Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 1 - Sự tan biến của chứng nhân - Chap 9 - Buổi sáng, Orimoto, Cảnh báo không kích

Chap 9 - Buổi sáng, Orimoto, Cảnh báo không kích

Sáng mai tớ sẽ đến đón cậu nhé.

Cô ấy đã nói vậy đấy.

Đúng là một người phụ nữ giống như món trang bị dính lời nguyền vậy.

Khi thực sự dính líu đến, mới thấy người con gái mang tên Orimoto Suzuka này bất ngờ thay lại chẳng hề hoàn hảo như lời đồn. Đặc biệt là ở cái khoản phớt lờ lời người khác nói, cô nàng đúng là vô đối.

“Kasugai-kun, chào buổi sáng.”

Tới thật luôn này, cái nhỏ này.

Cứ tưởng cô ta nói đùa nên tôi chỉ cười nhạt, ai dè thuận miệng nói giờ ra khỏi nhà thì thành ra thế này đây. Hay nói ngược lại là cô ta quá giữ chữ tín nhỉ?

“...Hửm? Sao thế?”

“Ai lại tới thật như cậu không hả?”

“Đã hứa rồi mà, đương nhiên là phải tới chứ.”

“Tự cậu quyết thì có! Giống như bản hợp đồng do cậu tự thảo ra ấy! Tớ nhớ là mình chưa từng ký tên vào đó đâu!”

Quả là dại mồm dại miệng mà.

Tôi đã đánh giá quá thấp hành động thực tiễn của cô ấy. Tận đáy lòng, tôi thực sự hối hận vì đã nói cho cô ấy biết địa chỉ nhà.

Việc nhà cô ấy tình cờ ở ngay gần đây càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn.

Ngày hôm sau. Ngày sau nữa. Và cả ngày sau đó nữa.

Orimoto đều xuất hiện vào buổi sáng.

Mỗi sáng cô đều xuất hiện trước cửa nhà tôi, đến mức tôi muốn buông lời mỉa mai rằng cậu là trang bị nguyền rủa đấy à. Cô ấy bảo đó là để trả ơn.

“Được đi học cùng mỹ thiếu nữ, cậu vui lắm đúng không?”

“Nếu trong một hoàn cảnh, môi trường và mối quan hệ bình thường hơn thì chắc là tớ vui đấy. Còn giờ thì đây giống như một hình phạt nhẹ vậy.”

Nhưng với đà này, có khi Orimoto sẽ thực sự xuất hiện trước nhà tôi mỗi sáng cho đến lúc tốt nghiệp mất.

Phũ phàng đuổi đi thì cũng áy náy.

Đúng là kiểu trả ơn đầy tính áp đặt.

Nhưng mà, tự phân tích bản thân thì tôi có cái tật là nếu để thoát khỏi rắc rối, tôi sẵn sàng chọn chịu đựng nỗi khổ nhất thời. Chính vì vậy, vài ngày sau đó──tôi đã tặc lưỡi một cái rõ to với Orimoto.

─────

Dù sao thì, tôi cũng chỉ cần hoàn thành yêu cầu “hỏi thử xem cậu ấy có nhớ tớ không” từ Orimoto là xong.

Dù vậy, chuyện đó cũng hơi khó nhằn.

Tám chín phần mười là Sera không hề nhớ Orimoto.

Bởi vì nếu nhớ, thì cậu ta đã phải đứng ra giải cứu cô ấy khỏi tình cảnh hiện tại từ trước cả tôi rồi.

Ấy thế mà vẫn muốn tôi đi hỏi, có phải vì sự bướng bỉnh của Orimoto không đây.

“──Tớ sẽ hỏi thẳng đấy. Được chứ?”

“Ừm, không sao đâu. Cảm ơn cậu nhé.”

Trước khi hành động. Chắc tôi phải nói sơ qua một chút về Sera mà tôi vốn chẳng hề muốn nhắc tới, nếu không thì khó mà mường tượng được tình hình.

Gã mang tên Sera này là thanh mai trúc mã của Orimoto.

Sở hữu ngoại hình và khả năng thể thao thiên bẩm.

Học lực cũng xuất sắc tương xứng. Trên bảng xếp hạng điểm kiểm tra định kỳ, tên cậu ta lúc nào cũng chiễm chệ nằm chói lọi ở đó, và chuyện đó là lẽ thường tình.

Và thế là, cậu ta xây dựng được hẳn một dàn harem.

