Chap 11 - Đại cảnh báo thất tình
Câu chuyện thực sự có một bước ngoặt lớn là vào lúc kết thúc mùa mưa.
Cái nóng hầm hập kéo dài, những tiếng rên rỉ dưới ánh nắng chói chang gay gắt, nhưng chẳng có dấu hiệu dịu đi, đó là vào đầu tháng Bảy.
Nói là bước ngoặt lớn thì có hơi khoa trương chăng.
Tóm lại là mọi thứ đều xôi hỏng bỏng không.
Bằng vô số phương pháp và thủ đoạn đếm không xuể, Orimoto đã cố gắng kích thích Sera, nhưng tất cả đều vô nghĩa.
“Trời ơi, làm cái gì cũng vô ích hết trơn!”
Orimoto vừa ôm đầu vừa la hét.
“Thì, cậu cũng bày đủ trò rồi còn gì.”
“Ít ra cũng phải dính một cái chứ?! Tớ tự thấy mình đã cố gắng lắm rồi mà!”
Tấn công bằng cơ thể. Lao thẳng vào Sera.
Oanh tạc bằng những lời thủ thỉ về kỷ niệm bên tai.
Mọi chiến thuật──tất cả đều như đấm vào bông, chẳng thể chạm đến trái tim của Sera.
Bất chợt, Orimoto thốt lên “Ah”.
“──Nhắc mới nhớ, cậu có dự định gì cho kỳ nghỉ hè chưa?”
Nhắc mới nhớ cái quái gì cơ chứ.
“Dự định nghỉ hè á? Cậu nghĩ tớ có chắc?”
“Tớ nghĩ là không. Tớ tự biết mình đang ép cậu đi cùng, nhưng tớ chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh Kasugai-kun tự giác đi chơi, hay được bạn bè rủ rê luôn á.”
“Thế thì hỏi làm quái gì!”
“Thì để xác nhận thôi, xác nhận á!”
Con đường về nhà sau giờ học vắng vẻ thưa thớt.
“Tại vì sao á? Lỡ như Kasugai-kun có một kỳ nghỉ hè bận rộn ngập mặt thì tớ thấy có lỗi lắm đúng không?”
“Cái từ ‘lỡ như’ đó có cần thiết không hả, dư thừa quá rồi đấy.”
“Thôi nào, chỉ là cách nói lấp liếm thôi mà.”
Orimoto cười một cách giả trân.
“Vậy là kỳ nghỉ hè chúng ta vẫn tiếp tục làm cộng sự nhé. Chúng ta là những chuyên gia gỡ mấy con mèo ăn vụng ra khỏi Keiichi mà!”
“Mèo ăn vụng cơ à. Dùng từ gắt thế...”
“Cần gì phải nương tay! Cả Inori lẫn Serina-senpai, tuy là bạn bè quan trọng nhưng cũng là tình địch mà...”
Ra vậy, chả hiểu mẹ gì.
Tình với chả yêu, nhìn Orimoto đi đầu, rồi đến Michikusa hay Kanzashi-senpai, tôi thấy có cả hại lẫn lợi.
“Thế bao giờ thì giải tán nhóm cộng sự đây?”
“Chuyện đó, ưm~, chắc là khi Keiichi nhớ ra tớ chăng?”
“Thế nếu cậu ta không nhớ ra?”
“Vĩnh viễn chăng?”
Orimoto nghiêng đầu dễ thương.
Mỹ thiếu nữ hạng nhất và Cộng sự vĩnh viễn. Dù đó là một cụm từ nghe khá kích thích, nhưng người con gái này──lại có nhiều điểm đáng thất vọng đến bất ngờ. Đầu tiên là giọng to và cảm xúc thì bất ổn.
“Sera, xin cậu mau mau nhớ lại giùm cái.”
“Cùng tạo nên một kỳ nghỉ hè thật vui vẻ nhé!”
“...Câu đó cậu đi mà nói với Keiichi ấy.”
Nghe tôi đáp, Orimoto lộ vẻ mặt khó hiểu.
“Hả, sao lại thế? Dĩ nhiên là làm với Keiichi rồi, nhưng chẳng phải tớ cũng muốn muốn tạo kỷ niệm với người bạn là Kasugai-kun nữa sao?”
“Bạn bè? Ai với ai cơ?”
“Tớ với Kasugai-kun ấy.”
“Tớ không hề nhớ là chúng ta đã thành bạn bè đấy nhé.”
“Nhớ với nhung gì chứ. Bạn bè thì đâu cần mấy thứ đó. Chúc mừng nha, cậu thoát kiếp cô đơn rồi đó!”
“Cậu vừa thầm khinh thường tớ đấy à?”
Orimoto cười nhăn nhở.
Tôi chẳng thể đọc vị được chi tiết.
