Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 1 - Sự tan biến của chứng nhân - Chap 13 - Michikusa Inori, quả thực lúc nào cũng sống theo nhịp độ của riêng mình

Chap 13 - Michikusa Inori, quả thực lúc nào cũng sống theo nhịp độ của riêng mình

“Kasugai? Ừm, Kasugai.”

Hôm sau, khi tôi và Orimoto vừa bước chân vào lớp, một giọng nói bất chợt cất lên từ phía dưới.

Đưa mắt nhìn xuống, đập vào mắt tôi là một mái đầu tóc vàng đang lay động.

“Uwa?! ──G-Giật cả mình...”

“Đúng là Kasugai rồi. Không sai được.”

Thấy tôi giật bắn mình lùi lại phía sau, Orimoto bày ra vẻ mặt nghi hoặc, nhìn chằm chằm qua lại giữa tôi và mái tóc vàng kia──Michikusa Inori.

Rồi buông một câu.

“Cậu đã làm gì thế hả, Kasugai-kun.”

“Có làm gì đâ──”

“Hả?”

Orimoto. Tôi. Rồi đến Michikusa, lần lượt từng người lên tiếng.

Phải rồi, suýt thì quên.

……Michikusa hoàn toàn không nhìn thấy Orimoto. Phản ứng lại lúc này sẽ trông rất mờ ám. Tôi hắng giọng một cái.

“Không có gì, tự dưng thèm ăn cơm cuộn Natto thôi.”

“Cơm cuộn Natto. Cảm giác đó, cũng hiểu được đôi chút.”

“──Hả?! Cơm cuộn Natto á……!”

Tôi vừa lườm nguýt nhỏ Orimoto đang cười ngặt nghẽo trước lời bào chữa vụng về của mình, vừa thắc mắc tại sao Michikusa cũng lại ngoan ngoãn gật gù đồng tình thế kia.

“Nhưng ở đây không có cơm cuộn Natto.”

“Không sao đâu…… Vậy, có chuyện gì mà tìm tớ từ sáng sớm thế? Mà này, hình như chúng ta chưa từng nói chuyện với nhau bao giờ thì phải.”

“Ừm, chưa từng. Đây là lần đầu.”

Với đôi mắt ngái ngủ trĩu nặng, Michikusa khẽ gật đầu. Tôi hơi nhướng một bên mày.

“Nàyyyy, Inori ơi! Cậu không nhìn thấy tớ saoooo!?”

Orimoto ra sức gào thét gọi tên ngay bên tai con người đang thẫn thờ kia, nhưng Michikusa đã bơ đi đầy ngoạn mục.

Giọng của Orimoto vốn dĩ rất trong và vang.

Bị hét thẳng vào tai như thế thì làm sao mà bình chân như vại cho được, ấy vậy mà Michikusa vẫn cứ ngơ ngác như không.

“Hôm qua, có phải cậu đã giúp tớ không?”

Lời nói chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh khiến tim tôi đánh thịch một cái, rồi giật nảy lên hai, ba nhịp.

“Cái lúc, bị hai tên ngốc đó bao vây ấy.”

“……À~, lúc đó, là lúc đó à.”

Orimoto đứng cạnh bỗng vỗ tay bộp một cái như thể đã vỡ lẽ. Âm thanh lanh lảnh vang vọng khắp lớp học.

“Hô~, ra là vậy. Nhớ không lầm thì cậu đã gọi điện báo cảnh sát để cứu Inori và Serina-senpai đúng không? Khá đấy chứ.”

Orimoto huých cùi chỏ vào lườn tôi để trêu tức. Nhói phết đấy, nhưng tôi phải cố kìm lại để không biểu lộ ra mặt. 

Tí nữa tôi thề sẽ càm ràm cho nhỏ một trận.

“Inori có để ý xung quanh mà. Chỉ có mỗi Kasugai, là bấm điện thoại làm gì đó──Cậu đã gọi cảnh sát, đúng không?”

Đến nước này thì tôi cũng đã hiểu ra vấn đề.

Vậy ra, đây là lời cảm ơn sao?

Hết cả hồn, ngộ nhỡ cô nàng đến để hạch sách chuyện tôi bám đuôi chẳng khác gì một tên stalker thì chắc tôi chẳng có cái lỗ nẻ nào mà chui xuống mất.

Địa điểm cũng thật sai trái. Ngay cửa ra vào của lớp học.

Chỉ cần Michikusa làm ầm lên thì có chạy đằng trời.

Nhưng nếu chỉ là để cảm ơn thì cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Tôi chỉ tiện tay gọi một cuộc điện thoại theo đà sự việc thôi, chứ cũng chẳng phải chiến công gì to tát.

