cậu ấy hay đi làm về muộn nên thi thoảng tớ lại sang nấu cho cậu ấy.”
Giờ nghỉ trưa vốn là khoảng thời gian bình yên duy nhất của một kẻ cô độc như tôi.
Đáng lẽ là vậy──thế mà dạo gần đây Orimoto cứ tự dưng vác mặt tới dù chẳng ai mời, đã thế hôm nay còn tự mãn huyên thuyên thao bất tuyệt về mấy món ăn sở trường mà tôi chẳng hề mượn kể.
“Nhà của Sera đúng chuẩn motif galge nhỉ.”
“……Hửm? Ý cậu là sao?”
“Thì nam chính kiểu gì phụ huynh chả đi công tác nước ngoài, không thì cũng toàn về nhà muộn. Nói chung là được sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh siêu tiện lợi.”
Nghe tôi giải thích xong, Orimoto trông có vẻ không thông suốt lắm, chỉ lầm bầm, “Chẳng hiểu gì cả”.
……Mà, chắc nhỏ này không hay chơi game rồi.
“Chơi mấy trò đó rồi sẽ hiểu.”
“Tớ có chơi game mà! Mấy trò kiểu như sống trong rừng cùng mấy con động vật này, hay là cái ông thợ sửa ống nước ấy.”
Tôi và Orimoto lúc này đang ngồi trên một chiếc ghế đá.
“À~ ừm, không phải mấy game kiểu đó…… mà thôi bỏ đi. Rồi sao? Nấu ăn giỏi thì làm được gì?”
“Đúng rồi đấy! Chúng ta sẽ tiến hành Kế hoạch số Hai!”
Số một biến đi đằng nào rồi.
“Thế Kế hoạch số Một bắt đầu từ đâu và kết thúc ở đâu vậy.”
“Việc cậu bắt chuyện với Keiichi nhưng cậu ấy không hề nhớ gì về tớ chính là Kế hoạch số Một và nó đã thất bại thảm hại rồi còn gì!”
“……Vậy ý cậu là Kế hoạch số Hai sẽ có hiệu quả hơn à.”
That's right, Orimoto giơ một ngón tay lên.
“Keiichi rất thích đồ ăn tớ nấu.”
“Và điều đó có liên quan tới…… Kế hoạch số Hai sao?”
“Chiến dịch Hộp Cơm Trưa! Cậu không thấy quá hoàn hảo à?”
Hoàn hảo ở chỗ nào cơ chứ.
“Giả dụ nhé. Giả dụ như hương vị đồ ăn của cậu có khả năng khơi gợi lại ký ức của Keiichi đi. Chỉ là giả dụ thôi đấy nhé?”
“Sao cậu phải nhấn mạnh rào trước đón sau tận hai lần thế?”
“Cứ giả dụ là có chuyện đó đi──” “Lần thứ ba rồi đấy!” “……Thế cậu định giao hộp cơm đó cho Keiichi bằng cách nào?”
Tôi ném cho cô nàng câu hỏi ấy, vài giây trôi qua.
Orimoto tròn mắt ngạc nhiên, hai ngón trỏ chọc chọc vào nhau đầy lúng túng, rồi ấp úng đáp lại với vẻ cố che giấu sự xấu hổ.
“T-Tớ hoàn toàn chưa nghĩ tới chuyện đó……!”
“Này nhé. Đừng có bảo là muốn tớ đưa hộp cơm đó cho cậu ta đấy, gớm chết đi được. Tớ không có hứng thú với mấy trò đó đâu.”
“Chỉ lần này thôi! Coi như hãy cởi mở với sự đa dạng giới tính một lần này thôi!!”
“Tôi đấm chết cô bây giờ con kia──”
Tôi đâu phải gay. Đối tượng yêu đương của tôi là con gái.
Dù kinh nghiệm tình trường bằng không, tôi vẫn tự nhận thức rõ ràng bản thân là một thằng đàn ông đích thực.
Thử tưởng tượng cảnh tôi đưa hộp cơm cho Sera rồi bảo “Ăn đi nhé” xem, đảm bảo tôi sẽ lập tức trở thành người nổi tiếng (haha) khắp cả cái trường này luôn cho mà xem.
Sau một hồi tranh cãi ỏm tỏi, Chiến dịch Hộp Cơm Trưa chính thức bị hủy bỏ, rốt cuộc thì tôi cũng chỉ thu thập thêm được mỗi cái thông tin là Orimoto nấu ăn rất ngon mà thôi.