Hội hướng ngoại và hội hướng nội ngay từ đầu đã chẳng thể giao nhau. Bởi điều kiện tiên quyết trong quá trình tư duy của hai bên đã khác nhau một trời một vực.
“Eo ôi, không có đâu. Chỉ là đi chơi với bạn bè thôi mà, cậu không muốn xõa một bữa sao?”
“Ở nhà là nhất. Tớ không muốn ra ngoài.”
“Đang nghỉ hè mà?!”
Cô ấy nên nhận ra rằng cái lý thuyết “Nghỉ hè là phải ra ngoài chơi” vốn dĩ đã nực cười rồi. Mùa hè là lúc phải ở trong nhà chơi game.
Ngài Điều Hòa chính là tinh hoa trí tuệ của nhân loại.
“Đầu tiên là xem pháo hoa này~, hát karaoke cũng hay, ah, đi ném bowling có vẻ cũng thú vị nhỉ?”
“Muốn đi thì tự mà đi một mình.”
“Cứng đầu quá... Cậu cứng đầu quá đấy, Kasugai-kun. Dám vứt bỏ cả một kỳ nghỉ dài hiếm hoi...!”
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại.
Này, sao lại thế, tôi có làm gì sai đâu mà làm như mọi lỗi lầm đều thuộc về tôi vậy.
“...Ah, sắp đến lúc rồi.”
Dừng bước, Orimoto chăm chú nhìn vào thứ gì đó.
Tôi cũng nhìn theo, đó là một tấm bảng thông báo của khu phố trông hơi ám bụi. Trên mặt ván gỗ bạc màu vì nắng, một tờ giấy mới tinh với màu sắc rực rỡ được đính bằng đinh rệp.
Lễ hội mùa hè. Có cả thứ này cơ à.
Đây là lần đầu tôi biết đến sự tồn tại của lễ hội khu phố.
Chắc hẳn năm nào họ cũng dán thông báo, nhưng không may, tôi lại quá giỏi trong việc chặn đứng mọi thông tin.
“Lễ hội mùa hè à. Năm nào cậu cũng đi sao?”
“Ừ, năm nào cũng không bỏ sót. Hồi bé thì chỉ có tớ và Keiichi đi riêng với nhau, nhưng dạo gần đây Inori và mọi người cũng tham gia. Nhưng mà... ừm. Năm nào cũng đi.”
Một cảm giác cô đơn phảng phất truyền đến.
“Chắc năm nay không được rồi. Trông bộ dạng tớ thế này cơ mà.”
“Đi thì vẫn đi được mà. Chẳng nói chuyện với ai, chỉ âm thầm dạo quanh khu lễ hội là cùng chứ gì.”
“Đầu óc tớ đâu có chập mạch đến mức đó!”
Thế cơ á? Tôi thấy cũng tương đương nhau thôi.
“Với cả, tớ không có khôn vặt, cảm xúc chết lặng hay là chướng ngại giao tiếp như Kasugai-kun đâu nhé!”
“Combo tấn công liên hoàn ác gắt gớm.”
“Tóm lại, khả năng cao là năm nay tớ sẽ không đi. ──Dù rằng cũng muốn đi lắm.”
Sự tiếc nuối hiện rõ mồn một.
“Keiichi ấy nhé, cứ vung vẩy kẹo táo, xong làm nó văng luôn khỏi que đấy. Thấy nhớ ghê.”
“Ê ê, tớ không có đang nghe đâu đấy.”
“Xong rồi á, sau khi làm rơi kẹo Keiichi đã khóc nhè luôn. Xin lỗi chứ, hồi đó cậu ấy dễ thương cực...”
Lại bắt đầu rồi đấy.
Tôi giật giật khóe miệng khi cảm nhận được bầu không khí u ám tỏa ra từ bóng lưng cô nàng. Sự ngăn cản của tôi hoàn toàn vô tác dụng.
“Cậu ấy cũng thích mì xào lắm cơ? Lúc cậu ấy nhai đầy cả hai má, tớ còn chụp ảnh lại nữa.”
“...Thôi mau thức tỉnh về thực tại giùm.”
Orimoto chìm đắm trong suy tưởng, hoàn toàn lạc vào thế giới của riêng mình.
“──Ở quầy rút thăm ấy nhé?”
“Nghe người ta nói đi chứ!? Này! Orimoto!? Aah, cái nhỏ này không chịu dừng luôn, độc thoại gì mà dài quá đáng thế hả?!”
Tôi vò đầu bứt tai trước những mộng tưởng không hồi kết của cô ta.
“...Dù chỉ là giải bét, dù thiết kế trông rất rẻ tiền, nhưng cái móc khóa mà Keiichi trúng được ấy. Tớ đã luôn coi nó là bảo vật. Lúc nào tớ cũng mang theo bên mình, không rời nửa bước.”
“Cái giai thoại quái gì đây.”