“Cảnh sát đến rất đúng lúc.” 

“……Có gì đâu, tớ chỉ gọi điện thôi mà.”

“Kasugai-kun, cậu lúc nào cũng thế nhỉ.”

Thế là thế nào hả, tôi lườm.

“Chẳng bao giờ kể công cả. Bình thường cứu được một mỹ thiếu nữ như vậy thì ít ra cũng phải vòi vĩnh chút quà cáp chứ?”

Cỡ như tớ đây này! ──Orimoto ưỡn ngực đầy tự hào.

Biết ngay mà. Nhỏ này đúng là đồ ngốc.

Trong lúc tôi đang bơ đẹp câu nói của Orimoto, Michikusa khẽ cúi đầu chào. Thân hình vốn đã nhỏ nhắn của cô nàng nay lại càng thu bé lại.

“Cảm ơn nhé. Vậy thôi.”

Nói đoạn, Michikusa lững thững quay trở về chỗ ngồi.

Thuận đà, tôi cũng tiến về bàn của mình. Bất thình lình, Orimoto kề sát tai tôi thì thầm đầy nhột nhạt. Một hành động có phần đầy ác ý.

“Đến lúc cần thì cậu cũng ra dáng đàn ông phết đấy chứ, Kasugai-kun.”

Để tránh đụng phải những học sinh khác, Orimoto vừa nói chuyện với tôi, vừa thỉnh thoảng điều chỉnh lại vị trí đứng của mình.

Nếu lỡ đụng phải thì cũng chỉ nhận lại những ánh nhìn kỳ quặc mà thôi.

Cốt là để tránh rước thêm rắc rối vào thân.

“Ah, Kasugai. Còn một chuyện nữa.”

“Úi dời?! G-Gì nữa đây.”

Lù lù như một bóng ma, Michikusa lại bất thình lình xuất hiện.

Tiếng thét cất lên khiến cả lớp học đang huyên náo bỗng chốc im bặt.

Xin tha cho tôi đi, tôi ghét nhất cái bầu không khí kiểu này.

Nhưng có vẻ như Michikusa Inori chẳng thèm bận tâm mảy may đến tâm trạng của tôi, cô nàng tỉnh bơ bắt chuyện tiếp.

“Có Serina ở đó, nên mọi chuyện vẫn ổn.”

“……Serina là…… Kanzashi-senpai à?”

“Ừm, Serina võ giỏi lắm. Thế nên không có sao hết. Nhưng mà, cảm ơn nhé. Kasugai, cũng không đến nỗi tệ.”

Nói xong, lần này thì Michikusa ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi thật.

Lượng thông tin này tôi phải tiếp nhận thế nào đây.

Việc báo cảnh sát hóa ra lại là kỳ đà cản mũi à?

Cứ mặc kệ họ tự xử lý mới là đúng đắn sao?

“Inori vốn dĩ sống theo nhịp độ riêng mà. Cậu ấy thật sự đang cảm ơn cậu đấy. Ai mà Inori ghét là cậu ấy cắn cho không trượt phát nào đâu.”

Giữa lúc tôi đang lạc lối trong mớ suy nghĩ bòng bong, một chiếc phao cứu sinh đã xuất hiện. Liếc mắt sang bên cạnh, tôi thấy Orimoto đang mải miết nhìn về phía Michikusa…… Còn Michikusa thì đã lăn ra ngủ từ đời nào.

Quả nhiên, đúng là sống theo nhịp độ riêng thật.

“Tớ nghĩ cậu chẳng cần phải bận tâm đâu?”

“……Lộ hết ra mặt rồi à.”

“Ừm.”

─────

“Ưm. Khó chọn quá.”

Michikusa đang đứng tần ngần ở căng tin, so sánh hai chiếc bánh mì trên tay.

“Ah, Kasugai. Cậu nghĩ cái nào ngon hơn?”

“Hỏi tớ cái nào ngon hơn thì……”

Hai chiếc bánh mì được dí sát vào mặt tôi.

Một cái là bánh mì kem sữa, cái còn lại là bánh ốc quế nhân socola.

Cả hai thứ này đều nổi tiếng là ngọt khé cổ, mà tôi thì cũng chẳng phải là tín đồ của đồ ngọt nên có hỏi ý kiến thì cũng làm khó tôi quá.

“Inori, thích đồ ngọt.”

“……Vậy, nghĩa là sao?”

“Muốn ăn cả hai.”

Thật cạn lời. Cái lý lẽ gì thế này.

Hai chiếc bánh mì run run chĩa về phía tôi. Nghĩ rằng cứ ăn béng cả hai đi cho rảnh nợ, suy nghĩ ấy liệu có phải là quá nông cạn chăng.

──Mà, quan trọng hơn là.

