Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 1 - Sự tan biến của chứng nhân - Chap 14 - Sinh nhật là thứ để ăn mừng sau khi đã qua rồi

Chap 14 - Sinh nhật là thứ để ăn mừng sau khi đã qua rồi

“……Rảnh rỗi thật.”

Một ngày thứ Bảy, cái nóng oi bức tột độ.

Một ngày nghỉ lười biếng chẳng có việc gì làm.

Lâu lắm rồi mới rảnh rỗi thế này, cứ thấy bồn chồn sao ấy. Lúc bận rộn thì tâm trí chỉ dán chặt vào những việc trước mắt.

Chắc đây là phản ứng ngược chăng. Cứ thấp thỏm không yên.

Dù chẳng có việc gì đặc biệt để làm.

Gõ gõ lướt lướt điện thoại, bật mớ anime tích trữ từ bữa giờ lên xem một cách vô thưởng vô phạt. Thông tin cứ vào tai này lại lọt qua tai kia──một ngày nghỉ toàn trôi tuột đi mất.

“Mà, chắc cũng chỉ đến thế này thôi.”

Nhưng rồi cũng quen.

Khoảng thời gian rảnh rỗi cũng khá thú vị, chính là sự bình yên.

Sự hối hả của ngày thường là “Sai”, còn cách giết thời gian này mới là “Đúng”. Ừm ừm, cũng không tệ.

Ngay khi tôi đang tận hưởng sự nhàm chán đó,

“……Chẳng muốn bắt máy chút nào.”

Màn hình điện thoại tự động sáng lên, báo hiệu có cuộc gọi đến. Tiếng rung và tiếng chuông reo khô khốc vô hồn.

Người gọi──chẳng biết có việc gì, là Orimoto.

Dù chỉ một chút, một li tôi cũng không muốn bắt máy. Dù sao thì nay cũng là ngày nghỉ, để cho tôi yên tĩnh một mình đi.

Đồng hồ treo tường chỉ đúng mười hai giờ trưa.

Tiếng ve kêu râm ran như mưa rào.

Những đám mây tích tụ cao vút.

Ngoài cửa sổ là ảo ảnh sương nóng bốc lên ngùn ngụt.

Một khung cảnh mùa hè mở ra trước mắt.

“──Hoàn toàn không có dấu hiệu dập máy. Lẽ nào là chuyện khẩn cấp? ……Có nên nghe không nhỉ.”

Ví dụ như, một kế sách hay ho để giải quyết vấn đề.

Ví dụ như, tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Điện thoại vẫn cứ reo hết hồi này đến hồi khác.

“…………Alo.”

“Ah~! Cuối cùng cũng chịu nghe máy~! Tớ đợi mãi đấy biết không? Cậu bắt máy chậm quá rồi đấy nhé?”

Một giọng nói lanh lảnh chói tai làm rung bần bật màng nhĩ của tôi.

“Có khi nào, cậu đang ở ngoài không?”

“Không, đang ở nhà.”

“Hả, thế sao nãy giờ không bắt máy?”

“Tự dưng có dự cảm chẳng lành.”

“……Uwaaa…… Không được tức giận. Kasugai-kun là kiểu con trai như vậy mà. ──Tớ đang ở ngoài, mở cửa đi.”

Quản lý cơn giận.

Tôi đâu có làm gì khiến cô ấy phải tức giận cơ chứ.

“Hả, ở ngoài á? Chuyện gì vậy, giờ cậu đang ở đâu.”

“Thì bảo là ở ngoài cửa mà. Mở cửa nhanh lên. Nóng chết đi được!”

Lắng tai nghe, tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng của Orimoto vang lên từ bên ngoài. Có vẻ cô nàng đến thật.

─────

Vừa mở cửa chính, một luồng sóng nhiệt cùng cơn gió nhẹ xộc thẳng vào má tôi. Orimoto vẫn xuất hiện trong bộ đồng phục không có gì thay đổi.

Nhắc mới nhớ, lúc chạm mặt trên cầu vượt, cô ấy cũng mặc đồng phục.

“……Cậu, ngày nghỉ mà cũng mặc đồng phục à.”

“Cứ ngủ dậy là trang phục lại bị reset về như cũ mà. Với lại, tớ cũng chẳng có đồ nào khác để mặc nữa.”

Cái quái gì thế, chương trình chuyện lạ đó đây chắc.

Orimoto dùng tay vuốt lại mái tóc màu hạt dẻ, bất chợt lộ ra vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì đó rồi nói.

“Ah, cậu mà dám tưởng tượng ra bộ dạng của tớ lúc đi ngủ là tớ đấm cho đấy nhé. Chừng đó thì tởm quá nên bị cấm tuyệt đối đấy.”

“Tôi đây không thèm tưởng tượng nhé!? Đã tự tiện mò đến rồi còn.”

May mà trúng ngay lúc bố mẹ tôi đang đi vắng.

“Thôi bỏ đi. Thế? Tìm tớ có việc gì.”