─────
Thực ra, vài ngày sau đó, tôi phát hiện ra một sự thật rằng nhỏ này không cần ăn cơm vẫn có thể sống nhăn răng.
Hôm ấy, Orimoto đột nhiên vừa xoa bụng vừa nói,
“Tớ á, tuy vẫn biết đói nhưng…… hình như có không ăn thì cũng chẳng chết được thì phải.”
“Hả?”
Chấn động thì cũng chấn động đấy, nhưng kẹt nỗi dạo này ba cái chuyện phi lý cứ xảy ra liên tọi.
Từ ngày bị Orimoto bám đuôi, tôi lúc nào cũng phải chạy đôn chạy đáo xử lý hàng tá rắc rối tới mức chẳng còn lấy một phút ngơi tay.
Đã vậy còn bị Sera nhìn với ánh mắt ngờ vực nữa chứ.
“Cậu ngày càng giống quái vật rồi đấy.”
“Đấy là câu mà cậu nên nói với một thiếu nữ mỏng manh sao?!”
“Trả lại tiền đây, tính cả lãi vào. Lấy lại toàn bộ tiền ăn từ trước tới giờ mà cậu đã trấn lột của một thằng con trai thậm chí còn chẳng đi làm thêm như tớ đây này.”
Là con trai trưởng bình phàm sinh ra trong một gia đình trung lưu, tình hình tài chính của tôi cũng chuẩn xác là mức tài chính của một gia đình trung lưu.
Tiền tiêu vặt hàng tháng chỉ ở mức bình thường, và tôi phải tự thắt lưng buộc bụng với từng ấy tiền.
Ngày trước tôi cũng từng tính chuyện đi làm thêm, nhưng xét thấy cái tính cách của tôi chắc chắn sẽ chẳng thể hòa hợp được với người xung quanh và kiểu gì cũng chuốc lấy gượng gạo, nên rốt cuộc tôi cứ trì hoãn mãi.
“Cứ hễ không ăn là tớ lại thấy hoa mắt chóng mặt vì đói trong chốc lát, nhưng chỉ cần nằm ngủ một giấc dậy là lại khỏe re luôn!”
Thế nhưng mà──ra là thế, ra là thế.
Cái nhỏ Orimoto này rốt cuộc đã bước qua khỏi ranh giới của con người mất rồi. Tàng hình vốn dĩ đã là chuyện dị thường, thế mà không chết vì suy dinh dưỡng thì đúng là đạt đến cảnh giới của siêu nhân rồi.
“Này Orimoto, sao cậu không thử đi trừ tà xem sao. Biết đâu bị ác linh hay yêu quái nào đó ám, hoặc bị mấy mụ con gái khác nguyền rủa chẳng hạn. Đi trừ tà xong có khi lại nhẹ nợ đấy?”
“Tớ có quen một vị thần quan, nhưng có vẻ ông ấy cũng không nhìn thấy tớ thì phải…… cậu tính giải thích chuyện đó thế nào?”
“Chắc là do cậu có level cao hơn chăng?”
“Cậu phán bừa quá rồi đấy!?”
……Liệu có chuyện nhỏ này bị người ta ghen ghét hãm hại từ lúc nào không hay chăng.
Thật khó để khẳng định chắc nịch là không có.
Thường thì dẫu có là thánh nhân đi chăng nữa thì kiểu gì cũng sẽ bị kẻ nào đó coi là cái gai trong mắt. Dù thực hư thế nào chẳng ai rõ, nhưng tôi từng nghe nói đến cả Mẹ Teresa cũng phải chịu cảnh như vậy. Ở trường, Orimoto vốn rất được lòng cả học sinh lẫn giáo viên, nhưng chắc chắn kiểu gì cũng bị một bộ phận nữ sinh ghen ăn tức ở.
“Cậu có nhớ mình từng đắc tội với ai không?”
“Không…… tớ tin là vậy.”
“Hừm. Mà, cũng phải thôi.”
Bàn luận hồi lâu vẫn chẳng đi tới đâu.
Rốt cuộc câu chuyện lại rẽ sang hướng khác.
“──Cứ như thể thời gian đang bị rối loạn ấy nhỉ.”
Phần trăm pin điện thoại vẫn luôn đóng đinh ở mức 100%.
Bụng tuy có đói nhưng rồi lại tự động no.
Kì lạ hơn là bộ đồng phục cô nàng mặc hằng ngày cũng chẳng hề lấm bẩn hay xuất hiện một nếp nhăn nào.
Thử trình bày những phán đoán đó với Orimoto thì cũng nhận được một chút sự đồng tình, nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