Tại sao cô nàng lại có thể tỉnh bơ bắt chuyện với tôi như thế chứ.

Theo lời Orimoto thì có vẻ như tôi không bị ghét.

Thế nhưng, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng đâu đến mức thân thiết để mà đứng đây buôn dưa lê bán dưa chuột cơ chứ…… Quả nhiên, sống theo nhịp độ riêng có khác.

“Thì cứ ăn cả hai đi là xong.”

“Bụng, không chứa nổi. Inori, ăn ít lắm…… Hôm nay Keiichi cũng chạy đi đâu mất tiêu rồi.”

“Keiichi á…… À.”

Keiichi──Ra là vậy.

Tại cách phát âm nũng nịu của cô nàng mà tôi suýt thì không loé lên được khuôn mặt của cậu ta trong đầu.

Dù cho khả năng đó là một người khác hoàn toàn rất thấp, nhưng mà,

“……Keiichi, là Sera hả?”

“Đúng rồi. Lúc nào Inori ăn không hết thì sẽ tống cho cậu ấy. Keiichi, ăn khỏe lắm nên giao cho cậu ấy là chuẩn bài.”

“Cậu dùng từ hoa mỹ ghê nhỉ, nói toẹt ra là máy xử lý thức ăn thừa còn gì.”

Trông có vẻ như Michikusa cũng chẳng nể nang gì người trong mộng của mình cho cam, cô nàng lại bắt đầu rền rĩ, “Uư, u.”

Rồi một lần nữa, dí sát lại gần.

“Kasugai, thuộc phe nào?”

“……Nói cho cậu biết, tớ không hảo đồ ngọt đâu. Nên chả theo phe nào sất, cái nào cũng như nhau thôi.”

“…………Hả.”

Michikusa run rẩy trong sự bàng hoàng tột độ.

Đôi bàn tay đang cầm hai chiếc bánh mì ngọt run lên bần bật.

Những tưởng thế nào, bỗng cô nàng buông một tiếng thở dài thườn thượt.

“Sống mà không ăn đồ ngọt thì coi như vứt bỏ tám phần, à không chín phần, à không mười phần cuộc đời rồi cũng nên.”

“Thế chẳng hóa ra cuộc đời tớ tàn lụi rồi à.”

“Tóm lại là. Quá uổng phí.”

Bỏ lại một câu, kèm theo tiếng thở cái hắt ra từ mũi, Michikusa giữ nguyên khuôn mặt không chút cảm xúc ấy rồi lật đật chạy về phía quầy căng tin.

Lát sau, cô nàng đã quay lại và ấn mạnh một thứ vào tay tôi,

“Cái này, ăn thử đi. Đỉnh lắm.”

Một chiếc bánh mì được dúi thẳng vào tay tôi.

Nhãn dán bên trên in dòng chữ, 【Hãy Chết Chìm Trong Lớp Kem Tươi Hoa Quả Size Siêu To Khổng Lồ Phiên Bản Delux】. Một cái tên hàng hóa sặc mùi nguy hiểm.

Thứ này được bán từ lúc nào thế không biết.

“Quả bom calo này là cái quỷ gì đây. Trông có giống đồ ăn đâu cơ chứ, y hệt tên bài hát của mấy ban nhạc rock Visual-kei ấy.”

Viết liền tù tì không dấu câu thế này cũng là đồ để bán sao……?

Nhìn tôi đang cầm chiếc bánh Hãy Chết Chìm Trong Lớp Kem Tươi Hoa Quả Size Siêu To Khổng Lồ Phiên Bản Delux trên tay, Michikusa nói,

“Ăn vào, là thăng luôn đấy.”

Nói rồi, Michikusa giơ hai ngón tay tạo thành hình chữ V.

“──Phải rồi, Inori cũng sẽ ăn cái đó. Hôm nay không phải là ngày của bánh mì kem sữa hay bánh ốc quế nhân socola.”

“Khoan đã, bụng cậu làm sao mà chứa nổi.”

Ban nãy còn phân vân mãi giữa hai cái kia cơ mà.

Tôi chằm chằm nhìn vào quả bom đang cầm trên tay.

Trái cây thì lồi cả ra ngoài. Kem tươi thì được trét đặc quánh không còn một chỗ trống. Sự tồn tại của nó đúng là không đùa được đâu.

Vượt xa giới hạn của một bữa ăn nhẹ rồi.

Quả thực nó chẳng khác gì món ăn chính cả.

“Không sao đâu. Inori lúc này thì vô tư đi.”

“Sự tự tin mù quáng đó cô lấy từ đâu ra thế.”

Nghe tôi hạch hỏi, Michikusa im lặng suy nghĩ một hồi lâu, rồi lí nhí đáp, “Nếu cùng bất đắc dĩ thì.”