“Ah, đây nè. Cho Kasugai-kun đấy.”

Thứ được cô ấy ném nhẹ sang là một cái kẹp sách.

“Ối…… Cái gì đây.”

“Kasugai-kun là thành viên Ủy ban Thư viện mà, đúng không? Tớ nghĩ chắc cậu thích mấy thứ thế này. Cậu ghét à?”

“Không ghét, nhưng tiền đâu ra?”

Orimoto không thể bị người khác nhìn thấy.

Để mua được đồ thì điều kiện tiên quyết là phải có tiền, đằng này tiền cũng không có. Trong tình cảnh thiếu thốn đủ đường... bằng cách nào chứ?

“Nếu cậu mà có quỹ đen giấu giếm thì trước tiên hãy trả lại tiền ăn tớ đã chi cho cậu đi đã.”

“……Thực dụng quá đi mất. Tởm.”

“Không tởm nhé. Rồi sao?”

Tôi đưa mắt nhìn thiết kế của chiếc kẹp sách.

“Ngày nghỉ không thèm báo trước một tiếng? Tự dưng vác xác đến chỉ để tặng cái kẹp sách thôi á. Chắc chắn không chỉ có thế đâu nhỉ.”

“Không, thật mà. Tớ dùng đồ thủ công thừa làm thử đấy.”

“Hả? Đồ thủ công, cái kẹp sách này á?”

Mức độ hoàn thiện chẳng hề thua kém hàng bán sẵn ngoài tiệm đâu đấy.

“Có chỗ nào trông kỳ cục à?”

“Không, ngược lại mới đúng. Thì ra ngoài chuyện nấu nướng, tay chân cậu cũng khéo léo gớm... Lão tử đây thực sự bất ngờ đấy.”

“Cậu nghĩ tớ là loại con gái thô lỗ, vụng về chắc?!”

“Ừ. Tớ còn nghĩ cậu bị ngốc nữa cơ.”

“Ngốc á?!”

Cơ mà, cái kẹp sách làm đẹp phết. Phần dây cũng được thắt cẩn thận, trang trí tối giản. Nếu được bày bán trong hiệu sách thì chắc cũng sẽ có người dừng chân nán lại xem.

“Ngốc chứ sao. Tính dùng cái kẹp sách này để bắt tớ làm gì à. Chiêu trò này y chang cái trò lừa đảo gửi cua ép mua đồ đấy nhé.”

“Cứ bảo người ta ngốc ngốc hoài…… Tớ chỉ đơn thuần định coi như một món quà cảm ơn thôi, tại tớ toàn gây phiền phức cho cậu.”

“Hô, hóa ra cũng tự ý thức được là đang gây phiền phức cơ đấy.”

“Lúc này cậu phải cư xử dịu dàng một chút chứ!”

Bốp một cái, cô ấy thụi nắm đấm vào ngực tôi.

“Thôi được rồi, tớ nhận.”

“Ừ, nhận đi. Dù vẫn thấy bực mình lắm đấy nhé!”

“Thế xoay xở vật liệu ở đâu ra thế.”

Dù có tự làm thì cũng không thể từ hư vô sinh ra vật chất được.

Tôi thử hỏi vì một thắc mắc thuần túy.

“Mẹ tớ có đi học lớp thủ công, tớ mượn tạm phần vật liệu bị dư ra ấy mà. Ah, ý tớ là mấy chỗ kiểu chuẩn bị vứt đi ấy?”

“Đồ bỏ đi mà cũng làm ra thành phẩm xịn sò thế này cơ à……”

“Đúng không!? Cậu có thể khen tớ nhiều hơn nữa đấy.”

Thôi xin kiếu. Nhỏ này sẽ lại được đà lấn tới cho xem.

“──Thôi, tớ chuẩn bị về đây! Không thì Kasugai-kun lại thành kẻ biến thái đứng chôn chân mãi ở cửa mất.”

“Đã rõ. Mà, đi đường cẩn thận nhé.”

“Tất nhiên rồi. Tớ ấy à, vì người ta không nhìn thấy nên ô tô các thứ toàn tăng tốc lao tới không thương tiếc thôi.”

Vừa quay gót chân bước đi, một thứ gì đó rơi ra từ chiếc túi xách của Orimoto. ──Một chiếc khăn tay màu đen.

Cả cái túi xách lẫn cái khăn đó cũng là đồ tự làm luôn à?

Nếu đúng là vậy thì trình độ đỉnh phết.

“Này Orimoto, làm rớt khăn rồi kìa.”

“Oái, nguy rồi, nguy rồi! Không bị trầy xước gì đâu nhỉ?”

Orimoto hốt hoảng nhặt chiếc khăn lên.

Cô cẩn thận kiểm tra xem có dính bụi bẩn hay bị sờn rách chỗ nào không.

Có vẻ như đó là một chiếc khăn vô cùng quan trọng đối với cô.

“Ah, cái này hả? Quà tặng cho Keiichi đấy.”