Chẳng biết cậu ta có tự nhận thức được điều đó hay không. Nhưng tóm lại, sự thật cậu ta là một chúa tể đích thực. Nói một cách đơn giản là cực kỳ đào hoa.

Thật ra thì──tôi cũng chẳng thấy căm ghét gì.

Thật ra, tôi chẳng phải là bạn bè gì với cậu ta, cũng chẳng tranh giành gì với cậu ta cả. Tôi chỉ là một nhân vật quần chúng, ngắm nhìn Sera Keiichi từ giữa đám đông mà thôi.

Vì duyên số đưa đẩy mà tôi phải thông qua Orimoto để tiếp xúc với Sera, nhưng khi quan sát kỹ cậu ta, tôi lại một lần nữa nhận ra cậu ta thuộc về phe những kẻ được ban phước. Orimoto cũng thuộc phe đó, nên đối với những kẻ ở phe bên này như tôi, việc đem lòng ghen tị cũng là lẽ đương nhiên, nhưng cá nhân tôi thì chỉ muốn giải quyết nhanh gọn mọi chuyện cho xong.

“Sera, rảnh một chút không?”

Giờ nghỉ trưa. Tôi tóm được cậu ta khi cậu ta đang đi một mình ngoài hành lang. Tôi cất tiếng gọi.

Một lát sau Sera mới quay lại.

Nhận ra người gọi là tôi, cậu ta nở một nụ cười không hề có chút ác ý nào. Nhưng với tôi, nụ cười đó trông giả tạo làm sao.

“Kasugai-kun nhỉ? Có chuyện gì thế?”

Một câu hỏi mang tính xác nhận.

Học kỳ mới đã bắt đầu được khoảng hai tháng.

Trong khi các nhóm bạn bè đã được phân chia xong xuôi từ lâu, đứng trước một kẻ thuộc thế giới bên ngoài──một gã nhạt nhòa như tôi, thì đến cả Sera cũng phải mất chút thời gian mới nhớ ra tên.

“Tớ có chuyện này muốn hỏi.”

Tôi liếc nhìn ra sau lưng. Ở đó là một Orimoto Suzuka đang nín thở, hai mắt nhắm chặt.

“Cậu có biết người nào tên là Orimoto Suzuka không.”

Tôi hỏi một cách thật bình tĩnh, điềm đạm và bình thường.

“Orimoto──san? Cậu hỏi đột ngột vậy.”

“...À thì. Chỉ là một việc cần xác nhận thôi. Chính Orimoto đã nhờ tớ hỏi đấy, cậu có thấy cái tên này quen không?”

Tôi, chỉ đang thực thi nhiệm vụ của mình.

Vậy mà tay và lưng tôi lại rịn mồ hôi.

Orimoto, cái cô nàng vốn dĩ là hiện thân của sự ồn ào, lúc này lại đang sợ sệt như một chú cún con nhặt được trên đường, chìm đắm trong sự tĩnh lặng.

“...Ưm~, xin lỗi nhé.”

Sau một hồi suy nghĩ, Sera gãi má.

Hành động và lời nói đó chính là câu trả lời. Tôi đã ngờ ngợ ra, và từ trong góc khuất của cõi lòng, Orimoto cũng đã đoán được. Điều đó đã trở thành hiện thực. Giống như một hình bóng mờ ảo nay đã hiện rõ mồn một.

Nếu không hỏi thì ít ra vẫn có thể ôm ấp niềm hy vọng rằng “biết đâu cậu ấy vẫn nhớ”, làm như thế này liệu có thực sự tốt không.

Dù đây là điều Orimoto mong muốn đi chăng nữa──

“Có phải tớ đã làm gì có lỗi không? Nếu vậy thì tớ muốn xin lỗi, cậu cho tớ thông tin liên lạc của Orimoto-san được không?”

“Tớ cũng muốn làm thế lắm nhưng…”

“...Cô ấy đang cực kỳ tức giận à?”

“A, ừ. Cực kỳ luôn đấy.”

“Thật á.”

Tôi khẽ quay nửa người lại nhìn. Một con quỷ.

Một con quỷ sắp đứt phựt cả mạch máu não vì bị người con trai mình thích lãng quên sự tồn tại, trong khi cậu ta thì đang mải mê thân mật với những cô gái khác.

“M-Mà, tóm lại là... Nếu Sera không nhớ thì đúng là ‘không ổn’... thế nên, là.”

“Sao nửa cuối câu cậu lại nói lí nhí thế.”

“Có nhiều chuyện lắm, nhiều lắm.”

Lấp đi lời nói của tôi, Orimoto cất tiếng. Một cảm giác ớn lạnh đến rợn người.