“Ăn không vô nữa thì sẽ đi lùng bắt bằng được Keiichi. Serina cũng duyệt luôn. Lãng phí đồ ăn là tội ác.”

“Vậy à…… Tóm lại là, ráng mà ăn cho hết.”

“Quyết chiến.”

Bật ra được hai chữ “Quyết chiến” thay cho câu trả lời, quả thật cô nàng này có sở thích dùng từ ngữ hơi bị kỳ lạ, tôi thầm nghĩ.

Michikusa Inori. Một thiếu nữ kỳ lạ.

Xinh xắn đấy, nhưng thế giới quan dị biệt quá.

“Vậy nha Kasugai. Cho Inori biết cảm nhận với nhé.”

“Ê này! Đã bảo là tớ chưa ăn──Đi mất hút rồi………… Cái của nợ này, thực sự phải ăn sao?”

Trăn trở.

Bỏ cuộc.

Bữa trưa hôm nay của tôi là một món ăn chính đội lốt đồ tráng miệng.

Một hiện thân của calo lừa đảo thiên hạ dưới lớp vỏ bọc bánh mì.

“……Gì đây?”

Tôi tiu nghỉu ngẩng mặt lên, liền bị hàng tá ánh mắt đầy ghen tị và hằn học của bọn con trai xung quanh ghim chặt vào người.

─────

Sau khi nghe tôi thuật lại toàn bộ ngọn ngành câu chuyện ở căng tin, Orimoto ngay lập tức đưa ra một lập luận khá là có cơ sở.

“Inori nổi tiếng với bọn con trai lắm mà.”

“……Thế nên tớ mới rước họa vào thân chứ gì. Trong khi tớ rõ ràng là nạn nhân bị Michikusa bám lấy cơ mà? Thế chẳng khác gì tống tiền lừa đảo à.”

“Thôi nào thôi nào, để tâm là cậu thua đấy.”

Ai cũng biết việc Michikusa lúc nào cũng bám riết lấy Keiichi.

Nhưng sức hút của cô nàng thì chưa bao giờ có dấu hiệu hạ nhiệt, nên có lẽ chuyện cô nàng đứng nói chuyện với tôi khiến bọn họ ngứa mắt.

“Ai nói chuyện với ai thì có liên quan gì đến bọn họ chứ?”

“Mọi người vẫn chưa đạt đến cảnh giới giác ngộ như Kasugai-kun đâu. Vẫn đang ở cái tuổi hở tí là rung động, để ý người này người kia mà.”

“Tốn năng lượng cho người khác thật đúng là thiếu hiệu quả.”

“……Câu đó, mà Kasugai-kun cũng dám nói ra sao?”

Orimoto khẽ bật cười.

“Nhắc mới nhớ, Kasugai-kun này, tớ từng nói là tớ không ăn cũng chẳng sao đúng không?”

“À~, cậu mới phát hiện ra thêm điều gì sao?”

“Ừm, đúng vậy! Hình như cứ ngủ một giấc là mọi thứ sẽ được khởi động lại ấy. Từ cơn thèm ăn, cho đến tình trạng cơ thể!”

“……Khởi động lại.”

Nếu đây là trong tiểu thuyết, cái mô típ vòng lặp thời gian, lặp đi lặp lại một ngày thường được dùng như một thủ pháp nghệ thuật thu hút độc giả.

Nhưng đây là hiện thực. Đâu thể cứ nhắm mắt lạc quan cho qua chuyện được.

“Giá như mối quan hệ với Keiichi cũng có thể khởi động lại thì tốt biết mấy.”

“Chuyện này để khi khác nói tiếp đi. Sao lúc nào cậu cũng thích tạo ra cái bầu không khí khó xử thế hả.”

“Vì tớ chỉ có thể nói những chuyện này với mỗi Kasugai-kun thôi mà.”

“……Cậu thật là.”

Orimoto coi tôi là một cái thùng rác công cộng để cô nàng thoải mái xả bầu tâm sự hay gì?

“Ý tớ là tớ rất tin tưởng cậu đó. ――Ê, có đang nghe không đấy Kasugai-kun? Này này, cậu có nghe tớ nói không thế?”

“Có, nghe rồi nghe rồi.”

Thật ra thì cũng hơi gai mắt đấy, nhưng cũng chưa đến mức phải nổi cáu.

Tôi vừa nghe câu được câu chăng, vừa bóc lớp giấy gói của cái món ăn chính kiêm bánh mì ngọt kiêm đồ tráng miệng siêu ngọt này ra──và cắn thử một miếng.

(……Ngờ đâu cũng ngon phết cơ chứ.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!