Orimoto vừa gập chiếc khăn làm tư vừa cất nó đi.

Tôi cũng chẳng định hỏi đến công dụng của nó, nhưng nếu là quà tặng cho Sera thì cô ấy hốt hoảng như vậy cũng là điều dễ hiểu.

“Sắp đến sinh nhật Keiichi rồi. Tớ của bây giờ đâu thể mua đồ làm sẵn được, nên ít nhất cũng muốn tự tay làm tặng.”

“……Nhưng mà, cậu tính đưa cho cậu ta bằng cách nào?”

“Tớ không biết. Nhưng tớ sẽ tìm cách!”

Câu nói “Để tớ đưa giùm cho” suýt tuột ra khỏi miệng tôi.

So với hộp cơm bento dạo trước thì cái này còn khá khẩm hơn chán.

Nhưng tôi gạt ngay suy nghĩ đó đi vì bản chất của vấn đề hoàn toàn khác nhau. Đây không phải món đồ bình thường mà là quà sinh nhật.

Hơn nữa còn là món đồ Orimoto đã dồn hết tâm tư vào đó.

Đây chẳng phải lúc để tôi xen vào.

“Tớ không biết Inori và Serina-senpai sẽ tặng món gì, nhưng tớ đã cố gắng làm ra một sản phẩm chất lượng không hề bị lép vế đâu.”

“Mà. Nếu là khăn thì chắc cậu ta cũng vui thôi.”

“Kasugai-kun khen ngợi tệ thật đấy.”

Orimoto buông một tiếng thở dài thườn thượt, ánh mắt trách móc.

“Nhắc mới nhớ, sinh nhật Kasugai-kun là ngày nào thế?”

“Tháng trước.”

Chỉ một câu nói bâng quơ mà Orimoto đã thốt lên “Ah!” với vẻ kinh ngạc lộ liễu. Tôi vừa nói gì kỳ lạ à?

“……Hả, tháng trước á? Ể, thật á?!”

“Ừ.”

Tôi gật đầu, Orimoto liền méo xệch cả mặt.

“……N-Nhân tiện cho tớ hỏi. Tháng trước là trước khi gặp tớ? Hay sau khi gặp tớ? Cái nào vậy?”

“……? Là sau khi gặp, nhưng sao cậu phải bận tâm chuyện đó. Thế nào mà chẳng được.”

“Haaaa, thua luôn. Thua cậu luôn đó Kasugai-kun.”

“Một tiếng thở dài siêu to khổng lồ chuẩn sách giáo khoa.”

Orimoto lắc đầu nguầy nguậy, rồi dùng điệu bộ làm quá lên mà luân phiên chỉ tay vào mình và tôi.

“Này nhé? Tớ và Kasugai-kun là bạn bè, OK?”

“Tớ chưa từng có ký ức nào về việc chấp thuận mối quan hệ bạn bè này nhé.”

“Ngày nào cũng nói chuyện với nhau nhường này──mà vẫn không phải là bạn bè á…… Từ trước tới giờ Kasugai-kun đã trải qua một thời thanh xuân kiểu gì vậy?”

“Dừng lại đi, đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt thương hại đó.”

Không phải cứ có bạn bè thì mới là chân lý.

Chỉ cần bản thân thấy thỏa mãn, thì đó chính là lẽ phải.

Có điều, xét theo tiêu chuẩn xã hội thì có lẽ tôi là kẻ thua cuộc.

“Vâng, vậy chốt lại là tớ và Kasugai-kun là bạn bè, đồng thời cũng là đối tác hành động để giải quyết sự việc.”

“Tớ lùi một trăm bước…… à nhượng bộ lùi hẳn mười vạn bước luôn, cậu nói tiếp đi.”

“Làm bạn với tớ khiến cậu ghét cay ghét đắng thế cơ à?!”

“Không, đơn giản chỉ là thấy phiền phức thôi.”

Tôi đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần rồi.

Tôi ghét sự phiền phức. Theo chủ nghĩa an phận thủ thường.

Bình yên là nhất. Hay nói đúng hơn là được lười biếng tận hưởng trong căn phòng có bật điều hòa mát lạnh. Nếu có thêm que kem nữa thì càng tuyệt.

“……Phát bực à. Nói chung là nhé? Ít nhất cũng phải nói trước cho người ta biết ngày sinh nhật chứ?”

“Tại tớ không cảm thấy sinh nhật có gì đặc biệt cả.”

“Đáng ra tớ đã chuẩn bị một món quà xịn hơn chứ không phải là mỗi cái kẹp sách này đâu. ──Ah, tớ vừa nghĩ ra một ý hay.”

Cái đà này chắc chắn chẳng dẫn tới chuyện gì tốt đẹp cho cam.

Cảm giác y hệt lúc bị tuyên bố là đối tác vậy. Orimoto cười tủm tỉm rồi giơ một ngón tay lên.

“Tớ sẽ đi chọn quà sinh nhật cho cậu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!