Trước cả nỗi cô đơn hụt hẫng vì bị xóa sổ khỏi ký ức, thì ngọn lửa giận dữ đã bốc lên ngùn ngụt.

Khóc rồi lại giận, cảm xúc của cô nàng này phong phú thật đấy.

Tha cho tôi đi, đừng có vì phản ứng dội ngược này mà lại trút lên đầu tôi nào là đòi ăn đồ ngọt, nào là than vãn, hay đẩy thêm cho tôi mấy cái yêu cầu oái oăm nữa.

Mà Sera cũng thế, phải nhớ đi chứ.

Cậu là nam chính của câu chuyện cơ mà? Cô ấy là thanh mai trúc mã đã tỏ tình với cậu đấy? 

...Ai cho phép cậu tự tiện quên hả.

“Tớ sẽ khéo léo chuyển lời lại với Orimoto cho.”

“Đợi đã! Tớ thực sự không nhớ gì cả… Này... rốt cuộc tớ đã làm gì cô gái đó thế?”

“Ah~ ‘Lêu lêu’...... lêu lêu~?”

“Lêu lêu~? Nghĩa là sao?”

Chết dở, lỡ miệng lặp lại theo cô ta mất rồi.

Giữa lúc tôi đang nặn óc suy nghĩ xem nên đánh trống lảng thế nào, giọng nói đầy bất mãn của Orimoto cứ thế lọt thẳng vào tâm trí tôi.

Tôi hoảng hốt xua tay trước mặt.

“Xin lỗi, không có gì đâu. ──Tóm lại là, nếu cậu đã quên thì chịu thôi, chuyện là vậy đấy.”

“...Nếu nhớ ra tớ sẽ đi xin lỗi ngay.”

“...Mong cậu làm thế cho. Nếu không thì người phải nghe cô ta càm ràm lại là tớ đây này.”

Cắt ngang cuộc trò chuyện, tôi bước ngang qua mặt Sera.

Cậu ta nheo mắt lại, hàng lông mày nhíu chặt.

Tiếng bước chân lạch cạch khe khẽ vang lên.

Orimoto bước sóng đôi cạnh tôi, lầm bầm.

“Cả đời này tớ sẽ không thèm tha thứ cho cậu.”

“Đáng sợ thật đấy, mà cậu cũng đã đoán trước được rồi còn gì.”

“Nhưng tớ cứ nghĩ biết đâu có phép màu xảy ra!”

“...Nhưng rõ ràng là không có rồi đấy thây.”

“Cả đời này tớ sẽ không thèm tha thứ cho cậu.”

Thật thản nhiên. Thật bình thản.

Nếu đến cả Sera cũng không nhớ.

Thì liệu Orimoto Suzuka, sẽ cứ phải thế này mãi sao?

Orimoto là kẻ xấu xa đến mức đó ư?

Tôi không nghĩ là vậy.

“Orimoto, vậy nên từ ngày mai đừng có đến vào buổi sáng nữa đấy.”

“Nhưng Kasugai-kun hay dậy muộn vào buổi sáng đúng không?”

“Trước giờ tôi vẫn xoay xở được nên không sao hết.”

Cô ta chớp chớp mắt.

“──Ah, với lại, cậu vừa gọi tớ là Orimoto đúng không? Cậu toàn gọi tớ là cậu này cậu nọ thôi mà!”

“Thế à. Vậy tôi gọi lại là cô...”

“...không cần đâu. Cứ giữ nguyên thế đi! Dù gì cũng là cộng sự của nhau, gọi xa lạ quá thì đâu có được?”

“Tớ không nhớ là mình đã thành cộng sự của cậu bao giờ đấy.”

Đó, ừm, một cách kết thúc nghe cũng có vẻ hợp lý.

Nhưng làm sao mọi chuyện có thể kết thúc theo cái cách như vậy được.

─────

“Thật không hiểu nổi nguyên lý của chuyện này là gì nữa.”

Theo lời Orimoto nói──ngày hôm đó, cái ngày mà cô bị đá.

Cô đã đi ngủ mà vẫn mặc nguyên bộ đồng phục, lớp trang điểm cũng chẳng buồn tẩy. Rồi sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trên sàn nhà.

Bộ đồng phục, và chiếc điện thoại nhét trong túi áo.

Toàn bộ những đồ vật khác đều biến mất sạch.

Đôi giày thì có vẻ như cô đang mượn đồ cũ của người nhà. Phải đến khi cô áy nói thì tôi mới để ý thấy sự khác biệt về thiết kế.