Orimoto vươn những ngón tay chạm vào khoảng không vô định.
“Dù tớ hoàn toàn không muốn công nhận, nhưng sau khi bị Keiichi đá, vì quá sốc nên tớ đã lăn ra ngủ mất tiêu?”
“Không muốn công nhận luôn cơ đấy. À, không có gì, cứ tiếp tục đi.”
Cứ như ếch bị rắn trừng mắt nhìn.
Tôi vội vã giục cô nàng nói tiếp.
Tôi đã quá quen với cái tàu lượn siêu tốc cảm xúc của Orimoto rồi. Thất bại thảm hại, cam chịu, rồi lại vươn lên, sau đó nở rộ trở lại. Tâm trạng cô ấy cứ bồng bềnh giữa những ranh giới đó.
“Đến lúc tỉnh dậy... những thứ mang trên người như đồng phục, hay điện thoại thì vẫn còn. Hiểu chứ??”
Chìa khóa thì mượn cái dự phòng của nhà.
Giày thì đi tạm đôi cũ.
Tắm rửa thì tranh thủ lúc người nhà đi vắng tắm hỏa tốc.
Tóm lại, Orimoto đang buộc phải trải qua một lối sống tuy văn minh nhưng cũng đầy hoang dã.
Tuy nhiên, nhưng mà...
Cô ấy cũng mất đi rất nhiều thứ.
Ví dụ như tiền bạc, tài khoản ngân hàng. ──Và rồi.
“Cái móc khóa mất tiêu rồi… Liệu, cậu ấy có tặng lại cho tớ lần nữa không nhỉ.”
“Bớt lái sang mấy tình tiết nặng nề giùm cái. Gắt quá, bị ép phải nghe mà chẳng có lối thoát thế này, tớ biết phải làm cái vẻ mặt gì đây hả. Lỡ cười cái chắc bị giết quá.”
“Năm nay, tớ... đã muốn mặc Yukata biết bao.”
Thời tiết, nắng ráo. Ráng chiều nhuộm một màu đỏ thẫm.
Tiếng quạ kêu vang vọng từ nơi nào đó xa xa.
“Không từ bỏ cũng được mà… Vẫn chưa có gì quyết định rằng mọi thứ sẽ mãi mãi 【thế này】 đâu.”
“Lời động viên từ vị trí cộng sự đó hả~??”
“Đã bảo tớ công nhận làm cộng sự bao... à mà thôi, cãi cọ mấy cái này giờ cũng chả để làm gì. Từ giờ tới lúc diễn ra lễ hội vẫn còn thời gian, cậu thử tìm xem có cách nào khác không đi.”
Ngày tháng ghi trên tờ thông báo vẫn còn khá xa. Dù tương lai phía trước vẫn tối đen như mực, nhưng dậm chân tại chỗ mới là nước cờ tệ nhất.
Tên ngốc Sera. Mau tự vác mặt ra đây đi.
“Quả không hổ danh là cộng sự! Kasugai-kun cũng đáng tin cậy ra phết nhỉ! Bất ngờ thật đó.”
“Nói xỉa xói nhau đấy à. Khen đàng hoàng bình thường xem nào.”
“Muốn được tớ khen hở? Hứ~m?”
“──Cậu phiền phức quá rồi đấy.”
“Tổn thương á nha.”
Những lời đáp trả trêu đùa cứ thế tiếp diễn.
“──Hừm!”
Orimoto đột nhiên vỗ nhẹ hai bên má mình.
“N-Này, làm cái trò gì đấy.”
“Sốc lại tinh thần đó! Ổn rồi, Kasugai-kun cũng đã ủng hộ tớ, tớ phải cố gắng lên mới được nhỉ?”
Cô ấy nháy mắt một cái.
Trông rất ra dáng, khiến tôi thoáng chốc bị cuốn theo. Có điều, tôi và Orimoto suy cho cùng cũng chỉ là người quen. Chẳng phải bạn bè.
Dù phía bên kia có vẻ đã đánh giá tôi là bạn bè rồi thì phải.
“Tớ tuyệt đối, tuyệt đối sẽ bắt cậu phải nhớ lại!! Đồ ngốc Keiichi!!! Thật sự tức điên lên được mà~!”
Có lẽ.
Có lẽ vậy.
Tuy chỉ là có lẽ thôi.
Nhưng không thể phủ nhận rằng đây là một trong những ngã rẽ lớn nhất đối với tôi và Orimoto, nó mãnh liệt đến mức đủ sức xoay chuyển toàn bộ dòng chảy của tương lai theo hướng này hay hướng khác.
Có lẽ, nếu Orimoto không chú ý đến tờ thông báo đó.
Có lẽ, nếu tôi không đứng lại nghe cô ấy độc thoại.
Có lẽ, nếu chúng tôi không quyết định đi đến lễ hội.
Cảm giác là như vậy đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