Vấn đề nằm ở chiếc điện thoại.

Nó như kiểu một chiếc điện thoại bị ma thuật can thiệp vậy, vẫn có sóng nhưng lại không thể liên lạc được với người khác. Xem video hay lướt mạng xã hội thì được, nhưng không thể bình luận hay đăng bài. Và trên hết là phần trăm pin lúc nào cũng nằm ở mức 100% không hề suy xuyển.

【Ah, aah~, nhận được tin nhắn không?】

Nhắn tin với con gái là việc mà tôi có rất ít kinh nghiệm. Cùng lắm thì, đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay chắc cũng đủ.

【Nhận được rồi. Ổn cả.】

【May quá~! Nếu là với Kasugai-kun thì tớ vẫn có thể nhắn tin nhỉ. Tạm thời cứ yên tâm cái đã.】

Sự an tâm truyền qua sóng điện thoại đến với tôi.

Dòng chữ “Đã xem” hiện lên chỉ trong tích tắc.

【Tớ thấy thật quá đáng. Cậu ta quên sạch tớ luôn rồi.】

Một nhãn dán hình chú chim cánh cụt đang tức giận.

Kẻ quá đáng ở đây hẳn là đang nói đến Sera, người mà hôm nay ở trường đã lãng quên Orimoto Suzuka hoàn toàn và sạch sẽ.

Cô ấy bảo rằng đến tối cũng muốn tôi nghe cô ấy than vãn, thế là điện thoại của tôi bị tịch thu và buộc phải trao đổi phương thức liên lạc.

Rõ ràng lúc đó ở trường đã kiểm tra việc có thể nhắn tin được hay không rồi, nhưng tối đến lại bị hỏi lại như thế này, chắc là cô ấy đang cảm thấy bất an. 

Tôi gõ lạch cạch lên màn hình cảm ứng.

Tôi soạn tin nhắn khá chậm. Mặc dù giỏi mấy màn độc thoại trong đầu nhưng kẹt nỗi là kinh nghiệm bấm điện thoại của tôi lại quá nghèo nàn.

【Chuyện đó, ừm, đúng là vậy.】

【Cậu ta còn hỏi kiểu như mình đã làm gì cơ đấy, Cậu đã đá người ta đấy! Cậu đã đá mỹ thiếu nữ Orimoto này đấy!】

Lần này là nhãn dán mặt khóc.

Dù chỉ qua tin nhắn nhưng cảm xúc của cô ta cũng bộc lộ rõ mồn một.

【Này Kasugai-kun.】

Qua lại vài tin nhắn, Orimoto bỗng dừng câu chuyện lại ở một điểm thiếu tự nhiên. Tôi chờ đợi.

Chắc cũng phải tròn mười phút, hoặc cỡ chừng đó.

【Cậu nghĩ rồi mọi chuyện sẽ ra sao?】

【Không biết. Chỉ biết làm những gì cần làm thôi.】

Ở nhà thi đấu tôi cũng đã phun ra câu tương tự.

Không biết. Không rõ. Chỉ còn cách phải làm.

Đó là tất cả, và sau này cũng sẽ như vậy.

Một lát sau. Một nhãn dán hình chim cánh cụt vắt chéo hai tay tạo thành hình chữ X.

Trông hình ảnh đó có vẻ hơi cuồng loạn nên tôi hơi ớn ớn.

【Ý tớ không phải thế. Là do tớ nói chưa rõ ràng… Ừm, nó bao hàm nhiều ý nghĩa cơ!】

【Càng làm người ta khó hiểu hơn thì có. Sắp xếp lại từ ngữ đi.】

【Ừm.】

──Tin nhắn. Tóm tắt lại.

【Sera liệu rồi sẽ hẹn hò với ai nhỉ.】

【Orimoto liệu có phải sống nốt phần đời còn lại như thế này không.】

【Người nhìn thấy cô ấy liệu có mãi mãi chỉ là tôi thôi sao.】

Bất kể là câu hỏi nào đi chăng nữa.

Những tin nhắn được gửi liên tiếp từ Orimoto, câu nào tôi cũng không biết đáp án. Tôi chẳng thể nào đưa ra được câu trả lời chính xác.

Tôi không định can thiệp sâu hơn nữa.

Orimoto là Orimoto, tôi là tôi.

Nhưng nếu tôi ở trong hoàn cảnh của cô ấy, tôi sẽ cảm thấy thế nào đây,

──Điều đó làm tôi bận tâm đôi chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!